Chương 41: Ít nhiều có chút gượng ép
Trong tiệm xe 4S không gian rộng lớn, có hơn hai mươi chiếc xe địa hình và mười mấy chiếc ô tô thông thường.
Nhìn toàn bộ đều là bảng tên, Chu Văn Văn đối với những thứ này không có nghiên cứu, chỉ thấy có mấy vòng tròn cùng biểu tượng người tí hon màu vàng gì đó.
Sau khi thu gom toàn bộ xe trong tiệm, những chiếc chìa khóa còn lại được Chu Văn Văn tiện tay ném vào trong tiệm.
Ai cần, chỉ cần vào trong tiệm là có thể thấy chìa khóa, cũng có thể tìm thấy chiếc xe tương ứng ở bên ngoài.“Phụ cận không có người, có thể lấy hết xe bên ngoài đi.”
Khương Minh thấy Chu Văn Văn thao tác, liền nhắc nhở một câu.
Việc bị Zombie nhìn thấy Chu Văn Văn sử dụng không gian thì cũng chẳng là gì.
Hắn có thể dễ như trở bàn tay khống chế Zombie, khiến cho tất cả Zombie thấy cái không nên thấy đều được đầu thai.“Ta không muốn đến lúc cuối cùng chỉ còn một người, nhân loại vẫn nên sống nhiều một chút, tương đối náo nhiệt.”
Chu Văn Văn lắc đầu, cũng không có lấy đi hết tất cả xe địa hình.
Thu được nhiều như vậy, đã là kha khá rồi.“Sau đó phải đi đâu?”
Khương Minh mấp máy môi mỏng, nhẹ giọng hỏi.
Nhân loại cuối cùng sao?
Dường như cũng chẳng có gì không tốt, dù là tất cả mọi người chết hết, hắn cũng nhất định sẽ bảo vệ Chu Văn Văn.
Nhân loại đã sớm làm chuẩn bị, nhưng cả kiếp trước, Zombie đối với nhân loại là tồn tại hoàn toàn nghiền ép, dù có chuẩn bị kỹ càng thì cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.
Zombie đúng là tất cả đều là những tên ngốc mặt đờ đẫn.“Đi gần đây xem thử đi! Nói không chừng sẽ có xe điện, xe đạp loại hình phương tiện gọn nhẹ cũng thu một chút.”
Chu Văn Văn mở miệng nói.
Con đường này toàn bộ đều là bán xe, nếu nhìn bản đồ thì con đường gần đó có chỗ bán xe điện hoặc xe đạp.“Tốt.”
Khương Minh lên tiếng, cùng Chu Văn Văn cùng nhau đi về phía bên ngoài.
Khương Minh đi nhanh hơn một chút, sớm hơn Chu Văn Văn một bước tới vị trí ghế lái.
Hắn tự mình ngồi vào.
Sau đó mới ôn hòa nhìn Chu Văn Văn lên xe.“Ngươi lái thì ngươi lái đi! Ta cũng không phải người hẹp hòi!”
Chu Văn Văn lặng lẽ lườm một cái, ngồi xuống vị trí kế bên tài xế.
Chiếc xe tải phát ra tiếng gầm rống, vững vàng chạy nhanh.“Rống ——” Một con Zombie từ xa lao tới, cái lưỡi đều thè ra một nửa, vẫn còn dính tơ máu.
Rầm một tiếng.
Chiếc xe tải lợi dụng sức quán tính mà tông bay con Zombie sang một bên, trên kính chắn gió chỉ còn lại một chút máu đen.“A ——” Chu Văn Văn đột nhiên kêu một tiếng.
Tay còn dùng sức vỗ một cái vai Khương Minh, một bộ dáng vô cùng kinh ngạc.“Sao, sao thế?”
Khương Minh giật mình, vội vàng phanh xe dừng lại.
Thuận tiện tranh thủ thời gian nhìn xem ghế ngồi của mình, cùng chân của mình.
Xác nhận mình không có giẫm lên chân Chu Văn Văn, cũng không có đè lên tóc Chu Văn Văn.
Thong thả thở ra một hơi, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Chu Văn Văn.
Hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra.“Bệnh ép buộc phát tác rồi, ngươi cái này đâm phải không có kỹ thuật chút nào, tiểu khả ái chỉ lật nhào 180 độ rồi rơi xuống đất, xuống đây, ta lái!”
Chu Văn Văn gãi gãi tay, ngứa tay khó chịu.
Trong mười năm, lúc lái xe nàng luôn tông phải tiểu khả ái, hầu như chưa từng ngồi ở vị trí kế bên tài xế.
Chỉ nhìn, không cho nàng tông.
Thật sự quá xoắn xuýt!
Khương Minh: ...“Nếu không, ta thử lại lần nữa?”
Khương Minh nắm chặt tay lái, vẫn không xuống xe, thăm dò hỏi một câu.
Trên mặt ôn hòa nhã nhặn, mang theo một tia cẩn thận từng li từng tí.
