Dưới chân mặt đất có một thoáng rung chuyển, hai tuyến phòng ngự lại kéo dài ra thêm vài chục mét về bốn phía.
Nhìn từ phương diện phòng ngự, nó có vẻ kiên cố và không thể phá vỡ hơn.
Mười hai chòi gác đều hiển thị có thể kiến tạo.
Khúc Du mua thẻ gia tốc, các chòi gác sau khi hoàn thành lập tức đi vào trạng thái hoạt động.
Vũ khí nóng giai đoạn đầu hoàn toàn có thể chống lại lũ tang thi đột biến. Sau này, kỹ thuật nhân sự mai một, cùng với sự thiếu thốn nguyên vật liệu, vũ khí nóng ngày càng khan hiếm, đến cuối cùng đạn dược hoàn toàn không thể tiếp tế, lâm vào cảnh quẫn bách.
Dị năng giả nâng cao dị năng của mình, tang thi về hậu kỳ sẽ khai mở linh trí, khôi phục lại thường thức và trí tuệ của thời kỳ nhân loại.
Lại còn có những kẻ biến dị đọa ma giả là dị năng giả cấp cao, đều là trở ngại cho những người sống sót sau tai ương muốn trùng kiến lại gia viên.
Khúc Du cảm thấy kho quân giới của hệ thống quả thật là một tồn tại nghịch thiên.
Một lần thăng cấp căn cứ sinh tồn, Khúc Du ta đã thử tiến vào hệ thống nhưng bị nhắc nhở thất bại.
Ý niệm ấy vừa chợt lóe lên trong đầu, Khúc Du đột nhiên đi vào không gian quen thuộc.
Nàng đã đến căn phòng của mình bên trong hệ thống.
Khúc Du đi ra ngoài, bước vào khoảng sân trống, nơi này chính là một không gian rộng lớn kéo dài vô tận.
Các vật kiến trúc cùng mọi vật bài trí, gia cụ đều được đồng bộ.
Trông lên cũng không hề có gì khác biệt.
Nếu nhất định phải tìm ra điểm khác, thì đó chính là vài nhà xưởng được xây dựng dưới lòng đất.
Xưởng sản xuất lương thực, xưởng dệt may bên trong có thể nghe được tiếng tạp âm phát ra khi máy móc vận hành, mỗi một bước đều đang được thao tác một cách lặng lẽ, không có người...“Thịch thịch thịch” “Du Du, nàng ngủ rồi sao? Ta có thể vào không?” Khúc Du nghe thấy tiếng Tiêu Hà gõ cửa.
Trong lòng nàng đang nghĩ phải làm sao để đi ra ngoài, liền từ xưởng dệt may phụ thuộc, trở về phòng ngủ của mình.
Nếu có thể tùy ý ra vào không gian hệ thống, gặp phải nguy hiểm trí mạng thì trốn vào hệ thống, chẳng phải lại có thêm một đạo bùa bảo mệnh sao.
Khúc Du mở cửa, nhìn thấy Tiêu Hà đứng ở ngoài cửa giơ tay, hắn đang mặc bộ quần áo ở nhà màu cà phê, tay còn lại cầm điện thoại di động.
Thấy Khúc Du mở cửa, Tiêu Hà sốt ruột nói, “Du Du, nàng không sao chứ? Ta gọi điện thoại mà nàng cũng không nghe.” Khúc Du nhìn giờ trên điện thoại của hắn, lần thăng cấp căn cứ sinh tồn này, tiếp đến rất nhiều kỹ năng lại lần nữa thăng cấp, đã khiến nàng ở trong phòng mất khoảng năm giờ.“Ừm, ta vừa mới ngủ thiếp đi...” Nàng nói một lời nói dối thiện ý.
Khúc Du vừa thử qua, cả Coca và Tướng Quân đều có thể tiến vào hệ thống, lúc này lũ mao hài tử đang rất vui vẻ bên trong rừng cây héo tàn.
Rất nhiều cây nông nghiệp đều có thể thu hoạch, Coca hận không thể mình là một con xúc tu quái, như vậy cũng có thể nâng cao hiệu suất làm việc của nó.
Tiêu Hà: “Du Du, Tướng Quân và Coca cũng không biết đi đâu, nàng lại ngủ lâu như vậy, ta thật sự lo lắng cho nàng.” Khúc Du kéo tay Tiêu Hà, đưa hắn vào phòng, xoa xoa mái tóc xoăn màu nâu trà của hắn.
Sau khi người bạn duy nhất ở mạt thế hậu kỳ qua đời, nàng đã quen với việc sống một mình. Nàng vẫn chưa quen lắm với việc có một người bên cạnh, cần phải báo cáo hành tung bất cứ lúc nào, bận tâm đến cảm nhận của hắn.
Khúc Du ôm Tiêu Hà, vỗ vỗ hắn nói: “Chúng nó ra ngoài chơi rồi, trong căn cứ rất an toàn, không cần lo lắng.” Nói xong Khúc Du quan sát môi trường xung quanh, thật đáng tiếc, nàng không thể đưa Tiêu Hà vào không gian hệ thống.
Ánh mắt xinh đẹp của Tiêu Hà tối sầm lại, cái vẻ bất lực khi tỉnh dậy không nhìn thấy bọn họ, cái vẻ sốt ruột khi không tìm thấy nàng.
