"Rắc rắc rắc..
Đột nhiên tất cả nòng súng đồng thời di chuyển và phun ra ngọn lửa màu xanh lam
Dường như mặt đất, những chiếc xe xung quanh và lan can trên đường đều cùng lúc chấn động, đứng trên mặt đất cũng có thể cảm giác mặt đất rần rần, giống như có dòng điện chạy qua cơ thể của mình, chóp mũi tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc
Không khí bị xé thành từng mảng, viên đạn mang theo lực lượng khủng khiếp tranh nhau lao ra khỏi nòng súng, bắn ra từng hàng lỗ thủng dày đặc trên các chiếc xe xung quanh và trên mặt đất
Các chiến sĩ vũ trang đi theo bảo vệ phía trước và phía sau phát hiện tình hình khác thường, đang vội vàng chui ra khỏi xe
Ít nhất có bốn, năm người không hề đề phòng, lộ ra trước hỏa lực khủng khiếp này
"Phụt
"Phụt
"Phụt
Máu bắn ra, áo chống đạn trên người bọn họ gần như không có tác dụng, bị bắn thành từng mảnh vụn máu thịt
Mà đây mới chỉ có một khẩu súng máy nhiều nòng chỉ vào bọn họ
Ở phía khác, Lục Tân và Trần Tinh đồng thời bị sáu khẩu súng máy nòng xoay chỉ vào, càng gần như bị đạn nhấn chìm
Bọn họ nghe được tiếng vũ khí nổ đinh tai nhức óc, giống như ong vàng che trời lấp đất bay tới
Trong nháy mắt khi bị những viên đạn dày đặc nhấn chìm, Lục Tân cũng cảm thấy tuyệt vọng
Anh không hiểu sâu về loại vũ khí này như Trần Tinh nhưng cũng từng nghe nói qua
Chẳng qua..
cho dù anh từng nhiều lần nghe nói qua, cũng chỉ vào lúc vũ khí nóng khủng khiếp này nhắm vào mình, anh mới ý thức được sự khủng khiếp của nó
Tiếng ồn ào chói tai, tiếng vòng đạn chuyển động giống như ma quỷ, tiếng đạn bắn ra, nuốt vào, thậm chí còn có tiếng đạn dày đặc bay ra, tiếng vỏ đạn thi nhau rơi xuống đất
Chắc hẳn bản thân không thể nghe được những âm thanh này vào cùng lúc, nhưng vào lúc này chúng trở nên rõ ràng một cách lạ thường
Hệ người nhện có thể tránh được viên đạn, nhưng cũng phải xem đó là đạn gì, tình huống thế nào
Bây giờ đối mặt với cả năm khẩu súng máy nhiều nòng hạng nặng vây quanh, đối mặt với hỏa lực che trời lấp đất này, anh chỉ cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, cơ thể cũng rung lên theo, dường như đã mất đi tất cả năng lực suy nghĩ, chỉ cảm thấy cả người mình bị một hơi thở hủy diệt bao phủ
"Chíu chíu chíu chíu..
Trong tai Lục Tân tràn ngập những tiếng đạn xé rách không khí
Dường như trong nòng súng đen ngòm của năm khẩu súng máy xoay nòng cách đó ba bốn mét có vô số con rắn lửa đang rít gào, lao về phía mình
Hơi nóng phả vào mặt, kèm theo mùi diêm tiêu khó ngửi
Thịch thịch
Vào giờ phút này, trái tim Lục Tân chợt thắt lại rồi đập mạnh
Rất đau, nhưng Lục Tân cảm thấy hơi quen thuộc
Đó là cảm giác tuyệt vọng
Anh bất giác thấy hơi kiệt sức, giơ bàn tay của mình lên chắn trước mặt
"Đứa nhỏ ngốc này..
