Bài đồng dao dường như tự có một sức sống của riêng nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từng chút một, nó xâm nhập vào trong bộ não của Lục Tân và lan tỏa ở trên sức mạnh tinh thần của anh
Cứ như thể anh đang ở trong một căn phòng trống, chỉ có những âm thanh từ bài đồng dao cứ như thế này phát đến từ mọi hướng
Sau đó, âm lượng trở nên to hơn và gần hơn, cho đến khi nó ngập tràn và hoàn toàn nuốt chửng toàn bộ cơ thể anh
Khi tiếng hát vang lên, cơ thể của Lục Tân nhanh chóng bị vướng vào những sợi dây leo
Những sợi dây leo này dường như đến từ sự liên kết giữa những hạt mầm non và những hạt màu đen trong cơ thể anh
Khi anh muốn giãy giụa thoát ra, nó lại giống như đang muốn đâm thủng những vết thương đang ứa máu của bản thân
Anh càng vùng vẫy, sự bám dính lại càng mạnh, cho đến khi anh trầm mình hoàn toàn vào chúng, rơi xuống vực thẳm
“Anh ơi…”
Cũng đúng vào khoảnh khắc khi Lục Tân bị bao quanh bởi vô số hạt, tiếng kêu sợ hãi của em gái anh cũng vang lên
Lúc này cô bé đã kéo những đứa trẻ kia ra khỏi khu vực cấm, từng đứa một ngã ngửa ra sau, vừa hoang mang vừa khiếp sợ, bởi vì trong nháy mắt khi những sinh vật trong khu vực cấm bị tiêu diệt, sức mạnh ban đầu dâng trào, cho nên đối với họ mà nói sự lây nhiễm cũng không còn nữa
Bọn chúng không còn ham muốn tiếp tục xâm nhập vào trong khu vực cấm, và chúng cũng quên mất bản thân đang ở đâu
Em gái hoàn toàn phớt lờ chúng, cô bé kinh hoàng chạy đến chỗ Lục Tân, dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình ôm lấy anh trai một cách tuyệt vọng
Chẳng qua là, cho dù là thân thể hay là sức mạnh và thứ bậc của cô bé khi đem ra so sánh với sức mạnh của Ban đầu, quả thực vô cùng tầm thường, không những không thể nào lôi Lục Tân lúc này đang trầm mình trong những hạt mầm chồi ra ngoài, ngược lại còn bị tinh thần phóng xạ nằm trên những đám dây leo kia trêu đùa
Điều này khiến cho sức mạnh tinh thần của cô bé cũng mơ hồ giống băng tuyết nhích gần tới ngọn lửa cháy hừng hực vậy, đang nhanh chóng tan rã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Soạt…”
Ngược lại cũng đúng vào lúc này, Tiểu Thập Cửu vừa mới tiêu diệt hết đám nguồn ô nhiễm xung quanh đã vọt tới
Thân hình linh hoạt của cô ấy quỷ dị vọt tới bên cạnh Lục Tân hai chân nhỏ giẫm thật sâu vào trong lòng đất, dùng sức lôi kéo Lục Tân
Một trái một phải, hai đứa nhỏ đều liều mạng lôi kéo anh
Ngược lại quả thực khiến cho quá trình Lục Tân bị những dây leo kia kéo vào vực sâu chậm đi một chút
“Hai người lui ra sau đi…”
Lục Tân vào giờ khắc này, không thể làm được gì khác
Anh cảm nhận được bản thân mình từ lúc được Thanh Cảng chiêu mộ vào bộ phận thông quan đặc biệt cho tới giờ, đã học được rất nhiều thứ, cũng đã nắm giữ rất nhiều năng lực, thế nhưng vào giờ phút này, anh thực sự cảm thấy bất lực
Vào thời khắc những hạt mầm dây leo này bao vây lấy mình, những hạt màu đen của mình cũng đã bị bọn chúng dẫn phát ra chấn động