Có một phần ủy khuất trên mặt.“Kỹ thuật của ngươi không được, hay là ta đến!”
Chu Văn Văn không nói lời nào liền xuống xe, kéo cửa ghế lái rồi chen vào. Đẩy Khương Minh về phía ghế lái.
Khương Minh lề mề ngồi xuống vị trí ghế phụ.
Đẩy kính mắt gọng vàng, sau đó nhanh nhất buộc dây an toàn, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đùi, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.
Theo tiếng “phịch” của cánh cửa xe đóng lại.
Ngón tay Khương Minh nắm chặt, rồi lại lặng lẽ buông ra, còn hướng về Chu Văn Văn cười cười.
Nụ cười, gọi là một nụ cười rạng rỡ.
Ít nhiều cũng có chút gượng ép trên mặt.“Ngươi sẽ không phải là sợ sệt đó chứ?”
Chu Văn Văn nhìn dáng vẻ căng cứng của Khương Minh, có chút nhíu mày.
Khương Minh tự mình có xe, cũng thường xuyên lái xe, làm sao còn sợ nàng lái xe?
Khiến cho giống như nàng là sát thủ đường phố vậy!“Không sợ.”
Khương Minh cười gật đầu, lại nói không sợ.
Chu Văn Văn: ...
Một nam tử hiền lành như vậy, sao lại bị chính mình bức thành bệnh tâm thần rồi?
Lặng lẽ mặc niệm một phút đồng hồ.
Sau đó một cước đạp ga tận cùng, lao vút đi về một hướng.
Theo tiếng “phịch” vang lên.
Một tiểu khả ái quả nhiên như Chu Văn Văn dự đoán, trên không trung lật nhào 360 độ, sau đó nặng nề rơi xuống đất.
Khương Minh lặng lẽ nhìn thoáng qua tiểu khả ái đó, luôn cảm thấy dây an toàn trên người không được chắc chắn cho lắm.
Tất cả mọi người là Zombie, cũng có một phần đồng cảm như vậy.
Trên thân dường như đau, nhưng hắn không phải không cảm thấy đau đớn sao?
Khương Minh lặng lẽ.“Phía trước chính là chỗ bán xe điện, xe cân bằng, xe đạp đều có.”
Từ xa, Chu Văn Văn đã thấy những chiếc xe điện bày bên ngoài.
Những chiếc xe điện này đều chưa lắp đặt pin, cho nên bị thương gia tùy ý đặt ở bên ngoài, ngày thứ hai còn có thể tiếp tục mở cửa hàng.
KÍT...T...T một tiếng.
Chiếc xe tải khẩn cấp phanh lại, tiếng ma sát giữa xe tải và mặt đất phát ra âm thanh khiến người ta sởn tóc gáy.
Cũng coi như đã dừng hẳn.“Ôi ôi...”
Xe tải vừa dừng lại, từ trong tiệm lao ra vài con Zombie.
Trên người chúng mặc quần áo lao động, thân thể dính đầy máu me, còn có những vệt máu đỏ tươi.
Chúng không phải là những kẻ đầu tiên bị nhiễm, mà là bị những con Zombie khác cắn bị thương, rồi biến thành Zombie.
Trụ băng từ trong tay Khương Minh phun ra, không đợi được Chu Văn Văn ra tay, vài con Zombie liền đã cứng đờ nằm trên mặt đất.“Rống ——” Hai bên đường lại truyền tới tiếng gào thét của Zombie.
Thời gian từ lúc tập trung bộc phát đã qua mấy giờ, trên đường Zombie rải rác nhiều hơn.
Chỉ là lần này, Zombie tương đối nhiều.
Chu Văn Văn nhìn về hướng mình mới tới, mấy chục con Zombie lao tới đây.
Còn chưa kịp nhìn rõ, Khương Minh liền kéo Chu Văn Văn một cái, kéo nàng ra phía sau mình.
Trên người băng sương phun ra, thẳng tắp đâm tới đầu Zombie.
Ánh mắt lạnh lùng, mặt không biểu tình.
Hắn biết rõ mình đang làm gì, hắn đang giết Zombie, đang giết những đồng loại giống như hắn.
Nội tâm hắn không có bất kỳ gợn sóng nào, bởi vì hắn biết rõ mình rốt cuộc muốn gì.“Chết tiệt!”“Cái lũ quái vật này chúng thật sự là càng ngày càng nhiều!”“Hai người các ngươi người trẻ tuổi chớ lộn xộn, kẻo bị bắt bị thương!”
Một thanh âm hào sảng truyền đến.
Nương theo tiếng phanh phanh, vài con Zombie lăng không bay lên, trên không trung xoay tròn 720 độ, sau đó nặng nề ngã xuống đất.
Ánh sáng vàng đột nhiên từ hướng phát ra âm thanh chiếu rọi tới, chói mắt vô cùng.
Suýt chút nữa chói mù mắt chó của Chu Văn Văn.
Cầu phiếu đề cử, cầu nguyệt phiếu.