Anh cảm ứng được rõ ràng vô số viên đạn bắn về phía mình, nhưng không hề bị thương
Vào lúc hơi thở tuyệt vọng này đạt tới cực hạn, Lục Tân lại mơ hồ cảm giác có một cái bóng đi tới trước mặt mình
Điều này khiến anh đột nhiên cảm thấy an toàn lạ thường
Anh bất giác chậm rãi mở mắt ra
Lúc ngẩng đầu lên, đối mặt với ngọn lửa màu xanh lam lập lòe phun ra từ nóng súng Gatlin phía trước, anh nhìn thấy bóng dáng tao nhã lại nhỏ nhắn của mẹ
Bà mặc chiếc váy dạ hội màu trắng thuần được cắt may tinh tế, vừa người, trong tay cầm một cái túi xách nhỏ màu trắng bạc
Bà đi đôi giày cao gót viền vàng, trên đầu đội chiếc mũ dạ rộng vành màu xám
Một sợi dây chuyền hoa hồng bằng bạch kim đơn giản lại vô cùng lấp lánh được đeo ở trên cổ của bà
Trên người bà có khí chất cao quý, trang nhã không sao tả xiết, tạo thành sự đối lập mãnh liệt với cảnh hỗn loạn do chiếc xe bị lật nghiêng phía sau, ngọn lửa bốc lên tận trời cao và đạn bay vụt qua
Bà nhẹ nhàng bước tới, hơi cúi người xuống, ôm lấy Lục Tân và còn cả em gái nữa
Vô số viên đạn gào thét lao đến, bắn vào trên người bà
Từng viên đạn này đều có bắn xuyên qua sắt thép, thậm chí có lực xé toạc người sống, nhưng vô số viên đạn bắn vào trên người mẹ, lại không có một viên đạn nào xuyên qua cơ thể của bà, không có một viên nào bị bỏ sót, hoàn toàn bị bà dùng cơ thể đón lấy
Có thể nhìn thấy phía sau lưng bà bắn ra rất nhiều máu, đỏ cả một mảnh
Những viên đạn không thể đếm xuể đều trút lên trên người bà, khiến cho cơ thể bà dường như đang khẽ run rẩy
Giống như trên những chiếc máy tính để bàn trong văn phòng xuất hiện hình ảnh chập chờn lúc nguồn điện không ổn định, từng đường ngang dọc đan xen và từng mảng màu sắc thay đổi, khiến cho bóng dáng mẹ lúc này nhỏ nhắn mà không mấy chân thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng bà vẫn xuất hiện ở trước mặt mình, dùng bản thân bà làm lá chắn, đỡ tất cả những viên đạn đó thay cho Lục Tân và em gái
Lục Tân thậm chí có thể cảm giác được sức mạnh ẩn chứa trong những viên đạn khi bắn lên trên người bà
Đó là loại hơi thở khủng khiếp xé nát tất cả, bắn nổ tất cả thành từng mảnh nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mẹ vẫn một mình đứng đó không nhúc nhích, mặc cho đạn rơi vào trên người mình
Ở trên gương mặt được trang điểm tinh tế của bà thậm chí còn thoáng hiện ra nụ cười mỉm
Kèm theo đó là một sự hưng phấn khó thể nắm bắt, vẻ mặt kỳ quái..
Trong tiếng đạn nổ vang, bà nói với Lục Tân giống như đang oán trách: "Không phải con đã nói sẽ không để cho mình bị bắt nạt à
"Sao còn làm cho mình gặp phải nguy hiểm như vậy
Trong chớp mắt, trong lòng Lục Tân có cảm giác khác thường, nhưng nhất thời không biết nên nói gì
"Đó là..
Trần Tinh vốn tưởng mình chết chắc rồi
Chắc tiếng súng chói tai là âm thanh cuối cùng mà mình nghe được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cô ta không ngờ, tiếng súng bắn rất lớn, rít gào suốt mấy giây mà mình vẫn không có cảm giác gì
Điều này khiến cô ta thầm kinh ngạc, chợt ngẩng đầu lên
Sau đó, cô ta lập tức trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào phía trước
Ở phía trước cô, bên sát với đường cái hơn chính là Lục Tân
Lục Tân bị những viên đạn kia uy hiếp sớm hơn cô ta, lúc này theo lý thuyết đã bị xé nát
Nhưng sau khi cô ta nhìn sang, lại thấy một cảnh tượng khiến cả đời cô ta cũng không có cách nào quên được
Lục Tân đứng ở đó, vẫn duy trì ở tư thế bất giác giơ một tay lên, giống như muốn che mắt vậy
Ở phía trước anh xuất hiện rất nhiều viên đạn
Những viên đạn này giống như được ghim vào vị trí cách người của Lục Tân ba mươi xăng ti mét
Thoạt nhìn, chúng giống như bị một loại lực lượng vô hình nào đó cố định ở giữa không trung, không có cách nào bắn tới, cũng không rơi xuống được
Bởi vì có quá nhiều đạn, hơn nữa còn có rất nhiên viên đạn khác đang không ngừng bay tới, đến mức những viên đạn đó không ngờ đã mơ hồ tạo thành một hình dáng kỳ lạ, nhìn thoáng qua lại giống như hình dáng của một..
người, hình dáng một con người mơ hồ mà lại hoàn chỉnh..
Nếu cứ muốn giải thích đơn giản một chút, chính là Lục Tân nâng một tấm lá chắn bằng niệm lực
Mà tấm lá chắn này không ngờ lại đỡ được năm chiếc súng máy nhiều nòng bắn một lượt
Giờ phút này, Trần Tinh gần như nín thở, trực giác cảm thấy khủng hoảng không sao tả xiết
Ở trên một phương diện khác, nỗi kinh ngạc này thậm chí còn gây tác động mạnh hơn cả lúc nhìn thấy năm khẩu súng máy ngắm thẳng vào mình
"Đây phải là..
"Lượng cấp tinh thần mạnh mẽ tới mức nào?"