Giống như cục nam châm có lực từ mạnh nhất, đã bám vào thật chặt, khó mà tránh thoát
Hay cũng có thể nói, dùng từ bám vào thôi cũng không đủ để hình dung
Bọn chúng vốn dĩ chính là một thể
Tình hình lúc này, cũng giống như lúc mà mẹ đưa anh đi xem Ban đầu vậy
Nguy hiểm như thế, khẩn cấp như thế
Chẳng qua là lúc đó là dưới tình huống mẹ đã có chuẩn bị, kéo lấy anh, rời xa khỏi Ban đầu
Thế nhưng hôm nay, bản thân anh cách gần hơn
Mà sức mạnh của em gái và Tiểu Thập Cửu lại rõ ràng cách quá xa so với mẹ
Cho nên lúc này anh cũng chỉ có thể dùng hết sức mạnh hét lớn một tiếng, để cho em gái và Tiểu Thập Cửu cách ra xa một chút
"Một kẻ ngu xuẩn, không có nơi nào để đi
Một tâm hồn hoang tưởng, mãi mãi không thể lành lặn
"Bị giam trong lồng, mắt đỏ lưỡi đỏ
Ngủ ở bên trong mộ phần, luôn có những vì sao
Tiếng ca bất tận gần như chiếm lấy toàn bộ não của anh, khiến anh thậm chí không còn cảm nhận được sự tồn tại của em gái mình và Tiểu Thập Cửu, vì vậy anh không biết họ có ngoan ngoãn rời đi hay không, nhưng anh vẫn cố gắng chống cự
Ở cấp độ tinh thần chấn động này, bị nghiền nát bởi sức mạnh tinh thần gần như khiến người ta tê liệt, anh tuyệt vọng duy trì sự tỉnh táo và nhớ lại bản thân mình thực sự là ai
Làm sao anh có thể chết đi đây
Mẹ còn chưa về, cái nhà này còn chưa trọn vẹn…
Làm sao anh có thể chết đi đây
Chuyện bên phía viện trường già vẫn chưa được giải quyết, bên cạnh đó anh vẫn chưa có được vận mệnh thực sự của mình ..
Làm sao anh có thể chết đi đây
Một người bình thường như mình đây, lại được một cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới này nhớ nhung…
Bọn họ đều cho là bản thân mình không hiểu, thế nhưng bản thân mình thực sự hiểu rất rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đây bản thân anh không dám đến quá gần với Oa Oa, chẳng qua chỉ là cảm thấy mình không có tự tin, không nên nhớ thương một cô gái xinh đẹp như vậy…
Trên thế giới này có ai có thể xứng đáng với cô chứ
Bao gồm cả mình
Trong lúc liều mạng giãy giụa ở nơi này, Lục Tân cảm thấy bản thân mình giống như đã trầm thật sâu vào trong cơn ác
Tất cả những thứ xung quanh, cũng trở nên huyên náo bất an, khiến cho người ta đinh tai nhức óc
Rồi đột nhiên, tất cả cũng trở nên an tĩnh dị thường, giống như đang ở nơi đáy biển trống rỗng, không có một thứ gì xung quanh…
Trước mặt Lục Tân bỗng nhiên xuất hiện một đôi mắt thật to
Cặp mắt kia, so với thân thể của anh còn lớn hơn, hay cũng có thể nói, một tế bào trong đôi mắt kia thôi cũng lớn hơn so với anh…
Nó vĩnh viễn lạnh lùng, yên tĩnh
Giống như là tinh không vậy, khổng lồ, nhưng lại trống trải, tịch mịch, thậm chí còn không giống như là có hoạt động gì
Đứng trước đôi mắt này, bất cứ một ai cũng chỉ có thể khuất phục, buông tha hết thảy những xung động muốn phân bua một câu trái phải với nó…
Dẫu sao, không có bất kỳ kẻ nào muốn nói chuyện phải trái đúng sai với đôi mắt, đúng không?