Cậu ta nói một lúc lâu khiến Hạ Trùng cũng ngơ ngác quay sang nhìn Lục Tân
Cô cảm thấy suy nghĩ của mình không theo kịp
Trong thế giới được gọi là cơn ác mộng của Thần, cô đã từng nhìn thấy người có sức mạnh mạnh nhất
Thậm chí, người này còn là một trong những người mạnh nhất trên thế giới
Nếu một người như vậy đến viện nghiên cứu, cậu ta sẽ trở thành điều tra viên cấp độ nào cơ chứ
Chẳng lẽ chỉ có thể bị điều tra
Nhưng mà, người mạnh nhất tưởng như đã đạt tới năng lực có thể làm tất cả mọi thứ bây giờ lại lộ ra biểu cảm tuyệt vọng và khẩn cầu người đội trưởng Đơn Binh của Thanh Cảng này giết cậu ta
Hơn nữa, còn nói Đơn Binh có thể giết chết cậu ta
Chuyện gì đã xảy ra với thế giới này vậy chứ
Rốt cuộc ai là người không bình thường
Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của Hạ Trùng, Lục Tân cũng trầm mặc, lẳng lặng nhìn Nhị Hào
"Cậu điên à
Một lúc lâu sau anh mới nói tiếp: "Cậu muốn tôi giết cậu
"Đúng vậy
Nhị Hào quay đầu nhìn Lục Tân, trên khuôn mặt tái nhợt mà mê man của cậu ta hiện lên sự kích động: "Số Chín, tôi sẽ không chết được, bởi vì tôi sẽ sống lại trong cơn ác mộng này
Sống lâu như vậy, tôi chỉ muốn thoát khỏi nó, nhưng rất lâu rồi tôi không cảm thấy có hy vọng, có lẽ tôi vĩnh viễn không thể thoát khỏi cơn ác mộng này..
"Có lẽ, cách duy nhất để thoát khỏi là chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhưng chỉ có anh mới có thể giết được tôi thôi Số Chín, anh đã từng làm rồi mà..
Nếu lúc đầu mọi người chỉ coi lời nói của cậu ta là nói đùa thì bây giờ không ai nghi ngờ gì nữa
Cả Lục Tân và Hạ Trùng đều có thể cảm nhận được sự hưng phấn của cậu ta khi nói ra lời này
Thậm chí hai tay cậu ta còn nắm lấy vạt áo Lục Tân, cầu khẩn nhìn anh
"Tôi không thể
Lục Tân thoát khỏi tay cậu ta, vô cùng khó xử nói: "Tôi sẽ không làm tổn thương cậu
"Chuyện này..
Đôi môi mỏng của Nhị Hào hơi run, cậu ta buông bàn tay đang nắm vạt áo Lục Tân ra
Một lúc lâu sau, cậu ta ngẩng đầu nhìn Lục Tân, thấp giọng nói: "Số Chín, anh thay đổi thật rồi, hình như anh càng ngày càng giống một người
Nghe vậy, trong lòng Lục Tân chợt nổi sóng
Anh không nhịn được nhìn Nhị Hào rất lâu rồi mới nói: "Hình như cậu không thay đổi gì
"Tôi không có cơ hội thay đổi
Nhị Hào thấp giọng nói: "Thật ra tôi đã sớm đoán ra rồi
Lúc viện trưởng tha cho tôi, cũng đã nói tôi không chữa khỏi được
Lúc đó ông ấy nói, mỗi đứa trẻ trong cô nhi viện đều có một số vấn đề, ông ấy sẽ cố gắng chữa trị tốt cho chúng tôi
Nhưng người đầu tiên ông ấy xin lỗi là tôi, bởi ông ấy không chữa được vấn đề của tôi nên chỉ biết xin lỗi..
"Viện trưởng..
Lục Tân trầm mặc, không muốn nói về chuyện của viện trưởng với Nhị Hào
Anh cảm thấy lời Nhị Hào nói rất đúng
Trong trại trẻ mồ côi, mỗi đứa trẻ đều có vấn đề riêng của mình, chẳng hạn như Nhị Hào muốn thoát khỏi cơn ác mộng, chẳng hạn như..
Nghĩ vậy nhưng bọn họ chỉ nhìn nhau không nói gì, đều cảm thấy tâm tình có chút phức tạp
Lục Tân im lặng, nhưng thái độ từ chối rất rõ ràng
Nhị Hào nhìn thấy thái độ từ chối của Lục Tân thì kích động trong mắt dần dần biến mất..
Bỗng nhiên từ xa truyền đến những lời nói quỷ dị
Lục Tân cố gắng tỉnh táo, quay đầu nhìn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh thấy trong thế giới hỗn loạn không trọn vẹn này đang có một mảnh tinh thần hỗn loạn đan lao tới
Thế giới xung quanh như đều bị ảnh hưởng
Họ đứng trên cây cầu này mơ hồ nghe thấy tiếng kẽo kẹt như thể mặt đất đang run rẩy
Hay nói cách khác, không phải mặt đất mà là có thứ gì đó sâu trong trái đất đang chậm rãi tỉnh lại
"Đó là cái gì
Lục Tân vội vàng nhìn Nhị Hào
"A, là ác mộng, nó đang thức tỉnh..
Nhị Hào như đã quen với chuyện này nói: "Ác mộng không hề thay đổi, nó giống như vòng xoáy đang lưu động, lúc chảy nhanh, có lúc lại chảy chậm
Nói tóm lại, những ai đi vào đều bị cuốn vào cơn ác mộng này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu như những gì cậu nói thì cơn ác mộng thật sự rất đáng sợ
Lục Tân nhanh chóng hiểu được lời của Nhị Hào, vội vàng hỏi
"Đúng vậy
Nhị Hào ngửa khuôn mặt tái nhợt của mình lên, nói: "Số Chín, anh vẫn thông minh như vậy..
"Bây giờ là lúc để nói điều này sao
Đúng lúc này, Hạ Trùng không nhịn được kêu lớn: "Đây rốt cuộc là cái gì
Vừa nói, cô vừa cố gắng rút chân của mình ra
Lục Tân lúc này mới phát hiện chân mình đã lún xuống mặt đất được một đoạn
Cây cầu mà bọn họ đang đứng trở nên nhầy nhụa, như thể thế giới này muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ
Anh cũng vội vàng rút chân mình lên, nhìn thế giới xung quanh đã bắt đầu vặn vẹo biến hóa
Anh định nói cái gì đó nhưng lực lượng tinh thần cuồn cuộn từ xa như muốn nuốt chửng cả anh, Hạ Trùng và Nhị Hào.