Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 137: Tặng em một cái món đồ chơi thật to (1)




Phía trên đầu đám người ở xa xa có một con quái vật to lớn mập mạp đáng sợ đang ngọ nguậy từng chút từng chút
Cả cơ thể của nó được tạo thành từ các khuôn mặt người
Mà khuôn mặt những người đó thậm chí vẫn còn biểu cảm, lúc nào họ cũng lộ ra đủ loại cảm xúc, đôi môi cứ khép mở
Cơ thể nó đi qua đâu, nơi đó sẽ có một vài chiếc xe bị tàn phá, bị vật nặng đè bẹp dúm
Đám người đứng ngây như phỗng, lấy một đường thẳng làm điểm chuẩn, những người đang đứng đồng loạt ngã sang hai phía
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thứ phá hủy thế giới này chính là sự im lặng
Mà chiếm đoạt sinh mạng của người khác, với nó mà nói dường như cũng là một sự im lặng
Quái vật tinh thần đã đạt đến mức độ vô cùng đáng sợ, cũng bởi vì mức độ này đã khiến cho con quái vật tinh thần từ rất dễ đối phó dần trở nên to lớn tới một mức độ nhất định, rồi gây ra cho mọi người một cảm giác hoảng sợ không thể nào hình dung nổi
Dường như chỉ cần nó liếc mắt một cái, thì thứ đó sẽ bị nó nuốt chửng, rồi trở thành một trong vô số khuôn mặt lúc nhúc trong kia
“Rất tốt, cảm ơn!”

Lúc đang đối diện với con quái vật, Lục Tân đã nghe thấy câu trả lời của mẹ, bà nhẹ nhàng gật đầu, thái độ rất nghiêm túc
Anh bước hai bước, ung dung đi về phía trước, tiếng hít thở bình tĩnh trong bầu không khí yên ắng xung quanh có vẻ cực kỳ rõ ràng
Dưới mặt đất, thi thể nằm ngổn ngang tứ tung, có rất nhiều đôi mắt khô khan nằm rải rác quanh anh, tựa như có người ở phía sau nhìn chăm chú vào bóng lưng anh, cảnh tượng đổ nát ở phía xa càng làm nổi bật lên dáng vẻ cô đơn đang bước từng bước về phía bóng lưng của con quái vật to lớn khiến mọi cảm thấy ngạt thở kia
Ánh đèn trên bức tường thành phía sau lưng chiếu rọi một cách cứng nhắc
Cái bóng dưới ánh đèn của anh so với con quái vật ở xa thì hết sức bình thường
Nhưng cách anh bước về phía con quái vật mặt người đáng sợ kia lại làm em gái trở nên cảnh giác
Cô không dám đến gần Lục Tân nữa, khuôn mặt có vẻ như sắp bật khóc tới nơi, thậm chí còn tỏ vẻ có thể bỏ trốn bất cứ lúc nào
“Suy nghĩ của con vô cùng hợp lý, đương nhiên mẹ sẽ ủng hộ.”

Mẹ nhìn về phía Lục Tân, biểu cảm dường như có hơi kỳ lạ
Nhưng trên mặt bà lại chỉ để lộ nụ cười tán dương, thậm chí còn khẽ vỗ tay
Sau đó, bà mỉm cười:

“Nhưng mà, ngoại trừ xử lý con quái vật này ra, con còn muốn xử lý ai nữa?”

Lục Tân chơi chần chừ, rồi nghiêng đầu nhìn sang mẹ: “Không còn nữa.”

Mẹ vẫn cứ mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Có.”

Lục Tân không nói, anh cảm thấy thái độ của bà có hơi quái lạ
Còn ở cách đó mười mấy ki-lô-mét, trong một tòa chung cư cũ nát, cha đang nổi giận đùng đùng nôn nóng đi tới đi lui trong phòng, lúc thì ông đi đến cạnh cửa sổ, đôi mắt đỏ như máu nhùn chằm chằm ra ngoài cửa, lúc thì đi qua cửa lớn, bước chân không ngừng đi qua đi lại trước cánh cửa
Nụ cười tươi trên mặt mẹ không thay đổi, vẫn ưu nhã và khéo léo, giống như đang thảo luận tối nay sẽ mua món gì để ăn tối
Mẹ vẫn cứ nhìn về phía những người đứng ngây như tượng ở kia, mỉm cười nói: “Mẹ biết con vẫn luôn muốn thả người đó ra…”

“Nhưng sau khi thả người đó ra, năng lực giải quyết của người đó mạnh hơn con tưởng tượng nhiều…”

“Ví dụ như, những người còn sống…”

“Ví dụ như, tất cả người trong thành phố vệ tinh...”

Lục Tân hơi ngẩn người
Còn mẹ lại cười cực kỳ vui vẻ, giống như bà cảm thấy khá vui khi thấy người gặp họa:

“Đương nhiên, nếu như vì con muốn nhổ cỏ tận gốc, mẹ vẫn ủng hộ con.”

Bà nói rồi giơ nắm tay lên, nói: “Cố lên.”

Lục Tân nghiến chặt răng, trên vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh nhanh chóng trở nên hơi chần chừ
Anh do dự một chút, rồi nói: “Vậy theo ý mẹ, bây giờ nên làm gì đây?”

Nụ cười trên mặt mẹ vẫn không giảm: “Con có tin người nhà của con không?”

Lục Tân hơi im lặng một chút
Người nhà của anh không phải là người nhà thật sự, mà từ sau khi trại trẻ mồ côi bị phá hủy họ mới nhận anh làm con nuôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ thậm chí anh còn không nhớ nổi trình tự họ nhận nuôi anh lúc trước, mà anh chỉ cảm thấy họ đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn giống như đã bầu bạn bên cạnh anh từ lâu
Những người nhà này, ai cũng có một vài thói quen xấu của bản thân, có đôi lúc còn xúi giục anh làm vài chuyện xấu…

Bọn họ đều có bí mật riêng của mình, chỉ lừa dối một mình anh
Dường như mỗi một người trong họ đều vô cùng lợi hại, chỉ có duy nhất một mình anh là người bình thường
Đối với người nhà như vậy, anh có thể tin tưởng được sao?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.