Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 1216: Không gian tuyệt vọng (1)




“Quê hương thật sự?”

“Địa Ngục?”

Nghe giọng nói hơi kinh ngạc của Lục Tân, Nhị Hào sửng sốt thật lâu
Qua rất lâu, cậu ta mới bình thản, bình tĩnh mở miệng nói: “Quê Hương Chân Thực thì tôi hiểu rõ, rất nhiều người thường xuyên nhắc tới trước mặt tôi, Địa Ngục… dường như cũng có người nói gì đó với tôi, nhưng tôi không thể nhớ rõ N

Lục Tân cúi đầu nhìn Nhị Hạo, không biết nên nói gì
Tâm trạng của anh lúc này vô cùng phức tạp, thậm chí khổ sở
Ngay từ đầu, anh chẳng qua cho rằng Quê Hương Chân Thực cũng chỉ là một tổ chức thần bí, hơn nữa là thần tổ chức thần bí không tuân theo quy củ, giải quyết xong thì cũng giải quyết xong
Mà Địa Ngục, anh vẫn luôn không xem thành chuyện của mình, chẳng qua là bị Dracula lừa đến thành Hỏa Chủng, đúng lúc thấy Hạ Trùng bọn họ nóng lòng giải quyết vấn đề này, vì vậy bản thân nể tình bạn bè thuận tiện ra tay giúp đỡ tí…

Nhưng cho dù thế nào cũng không ngờ lại có thể gặp được Nhị Hào trong quá trình này
Càng không ngờ tới Nhị Hào rõ ràng chính là trung tâm của một loạt sự kiện ở đây…

Trước đây cũng đã biết rõ tạo ra Địa Ngục có liên quan tới Quê Hương Chân Thực, hôm nay còn biết Nhị Hào là ngọn nguồn của Quê Hương Chân Thực thì không khó phỏng đoán ra đủ loại liên quan Địa Ngục, có lẽ cũng có liên quan tới người bạn cô nhi viện này của mình…

Ai dà
Bạn học trước kia có người tới nơi đồng không mông quạnh làm kẻ cướp, có kẻ bị người ta lừa gạt bước lên con đường phạm tội
Hôm nay vậy mà còn có một thủ lĩnh tà giáo
Có điều lúc trước thấy Nhị Hào có liên quan tới ba vị tế tự áo đen kia, nhưng dường như mấy vị tế tự kia rất sợ cậu ta
Chuyện này dường như nói rõ cậu ta cũng không tính là giáo chủ, hơn nữa cậu ta biết làm những việc này dường như cũng là lừa gạt
Qua một lúc sau, anh mới nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt nghiêm túc hơn nhìn Nhị Hào nói: “Giọng nói cậu bảo đó là của ai?”

Nhị Hào im lặng, suy nghĩ một lát mới mới nhận ra ngón tay Lục Tân chỉ là giọng nói nào…

Nhỏ giọng nói: “Tôi không biết, cậu ta cũng không nói.”

Lục Tân nhỏ giọng
Nghe vậy giống như Nhị Hào dường như đang giấu giếm, nhưng trực giác của Lục Tân lại cảm thấy Nhị Hào có lẽ quả thực chưa từng hỏi
Nhưng mà từ thế cục thành Hỏa Chủng trước mắt dường như không khó nhìn ra
Thành Hỏa Chung bên này, các tổ chức thần bí không ngừng xuất hiện, lãnh đạo cao cấp Hỏa Chủng và mình cũng bị cuốn vào trong phong ba tạo ra Địa Ngục
Thoạt nhìn chuyện giao dịch linh hồn thậm chí còn trực tiếp có liên quan tới bọn họ
Nhưng mà những chuyện này dường như còn một bàn tay tội ác phía sau màn
Mặc dù Nhị Hào là trung tâm, nhưng cậu ta rõ ràng cũng bị người ta lợi dụng
Nhưng vậy bàn tay tội ác phía sau màn thực sự là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn từ phản ứng nhà thiết kế Địa Ngục đối thoại với lãnh đạo cao cấp Hỏa Chủng lúc trước, dường như cũng không phải là bọn họ
Nhất là có thể đối thoại với Nhị Hào trong ác mộng của thần thì nên có cấp độ gì
Thuận theo những vấn đề này, Lục Tân không khó nghĩ tới một khả năng
Đám người giúp Hạ Trùng bắt sứ giả Địa Ngục lúc trước kia cũng từng thuận tay giúp đỡ bọn họ tiến vào tiếp ứng thành viên lực lượng khẩn cấp Hỏa Chủng bắt sứ giả Địa Ngục kia, hơn nữa từ trong cuộc thẩm vấn với họ đã biết được một chuyện: “Hỏa Chủng bên này hình như rất nhiều người đang tín ngưỡng một vị thần gọi là Tàng Trượng Nhân…
Đối thoại với Nhị Hào, thậm chí dẫn dắt cậu ta lập nên giáo hội Quê Hương Chân Thực, sẽ không phải là Tàng Trượng Nhân này chứ
Cân nhắc từ góc độ này, nếu như Địa Ngục dùng tài nguyên khổng lồ của Hỏa Chủng lập nên, lại từ một tay nhà thiết kế Địa Ngục kia mà ra, mà mọi ngọn nguồn này lại là Nhị Hào, như vậy Tàng Trượng Nhân kia trong này lại giữ vai trò gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đạo sư
Anh khẽ cúi đầu
Manh mối quá rời rạc, coi như giữa chúng đều có liên quan, nhưng hệ thống lại rất khó thu xếp tạm lại cùng một chỗ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay lúc này, anh chỉ có thể nhìn về phía Nhị Hào, suy nghĩ rồi chậm rãi hỏi: “Cậu vừa nói hắn ta muốn kéo cả thế giới vào ác mộng của thần?”

“Hắn ta định làm gì với việc đó?”

Nhị Hào dường như bởi vì lời của Lục Tân mà hơi sững sờ một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”

“Có lẽ cậu ta cũng sẽ không thật sự làm như vậy, cậu ta chẳng qua là nói cho tôi biết phương pháp này mà thôi.”

Vừa nói cậu ta vừa ngẩng đầu lên nhìn Lục Tân nói: “Thật ra tôi không muốn làm như vậy.”

Lục Tân khẽ nhíu màu, nhìn về phía cậu ta nói: “Vì sao?”

Nhị Hào chậm rãi cân nhắc, qua một lát sau mới thấp giọng nói: “Bởi vì như vậy cũng không có trợ giúp gì.”

Lục Tân khó hiểu nói: “Vậy là có ý gì?”

“Tôi sợ ở chỗ này là bởi vì nơi này quá áp lực, cũng quá trống rỗng, tôi không thích loại cảm giác này.”

Nhị Hào chậm rãi nói: “Lúc đầu mang người khác vào, tôi cũng từng nghĩ có phải bản thân không cần cô đơn ở chỗ này nữa không, nhưng mà tôi rất nhanh đã phát hiện sự việc không hề thay đổi, những người tiến vào đó đều…”

Nói đến đây, cậu ta không nói thêm nữa
Qua một lát sau, cậu ta mới ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tân nói: “Tôi mang anh đi xem.”

Lục Tân suy nghĩ một lát khẽ gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.