Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 146: Vô cùng đơn giản (2)




Sau năm phút, rốt cục gã cũng đi tới một ngoài mảnh đất hoang kia dưới tường cao, đầu tiên gã quan sát một chút, xác định nơi này đã không còn vết tích tồn tại của quái vật tinh thần, lúc này mới tăng nhanh tốc độ lần nữa, vội vã vọt vào trong mảnh đất hoang này mà tìm kiếm
Gã nhìn thấy bên dưới tường cao đã có vô số người nằm đó, lẳng lặng, hỗn loạn gục dưới mặt đất
Mà ở một bên khác, lại còn có một đám người số lượng không ít đứng đó, chỉ cùng với tất cả mọi người vừa rồi lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn bức tường cao rồi thút thít không giống nhau, lúc này, trong số họ đã có người tỉnh lại, đang mê mang nhìn hết thảy tất cả mọi thứ xung quanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng có người vừa mở mắt đã bị thi thể đầy đất dọa cho sợ, trực tiếp cả kinh rồi hôn mê bất tỉnh
Cũng có người phát ra tiếng kêu khóc sợ hãi, đùn đẩy nhốn nháo, lảo đảo xiêu vẹo muốn bỏ chạy về phía xung quanh
Sợ hãi với mê mang, giống như mây đen bao phủ trên đầu tất cả mọi người
Bích Hổ không quản được những người này, gã nhanh chóng xuyên qua đám người, sau đó trông thấy Lục Tân trên một tảng đá được nhấc lên khỏi mặt đất, chỉ thấy lúc này anh đang ngồi ở trên tảng đá, cúi đầu
Mà dưới chân anh thì là một cái hố to vô cùng kinh khủng, hai bên đã bị sức mạnh khổng lồ làm nổ tung, văng ra đầy bùn đất cùng với đá vụn, trông thấy mà giật mình
"Người anh em, anh không sao chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bích Hổ cẩn thận tiếp cận Lục Tân, nhặt một cây côn nhỏ ở dưới đất lên, nhẹ nhàng đập Lục Tân một cái
"Hả
Lục Tân đang xuất thân lập tức ngẩng đầu lên, dọa Bích Hổ nhảy về sau một cái
"Cậu đến rồi à..
Lục Tân thấy là Bích Hổ nên cũng yên tâm, cười nói: "Cũng đã giải quyết rồi, mời tiểu tổ chi viện vào cuộc đi
"A..
Bích Hổ chần chừ đồng ý, thấy anh lại cúi đầu xuống, gã nhịn không được mà nuốt một ngụm nước miếng, hỏi: "Anh đang làm gì vậy
Lục Tân chậm rãi quay lại, chỉ thấy anh cầm trong tay một cái tai nghe đã bị hỏng, còn có một cái dụng cụ đo lường bị người làm vỡ vụn, đang thử ghép bọn chúng vào với nhau, chỉ tiếc, cho dù là tai nghe hay là dụng cụ đo lường thì cũng đều nát đến không còn hình dáng, không thể hợp lại với nhau được
"Tai nghe hỏng rồi, dụng cụ đo lường cũng bị tôi giẫm hỏng rồi..
Lục Tân dường như hơi sầu, thấp giọng nói một câu
Một lát sau, anh lại có chút lo lắng ngẩng đầu lên, bảo: "Tổng bộ sẽ không bắt tôi bồi thường chứ
Đối mặt với vấn đề vượt khỏi dự đoán này, Bích Hổ không biết nên trả lời thế nào, thế là gã cũng chỉ có thể dựa vào bản năng mà thành thật nói: "Nếu như anh không trung thực như vậy mà báo cáo lên trên rằng bản thân đã đạp hỏng, vậy hẳn là sẽ không bắt anh bồi thường thứ đó đâu..
Lục Tân có chút yên tâm, rốt cuộc cũng buông bỏ ý định ghép chúng nó lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà Bích Hổ có hơi mơ màng, đã vây quanh cái hố to có đường kính bốn năm mét kia, lượn quanh một vòng
Gã yên lặng tính toán năng lượng cần để nổ được cái hố to thế này, rồi lại liếc mắt nhìn đám người đang hoảng sợ chạy trốn ở sau lưng Lục Tân
Gã như có điều suy nghĩ, lại ngồi xổm xuống bên cạnh cái hố to: "Người anh em, sao tạo được cái này thế
Lục Tân nhìn thoáng qua, nói: "Là con quái vật tinh thần kia, trong lúc nó bỗng nhiên phát nổ giống như quả bom vậy
"Xem ra, đúng là thế này rồi
Bích Hổ nghiêm túc nhẹ gật đầu, sau đó lại ngẩng đầu lên, trong ánh mắt gã toàn là vẻ sợ hãi: "Như vậy..
"Sao anh có thể khiến cho sức mạnh bùng nổ của nó chỉ tập trung ở cái nơi nhỏ bé này thế
Lục Tân ngẩng đầu nhìn Bích Hổ một chút
Trong đầu của anh cũng nhớ đến hình tượng khiến người ta giật mình lúc vừa rồi
Là em gái, lúc con quái vật tinh thần này nổ, tản mát ra một loại lực trường vặn vẹo kinh khủng, cô đã tách cái thân thể nhỏ nhắn của bản thân, sau đó cái con quái vật tinh thần vặn vẹo được cô ô nhiễm ra cũng tách thân thể ra giống thế
Nhờ vào việc tách thân thể ra, bao quát con quái vật tinh thần mặt người kia ở giữa, khiến cho sức mạnh bùng nổ của nó không có khuếch tán, mà chỉ tập trung vào một điểm
Đây phải cần bao nhiêu sức mạnh lớn
Kỳ thật lúc này, trong lòng chính anh cũng cảm thấy thật kỳ quái
Nhưng nhìn em gái lúc này đang cười hì hì nâng khuôn mặt nhỏ lên, giống như tranh công mà ôm lấy cánh tay mình
Lục Tân không trả lời thẳng
"Chỉ cần tập trung sức mạnh bùng nổ của nó cùng một chỗ, bao lấy là có thể giải quyết được rồi
Lục Tân nhẹ giọng đáp trả, ngẩng đầu nhìn về phía Bích Hổ: "Các cậu không làm được sao
Bích Hổ nghiêm túc, lại chậm chạp lắc đầu
Lục Tân như có điều suy nghĩ: "Vậy điều này nhất định..
"Người anh em, tôi hiểu quy củ mà..
Bích Hổ vươn tay cản Lục Tân lại, đồng thời tiếp thu lời nói của anh: "Cho nên, đây nhất định là vấn đề của chúng tôi, đúng không
Lục Tân nhẹ gật đầu, cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.