“Chỉ vậy mà tốn mất năm mươi đồng sao…”
Lục Tân thấy hơi đau lòng, anh cảm thấy cho vài đồng tiền xu là được rồi
Nhưng lần này ra ngoài, tất cả vật phẩm đều do sở cảnh vệ và bộ phận thông quan đặc biệt chuẩn bị, bao gồm cả đồng liên minh và vàng miếng cũng thế, cho nên tất cả đều có mệnh giá giống nhau, một xấp năm mươi đồng
Bây giờ dùng tiền để hỏi thăm tin tức, Lục Tân chỉ có thể lấy tờ có mệnh giá thấp nhất là năm mươi đồng ra
Dù sao anh không mang theo đồ hộp, mà nếu cho vàng miếng thì càng đau lòng hơn
Nhưng chỉ tốn năm mươi đồng đã nghe được tin tức, thì vẫn rất đáng giá
Huống hồ anh vẫn có thể trả nổi
Bởi vậy Lục Tân để mặc cô gái nhận tiền, rồi im lặng chờ cô ta trả lời
Nhưng cô gái kia chỉ nhận tiền xong nắm chặt trong tay, sau đó cứ nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh
Không ngờ cô ta lại chẳng trả lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Không muốn nói thì thôi…”
Lục Tân không muốn ép buộc một cô gái vừa chăm chỉ vừa lạc quan như vậy, vì thế lắc đầu định lấy lại tiền của mình
Nhưng khi anh vừa nắm góc tờ năm mươi đồng kia kéo ra ngoài, thì phát hiện nó lại cứng đến bất ngờ
Cô gái kia nắm chặt tờ năm mươi đồng không chịu buông tay
“Nếu cô không trả lời, thì phải trả tiền lại cho tôi.”
Lục Tân nhìn cô gái nói lý lẽ với cô ta, rồi tiếp tục giật tờ năm mươi đồng lại
Nhưng cô gái kia vẫn nắm rất chặt, không hề có ý muốn buông tay
Lục Tân kiên trì muốn giành lại, cô gái thì lại khăng khăng nắm chặt
Lục Tân thấy hơi tức giận, nhưng không dám giật quá mạnh, sợ sẽ làm rách tờ tiền giấy
Có điều lúc này em gái cũng đã nhảy xuống giúp đỡ Lục Tân, cô giở từng ngón tay của cô gái kia ra
Cuối cùng tờ tiền giấy năm mươi đồng hoàn chỉnh chỉ bị nhăn nheo một chút đã về lại tay Lục Tân
Trên mặt cô gái kia vẫn nở nụ cười hạnh phúc, có điều dường như nụ cười này đã trở nên khác thường
“Nếu cô không chịu nói thì tự tôi đi tìm!”
Lục Tân cất tờ tiền vào túi, đeo ba lô lên đi chầm chậm vào thị trấn
Khi anh vừa đi vào thị trấn, những người làm ngoài ruộng, bao gồm cả cô gái kia vẫn lẳng lặng đứng đó quan sát anh
Quy mô của thị trấn rất lớn, ít nhất có thể ở được mấy chục ngàn người
Trong thị trấn không có đèn đường, ánh sáng mờ ảo, chỉ có thể dựa theo ánh trăng máu trên bầu trời để quan sát xung quanh
Phong cách kiến trúc của thị trấn này có hơi kỳ lạ, phòng ốc được xây dựng rất ngăn nắp, nằm san sát nhau
Mỗi một căn nhà có hình dáng một cái hộp nhỏ vuông vức, có một cánh cửa ra vào, hai cái cửa sổ
Mới nhìn lướt qua thì nó mang hơi hướng những căn nhà trong truyện cổ tích, nhưng lại đơn giản hơn những căn nhà trong truyện cổ tích nhiều
Những căn nhà như vậy xếp thành từng hàng từng hàng liền nhau, kéo dài tít tắp
Khi dùng tay chạm lên sẽ phát hiện những căn nhà này được quét vôi, tường vẫn còn hơi ẩm ướt, không biết có phải vì mới quét vôi lên hay không
Phía sau lưng thị trấn là một ngọn núi thấp, có thể loáng thoáng nhìn thấy trên đỉnh núi có vài căn biệt thự ẩn mình trong bóng tối, cũng không biết có phải những căn biệt thự này được xây dựng từ trước khi biến cố ập đến hay không, nhưng phần lớn chúng đã bị đủ loại cây xanh trên núi che phủ
Nhìn từ xa sẽ khiến người xem có một cảm giác cũ kỹ đổ nát
Tất cả những căn nhà ở thị trấn đều được xây dựng dưới chân núi, không thể xác định được có phải nó được xây vòng quanh dưới chân ngọn núi này hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tân nhìn một lúc rồi rời mắt đi nơi khác theo bản năng
Những thứ đều tăm tắp chỉnh tề thế này vốn sẽ tạo cho người nhìn cảm giác thoải mái
Nhưng nếu nhìn quá lâu, sự đều đặn và chật chội của chúng khiến người xem dần nảy sinh cảm giác áp lực
Cả thị trấn này không có một tiếng động nào
Lục Tân từ từ đánh giá những căn nhà này, sau đó bước chầm chậm đến một căn nhà gần đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh muốn đi vào trong một căn nhà để xem bên trong có cái gì
Nếu nhìn qua cửa sổ sẽ thấy bên trong tối đen như mực, chỉ có thể loáng thoáng cảm thấy bên trong được bài trí rất đơn giản
Sau một hồi suy nghĩ, Lục Tân muốn đẩy một cánh cửa bước vào xem thử
Chỉ là, vào một giây trước khi anh chạm vào nắm tay cửa, anh đã kịp rụt bàn tay về, trong lòng anh đột nhiên nảy sinh ra một dự cảm kỳ lạ
Nếu như anh mở cánh cửa này ra, bước vào, rất có thể sẽ lập tức gặp phải một vài chuyện không hay
Nhưng không đi vào xem thử thì làm sao tìm được người anh muốn tìm đây
Có phải đám người Tần Nhiên đang ở trong một căn nhà nào đó trong vô số căn nhà này không?