Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 205: Đã là một món đồ chơi (2)




“Tạch...”

Vào lúc Lục Tân đang cẩn thận suy nghĩ, thì sau lưng vang lên tiếng động rất nhỏ
Trong bầu không khí yên lặng, tiếng động này có vẻ rõ ràng đến lạ thường
Lục Tân quay người lại thì phát hiện là mẹ đứng dưới ánh trăng máu
Trên môi mẹ vẫn nở nụ cười, còn bàn tay đang nhét cái kéo vào trong túi xách
“Vừa nãy suýt thì người con đã dính phải thứ dơ bẩn.”

Mẹ cười giải thích một câu, sau đó nhìn kiến trúc xung quanh, cười nói: “Thị trấn này không tệ, nhà được xây rất đẹp, ruộng hoa cũng trồng rất đều, quan trọng là yên tĩnh, so với trấn Hắc Thủy hỗn loạn kia thì nơi này quả thực giống như là thiên đường vậy…”

Lục Tân gật đầu, nói: “Đúng vậy, con người cũng rất tốt, ai cũng thân thiện!”

“Đúng vậy, đặc biệt thân thiện...”

Mẹ nhìn ra phía sau lưng Lục Tân, đồng ý với anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tân vừa quay đầu lại đã thấy trên bức tường của những căn nhà nằm cách đó không xa có vài bóng đen, còn có tiếng động sột soạt
Dường như có một hàng bóng đen đang di chuyển ở đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ khi đôi mắt thích ứng với bóng tối, anh mới phát hiện là đám người kia, họ có nam có nữ, còn trốn trong bóng tối, cứ mãi nhìn chằm chằm về phía anh, hơn nữa trong tay đám người này đều cầm “Vũ khí”, có rất nhiều cuốc, xẻng, còn có cả chày cán bột, dao phay, tất cả họ đều núp trong bóng tối, nơi ánh trăng không thể chiếu rọi đến, đôi mắt họ hơi phát sáng
“Sao đột nhiên lại vậy?”

Lục Tân thấy kinh ngạc, nhìn thoáng qua mẹ: “Vừa rồi bọn họ còn rất khách sáo...”

“Không liên quan đến mẹ nha!”

Mẹ quay đầu, không nhìn những người đó, mà cũng không nhìn Lục Tân
“Nếu như mẹ đã phủ nhận, điều này chứng tỏ sự thay đổi này có liên quan đến bà?”

Lục Tân suy nghĩ một hồi, vừa rồi anh khi nghe thấy tiếng kéo cắt vật gì đó, rồi quay đầu lại đã nhìn thấy mẹ
Mẹ nói suýt nữa anh đã dính phải thứ dơ bẩn
Nói như vậy, vừa rồi suýt nữa đã có thứ gì đó dính lên người anh, cho nên mới bị mẹ cắt đứt…

Còn những người này là vì thứ kia bị cắt đứt, cho nên mới nổi lên ý thù địch với anh
“Nhìn bộ dạng của họ thì có vẻ họ sẽ không lập tức xông lên ngay đâu!”

Lục Tân không phải người hay chủ động gây sự, tuy anh cảm nhận được những người dân này không quá thân thiện, nhưng nếu họ không lập tức xông lên thì anh cũng không quan tâm đến họ, sau một lúc nghiêm túc suy nghĩ, anh nói: “Với chúng ta mà nói, tìm được Tần Nhiên mới là quan trọng…”

Anh vẫn nhớ rõ mục đích mình đến đây chính là để tìm Tần Nhiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc kệ nơi này thế nào thì cũng không liên quan gì đến anh, họ không đụng vào anh thì anh sẽ không làm phiền cuộc sống hạnh phúc của họ
“Vậy con tính tìm thế nào?”

Mẹ mỉm cười, dưới ánh trăng máu cong như lưỡi liềm, trông bà có vẻ hơi thần bí
“Bây giờ con vẫn chưa có manh mối...”

Lục Tân quay đầu nhìn thoáng qua những căn nhà san sát nhau trong thị trấn, nhíu mày nói tiếp: “Nếu Tần Nhiên thật sự đến đây, vậy chắc chắn anh ta đang trốn ở trong một căn nhà nào đó, có điều nhà ở đây đều giống nhau, cũng không nhìn thấy rõ bên trong, mà người nơi này lại chẳng nói lời nào… Có cho họ tiền họ cũng không chịu nói… Nếu vậy, chỉ có thể tìm từng căn nhà một?”

Nói xong, anh lại im lặng
Vừa nãy khi anh có ý định mở cửa một căn nhà ra, thì trực giác cảm nhận được sự nguy hiểm
Mà quan trọng là nơi này nhiều phòng như vậy, tìm từng căn một, vậy tìm đến khi nào mới hết
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lục Tân, mẹ cũng mỉm cười: “Vừa rồi mẹ đã đến sớm hơn cả hai con, trong lúc hai anh em con đang giật tiền trong tay cô gái kia thì mẹ đã đi vào thị trấn, vừa rồi hình như không phải tất cả căn phòng đều tối thui...”

“Không phải bọn con giành tiền của người ta, mà là đòi tiền của con lại…”

Mặt Lục Tân hơi đỏ lên, giải thích một câu, sau đó mới nghĩ đến lời mẹ nói: “Có phòng sáng đèn?”

Tất cả các phòng trong thị trấn này đều không bật đèn
Có phải điều này chứng minh người dân trong thị trấn này đều có thói quen sống trong bóng tối
Mà Tần Nhiên là người từ ngoài vào, cho nên rất có thể căn phòng họ ở sẽ có thiết bị chiếu sáng
“Căn phòng nào?”

Lục Tân cảm thấy đúng tám chín phần mười, vội vàng hỏi
“Mẹ cũng không thấy rõ, mẹ chỉ lo thưởng thức những bông hoa xinh đẹp kia...”

Mẹ khẽ nhíu mày, dường như đang tự hỏi bản thân, vươn một ngón tay ra: “Có lẽ là ở chỗ kia?”

Lục Tân nhìn theo hướng bà chỉ, thì thấy nơi đó là một góc nằm ở hướng Đông Nam của thị trấn, nó nằm ở vị trí tương đối khuất của thị trấn
“Đi qua đó xem thử!”

Lục Tân nới lỏng ba lô đeo trên vai, quay người đi về phía mấy căn phòng kia
Ở sau lưng anh càng lúc càng có nhiều bóng đen tụ tập lại, trong tay họ cầm đủ các loại vũ khí đi sát theo sau anh
Lục Tân cảm thấy kỳ lạ, liếc mắt nhìn em gái một cái
Lần này gặp phải nhiều người không có thiện chí như vậy, thế mà em gái lại không quấy phá đòi chơi đồ chơi
Dường như em gái đoán được suy nghĩ của Lục Tân, cô bĩu môi nói với giọng không hề quan tâm: “Họ vốn đã là đồ chơi…”

“Đồ chơi đã từng bị người khác chơi rồi, em không cần!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.