Lục Tân với Bích Hổ, còn có mẹ và em gái, đi đến khu phố náo nhiệt ở giữa thị trấn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thoạt nhìn, anh cảm thấy đường phố nơi đây náo nhiệt hơn không khí trầm lặng ở thành phố vệ tinh, hai bên đường đều mở quầy hàng, bên trên có đủ các loại hàng hoá, có những loại thịt không biết tên, cũng có các loại vật sống bị nhốt bên trong lồng hoặc là trực tiếp dùng dây thừng buộc lại, thậm chí còn có mấy quầy hàng bên trên có bày đầy súng ống, chủ quán còn quấn một vòng đạn trên người, ôm trong ngực một khẩu súng đứng ở đó rao bán
"Súng tôi tốt lắm đây, súng tôi thần kỳ lắm này
"Súng của tôi không bị kẹt, thích hợp để chặn đường cướp của…"
Hai bên đường lầy lội, còn có rất nhiều quầy hàng chống lên cái lều cực lớn, bên cạnh đó là những tấm áp phích tuyên truyền phóng đại
Có người chủ trì cầm microphone, mặc trang phục kỳ quái đang nhảy những điệu múa khoa trương quái dị giữa âm nhạc sống động
Bên cạnh hắn còn đặt một chiếc lồng, bên trong là một sinh vật hình người gầy còm nhỏ bé, nhưng trên người lại mọc đầu lông vũ màu đen, sợ hãi nép một góc trong lồng sắt không nhúc nhích, chỉ khi nào lồng sắt bị đá một cái, nó mới nhẹ nhàng run rẩy một cái
Mà người chủ trì kia thì vừa khiêu vũ vừa cầm microphone, lớn tiếng gọi: "Mau đến xem nào, một vé vào cửa mười tệ, đứa trẻ trong vạc là người gà lông dài, là chủng lạ sau biến cố, xà nữ đầu người..
Đủ loại quái vật cần gì có đó đây, chỉ mười tệ ai không mua sẽ chịu thiệt đó, không mua được là bị lừa đấy, chỉ cần mười tệ thôi là mọi người có thể mở rộng tầm mắt rồi..
Người đi trên đường cũng đủ loại dáng vẻ, phần lớn quần áo trong đó đều có vẻ rất cũ, nhưng lại bền, bây giờ nhiệt độ ở ngoài thành trong thị trấn đã tương đối lạnh, nhưng vẫn có rất nhiều người cố ý mặc hở ngực, để lộ ra súng cài ở phần eo
Một vài quầy hàng bên cạnh thì được quấn một vòng đèn neon trên cửa, lại có không ít phụ nữ trang điểm xinh đẹp đứng đấy hút thuốc
Dưới đôi mắt nhỏ có quầng thâm, thỉnh thoảng lại chăm chú nhìn vào những người qua đường
Mỗi khi chạm phải ánh mắt của người ta thì thì hét to một tiếng: "Thử một chút đi
Dịch vụ tốt lắm
Còn có một số người đàn ông trông dáng vẻ gầy yếu, cũng đang tựa vào cột, thấy người liền gọi: "Thử một chút đi
Tặng mâm đựng trái cây này
Lục Tân bị bọn họ nhìn nên cảm thấy hơi khó chịu, nói với Bích Hổ: "Làm gì thế
Bích Hổ chỉ liếc một cái, đau lòng nhức óc lắc đầu, nói: "Nghề nghiệp đứng đắn, bán báo đấy..
"…"
"Đây chính là thế giới ngoài thành phố sao
Đương nhiên Lục Tân biết Bích Hổ đang nói bừa, cũng không phải là anh chưa từng thấy, loại nghề nghiệp thế này ở thành phố vệ tinh cũng có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở dĩ anh hỏi là vì không ngờ rằng ở thị trấn Hắc Thuỷ, đàn ông cũng làm nghề này
Lẳng lặng đi trên đường phố, nhìn cảnh tượng náo nhiệt xung quanh, anh cũng than thở trong lòng
Đây là một thế giới khác hoàn toàn với bên trong thành phố, trong thành phố cũng có rất nhiều đường đi giống thế này, có điều phần lớn là bán thức ăn, bán đồ chơi nhỏ, kiếm khách ven đường cũng không phách lối lắm, tổng thể mà nói, trong thành phố có vẻ áp lực, còn nơi này thì rất sôi động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế giới sau sự kiện trăng máu thì vẫn luôn như thế này, trật tự với hỗn loạn cứ như hai đường thẳng song song, phát triển về phía trước song song giữa trong và ngoài tường
Đương nhiên là thế giới bên ngoài thành phố rất nguy hiểm, cũng rất tàn khốc, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác điên cuồng đến mức gần như không thể kiềm chế
Có lẽ, cũng chính vì cảm giác này nên một nhóm người mới bị hấp dẫn
Cho nên, dù đời sống vật chất bên trong thành phố tường cao xem như không tồi, nhưng vẫn có nhiều người nguyện ý ở lại bên ngoài
"Người anh em, người tôi muốn tìm ở đâu
Lúc này, Bích Hổ đã đeo tự mình đeo lên cặp kính râm to kia
Vốn đang là ban đêm, mặc dù ánh đèn bên trên đường phố sáng tỏ nhưng đeo kính râm chắc cũng không thể nhìn rõ, không biết gã nghĩ như thế nào
Hơn nữa, nghe gã hỏi, Lục Tân cũng ngẩng đầu nhìn lại
Vất vả lắm mới đến được một nơi náo nhiệt thế này, em gái đã chạy không còn bóng dáng
Bóng dáng của mẹ cũng không ở bên cạnh anh, có điều, lúc Lục Tân ngẩng đầu nhìn lại thì vẫn luôn nhìn thấy cái bóng của bà
Khi thì đứng trước một sạp hàng nhỏ, dường như bà đang thưởng thức từng đống từng đống đồ trang sức nhỏ kia
Khi thì đứng ở một góc ngoặt vắng lặng, hướng về một vị trí nào đó
Lục Tân theo chỉ dẫn của mẹ, từng chút từng chút một chen chúc xuyên qua đám người, chậm rãi đi thẳng về phía trước
"Sau khi phát hiện những người kia, chúng ta phải làm thế nào
Đến gần một chút, Lục Tân hỏi Bích Hổ.