Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 299: Bối cảnh đáng sợ (1)




"Tân..
Tân à, vừa rồi… vừa rồi rốt cuộc cậu đã làm gì vậy
Lục Tân cảm thấy bữa tiệc này khá thành công
Bản thân thực sự nổi bật giữa tất cả những gương mặt trẻ trung chủ chốt và được phó chủ tịch Tiêu chú ý
Một điều khiến anh khá quan tâm là sau khi bắt chước theo năng lực của mẹ, cảm xúc của bản thân dường như xuất hiện chút thay đổi nhỏ
Anh còn nhớ ban đầu ở nhà Tửu Quỷ, sau khi mượn dùng năng lực của mẹ, bởi vì ngay sau đó đã sử dụng đến năng lực của ba, cho nên sau khi sự việc xảy ra, cảm giác trong chốc lát như bị cảm xúc tức giận vẫn chưa tiêu tan quấn quanh, thậm chí suýt dọa em gái sợ…

Có điều, có lẽ là do hai năng lực chồng chất nên anh không phát hiện những cảm xúc khác
Cho đến lần này, anh cảm thấy cảm xúc có chút thay đổi
Dường như khi đó bản thân sẽ trở nên thận trọng hơn
Ngược lại, khi đó sau khi phó chủ tịch Tiêu ngã xuống, Lục Tân có chút bất mãn vì anh ta không mời rượu mình..
..
Đương nhiên, may là anh ta vẫn cố gắng gượng cùng mình uống hết ly rượu
Chủ nhiệm Lưu lái xe ô tô chở Lục Tân về nhà, lúc này đã sợ đến mức hồn bay phách lạc, vừa lái xe vừa đổ mồ hôi hột, liếc nhìn trong gương chiếu hậu thì thấy Lục Tân đang yên lặng ngồi ở băng ghế sau, vẻ mặt bình thản, ánh mắt dường như hoàn toàn không có tiêu điểm
Trong bữa tiệc vừa rồi không ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ chợt nghe thấy phó chủ tịch Tiêu đột nhiên ngã xuống đất, lúc cuống cuồng lật đật chạy tới đỡ anh ta dậy, thì phát hiện vị phó chủ tịch Tiêu, tuổi không lớn lắm nhưng cư xử với mọi người, xử sự trong công việc trước giờ luôn hết sức điềm đạm, lại giống như trở thành một con người hoàn toàn khác, cho dù anh ta có cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn có thể thấy cơ thể anh ta đang khẽ run lên
Phó chủ tịch Tiêu xin lỗi mọi người rồi nhanh chóng rời đi
Những người còn lại cũng không có tâm trạng ăn tiếp, miễn cưỡng ngồi thêm một lúc rồi vội vàng rời đi
Trong lòng tất cả mọi người tràn đầy kinh ngạc
Nhiều người đoán rằng chuyện này có thể liên quan đến Lục Tân, nhưng phó chủ tịch Tiêu không nói, ai biết chuyện gì đã xảy ra
"Hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước câu hỏi của chủ nhiệm Lưu, Lục Tân đáp lại một tiếng rồi mỉm cười nói: "Không có gì, tôi chỉ cùng anh ta thảo luận một chút về đồ ăn thức uống
"Đồ ăn thức uống
Chủ nhiệm Lưu bối rối, sợ hãi trong lòng liếc Lục Tân qua kính chiếu hậu
"Đúng vậy
Lục Tân ngồi ở băng ghế sau mỉm cười với chủ nhiệm, dưới ánh đèn yếu ớt trong xe hàm răng lộ ra rất trắng
Chủ nhiệm chợt rùng mình, không dám hỏi thêm, đạp ga phóng thẳng về hướng Đài Mặt Trăng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ta thật muốn lập tức ném Lục Tân ở đây, nhưng anh ta không dám..
"Đây rốt cuộc là người thế nào vậy..
"Trong công ty đều đồn rằng cậu ta có xã hội đen chống lưng
Nhưng mà, chỗ dựa này phải đáng sợ thế nào mới có thể dọa phó chủ tịch Tiêu sợ thành ra như vậy sau khi anh ta chỉ đưa một mảnh giấy chứ
"Phó chủ tịch Tiêu người ta cũng đâu phải là hạng đơn giản
Có thể làm nên sản nghiệp lớn như nhà họ Tiêu vậy, làm sao có thể không có chút quan hệ với giang hồ được, nói không chừng người ta còn đang nuôi lực lượng vũ trang tư nhân ở ngoài thành phố nữa kìa
Đường đường là cậu cả của nhà họ Tiêu, sao có thể sợ cậu ta như vậy..
Chủ nhiệm Lưu cảm thấy trong lòng rối bời, tuy rằng rất tò mò nhưng cũng không dám hỏi thêm câu nào
"Cảm ơn chủ nhiệm, làm phiền anh rồi
Khi Lục Tân đến Đài Mặt Trăng, anh xuống xe, lễ phép cảm ơn chủ nhiệm
Cách xa như vậy, theo lý là mình ngồi tàu điện ngầm trở về là được rồi, nhưng chủ nhiệm cứ nằng nặc muốn đưa mình về, đúng thật là..
"A, không cần cảm ơn, cậu cũng đừng nói cảm ơn tôi..
Chủ nhiệm nói ở bên này, chiếc xe cũng không dừng lại, và khi nói ra lời cuối cùng thì chiếc xe đã đi tuốt rồi
"Vèo
Với một cú quay xe tuyệt đẹp, chiếc xe mất hút trong tầm mắt của Lục Tân
"Không nhìn ra, chủ nhiệm lớn tuổi như vậy, cũng không phải là người có năng lực, lái xe lại tốt như vậy..
Lục Tân không khỏi tán thưởng, lắc đầu
Anh không vội lên nhà mà nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra gọi
Sau khi đưa mảnh giấy cho phó chủ tịch Tiêu, phản ứng của anh ta khiến Lục Tân cũng có chút bất ngờ
Một là, anh ta phản ứng thái quá khiến Lục Tân không ngờ tới
Hai là, sau phản ứng lớn như vậy, anh ta lại lập tức giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mảnh giấy đó cũng bị anh ta nắm chặt, sau đó nhét vào trong túi
Như vậy càng chứng tỏ trong lòng vị phó chủ tịch Tiêu này có ma, vấn đề rất lớn..
..
Bản thân không thể làm ngơ, phải báo cáo lên cấp trên
"Chào buổi tối, anh đồng chí..
Giọng của Hàn Băng có vẻ rất vui, nhưng lại không rõ ràng lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chào buổi tối..
Cô đang làm gì vậy
"Khò khò..
phù..
Tôi đang đánh răng..
Lục Tân ngẩn ra, vội vàng nói: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi, đã trễ thế này..
"Hì hì, không việc gì, đồng chí gọi điện đến, nhất định là có chuyện quan trọng muốn hỏi tôi..
Giọng nói của Hàn Băng trở nên thoải mái hơn: "Là chuyện về phòng ốc sao
"Không có quan trọng như vậy..
Lục Tân vội vàng phủ nhận, sau đó nói về chuyện của phó chủ tịch Tiêu
Hàn Băng nghe xong, giọng nói lập tức trở nên trịnh trọng hơn, nói: "Anh ta là một người có năng lực sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.