Nàng vẫn không hiểu hắn, không hiểu sự khẩn trương và lo được lo mất của hắn...“Tiêu Hà, ngươi nhìn này!” Khúc Du lấy ra lô tinh hạch đầu tiên đã được ngâm.
Giống như đời trước, tang thi cấp bậc càng cao thì tinh hạch trong đầu chúng sẽ càng lớn.
Hình như về màu sắc cũng không có gì khác biệt, nàng chỉ tiếp xúc với người ở tầng dưới chót, tin tức bị bế tắc nên có một số tin tức có lẽ không được chính xác lắm.
Ít nhất hơn 2000 viên trong tay nàng lúc này đều là tinh thể có màu trong suốt.
Khúc Du cầm viên tinh hạch cấp ba của Hổ ca, nói với Tiêu Hà bên cạnh: “Ta hiện tại là dị năng cấp ba, chuẩn bị thử dùng viên tinh hạch này để đột phá lên cấp bốn.” “Được, ta sẽ bảo vệ nàng ở bên cạnh!” Tiêu Hà nhìn nàng với vẻ cưng chiều, bàn tay đang nắm chặt bên chân.
Mỗi lần nàng cắn nuốt tinh hạch để thăng cấp, trong mắt Tiêu Hà đều là sự khẩn trương không thể che giấu được.
Hắn đại khái không biết, lúc hắn khẩn trương đặc biệt thích liếm môi dưới.
Môi dưới gợi cảm phấn nộn và mọng nước, giống như một viên trái cây đạn thạch hình chữ Q đang lay động trước mắt Khúc Du.
Vì khẩn trương mà hắn nhíu mày thật chặt, đôi mắt màu hổ phách xanh lục chứa đầy hình bóng của nàng.
Tuy Khúc Du chưa từng yêu đương, nhưng bộ dạng của Tiêu Hà lúc này đã lấy lòng nàng.
Nàng muốn từ đôi môi gợi cảm của hắn được nghe tên mình, muốn đôi mắt xinh đẹp của hắn cũng mọng nước như môi, muốn cùng hắn không kiêng dè gì thuộc về nhau.“Tiêu Hà, ta có nói qua môi ngươi rất dễ hôn chưa?” Khúc Du ấn người đàn ông cao lớn lên ghế sô pha, cúi đầu chuyên chú nhìn hắn, hơi thở ấm áp phả lên mặt hắn.
Người phụ nữ mình thầm yêu đang ở ngay trước mắt, lại còn đúng vào cái tuổi dư thừa tinh lực, Tiêu Hà gần như là trong nháy mắt đã chiến lực lên.
Lưỡi đỏ tươi từ đôi môi hé mở thăm dò ra, hắn lại lần nữa khẩn trương liếm liếm môi dưới.
Giọng nói dễ nghe của cô gái mang theo vẻ kiều mị, “Tiêu Hà, ngươi đang dụ dỗ ta!” Nói xong Khúc Du cúi đầu phong bế đôi môi đỏ khiến nàng dần dần mất đi lý trí.
Hai chiếc mũi cao thẳng cọ xát vào nhau, trong không khí là tiếng thở dốc ái muội cùng tiếng nước.
Khúc Du ghé vào bồn rửa tay, mắt mị như tơ quay đầu lại nhìn Tiêu Hà, mở cơ thể đến mức tận cùng.
Tiêu Hà nhìn dáng vẻ kiều mị liêu nhân này của nàng, nàng nhất định không biết bộ dáng lúc này của nàng đẹp đến nhường nào.
Trên cơ thể cường kiện trắng nõn của hắn treo những giọt mồ hôi trong suốt, đáy mắt là một màu đỏ diễm lệ.
Ai nói nước với lửa xung khắc nhau.
Băng và lửa cũng có thể kích phát ra khoái cảm cực hạn....
Viên tinh hạch cấp ba của Hổ ca cũng không khiến Khúc Du lập tức thăng cấp, sau khi hấp thu thêm 50 viên tinh hạch cấp một, nàng mới thành công phá vỡ dị năng cấp bốn.
Ngược lại là khiến nàng biết được việc thăng cấp dị năng không thể nóng lòng cầu thành, sẽ có phản phệ rất lớn đối với cơ thể, tuy rằng không khủng bố như bị tang thi hóa, nhưng vẫn rất phí... người...
Khúc Du nhìn sắc da trắng lạnh của Tiêu Hà càng thêm tái nhợt, trong lòng nói vô số câu xin lỗi.
Nàng cũng không biết mình làm sao trở nên tác cầu vô độ như vậy, một thanh niên hai mươi tuổi khỏe mạnh bị nàng ép đến một giọt cũng không còn.
Hắn vẫn duy trì một tư thế ngủ suốt sáu giờ đồng hồ.
Rõ ràng khi Tướng Quân và hắn thăng cấp dị năng, dục vọng cũng không trở nên mãnh liệt như vậy. Trong giới hạn tri thức của nàng, nàng không biết phản ứng của mình có phải là bình thường hay không.
Nhìn thấy Tiêu Hà mở mắt, trong đôi con ngươi xinh đẹp là tình yêu không thể che giấu, Khúc Du càng cảm thấy mình là một “tra nữ” không hơn không kém.
