Lục Tân chậm chạp nói, trên mặt hiện ra một nụ cười
Sau đó tay anh cầm lấy kính mắt bắt đầu kéo tách ra hai bên
Chất liệu của mắt kính này, thoạt nhìn như một loại gỗ cứng rắn quái dị, tách một cái sẽ vỡ vụn
Nhưng bây giờ, theo sức mạnh mà Lục Tân đang dùng, gọng kính mắt chậm rãi bị anh kéo cong, thậm chí cuối cùng còn biến thành một góc đối, nhưng kính mắt vẫn không hề gãy hay xuất hiện một vết nứt nào, thật sự giống như từ gỗ biến thành một loại chất liệu vô cùng co dãn vậy
Lục Tân chậm rãi dùng sức, nụ cười trên mặt không hề thay đổi chút nào
Phảng phất như anh rất có cảm tình với cặp mắt kính này vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mãi đến khi cặp kính mắt kia chịu lực quá căng, đang run rẩy nhè nhẹ, giống như là đang để lộ ra cảm xúc sợ hãi vậy..
"Đương nhiên, tao có thể hiểu mà, dù sao chúng ta cũng vừa tiếp xúc không lâu
Lục Tân cảm nhận được sự run rẩy của nó, nụ cười mới dịu đi một chút, khẽ nói: "Sau này từ từ làm quen nhé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có được hay không
Kính mắt trở về hình dạng ban đầu, nhưng không biết là vì quán tính hay là vì cái gì khác
Nó đang khe khẽ run rẩy, giống như là gật đầu
Lục Tân lộ ra biểu cảm hài lòng, anh đeo kính mắt lên mặt một lần nữa
Lúc này, thấy Oa Oa đang loay hoay với mấy khối vuông đang tò mò nhìn sang mình
Lục Tân mới cười nói với cô bé: "Anh đang thử chất lượng của cặp mắt kính này một chút
Oa Oa tin, cô bé lộ ra gương mặt tươi cười, sau đó quay đầu đi, tiếp tục loay hoay xếp các khối vuông nhỏ
"Dường như có rất nhiều chuyện cần phải làm, nhưng thật ra chuyện tao muốn làm..
Lục Tân cắt tỉa từng chuyện mình suy nghĩ trong lòng một lần, trong lúc đó không có ý thức cố gắng muốn phân cao thấp gì đó, chỉ là sau khi anh suy nghĩ chuyện này một lần, ấy vậy mà cũng hiểu được cuối cùng bản thân nên làm gì, vô cùng thoải mái
Trong nhiều chuyện như vậy, chuyện phải làm trước tiên đương nhiên chính là xin nghỉ phép rồi
Biểu cảm của Lục Tân càng trở nên thư thái, ung dung
Nhưng cũng vào lúc anh thả lỏng tâm trạng, cái bóng của anh đột nhiên lại nhúc nhích
Căn phòng của khách sạn này được trang bị đèn đóm nhẹ nhàng, cộng thêm có rất nhiều chỗ có nguồn sáng, bởi vậy rất khó soi ra bóng người rõ ràng
Cho dù là có, cũng là cực kì nhạt và lộn xộn
Nhưng vào lúc Lục Tân đang lẳng lặng suy nghĩ những vấn đề này, những cái bóng tán loạn kia, lại dường như đang chuyển động bên dưới ánh đèn, dần dần sát nhập cùng một chỗ, tạo thành một dáng vẻ vừa đen vừa sâu
Thực tế nguồn sáng không có chuyển động, nhưng cái bóng thì lại giống như đang chuyển động
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên trong phòng: "Mày thật sự không cảm thấy mệt mỏi sao
"Luôn bị giam giữ bên trong nhiều khuôn khổ như vậy..
Lục Tân nghe thanh âm này, dường như không hề cảm thấy bất ngờ, mà lại khẽ trả lời: "Tao thích như vậy đấy, sao lại mệt mỏi chứ
Âm thanh kia lập tức trở nên nặng nề: "Đây là gông xiềng, khiến mày không được tự do..
Lục Tân trầm mặc một hồi, khẽ nói: "Nhưng khiến cho tao yên tâm..
Cái bóng bỗng nhiên trở nên càng thâm thúy hơn một chút, lắc lư một cách rõ ràng, làm ảnh hưởng đến tia sáng trong phòng
"Mày thật sự tình nguyện như vậy sao, giống một kẻ đần thế này
Ngay cả Oa Oa bên cạnh dường như cũng phát hiện gì đó, cô bé hiếu kì quay đầu nhìn về phía Lục Tân
Cái bóng đang cười mỉa: "Rõ ràng là mày có thể đạt được tất cả những thứ mình muốn..
"..
Bao gồm cả cô ấy
"Lúc nào mày cũng suy nghĩ cực đoan thế này sao..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tân nhìn cái bóng của mình, bất động, nói khẽ: "Nhưng tao muốn nói với mày, đừng nên làm những chuyện không thể làm
Quy tắc, chính là làm người nghi thức cảm giác a.....
"Reng reng..
Bỗng nhiên, có tiếng chuông điện thoại vệ tinh vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng này
Lục Tân khẽ bừng tỉnh, cúi đầu nhìn lại, nhưng cái bóng của anh cũng không hề thay đổi
Anh nhẹ nhàng lắc đầu, nhận điện thoại, trong điện thoại truyền đến tiếng của Trần Tinh: "Bây giờ các người sao rồi
"Chúng tôi
Lục Tân nhìn thoáng qua Oa Oa, cười nói: "Cô bé đang đùa rất vui, tôi thì đang đợi món ăn
Trần Tinh thở một hơi, mang theo ý cười nói: "Vậy là tốt rồi, bây giờ những công việc chỉnh lý sơ bộ và điều tra cuối cùng ở toàn thành phố đều đang được tiến hành, nhưng trên cơ bản, chủ thành với các khu vực còn có mấy chỗ xuất hiện ô nhiễm đặc biệt ở thành phố vệ tinh, đều đã được giải quyết
"Quá tốt rồi
Lục Tân nhẹ gật đầu, nói: "Thật ra, tôi cũng đang muốn nói với cô một chuyện..
"Nếu như chuyện ở đây đã kết thúc, vậy tôi có thể về thành phố vệ tinh trước không
Trần Tinh nao nao, nói: "Khi nào
Lục Tân nhớ đến phần văn kiện bị mẹ cất giấu kia, dừng một chút mới nói: "Tốt nhất là bây giờ
"Gấp như vậy à
Trần Tinh hơi bất ngờ
"Đúng, thật ra lúc tôi giải quyết "sứ đồ áo đỏ kia" xong, tôi đã muốn rời đi rồi
Lục Tân nói: "Nhưng tôi thấy cô bận rộn như vậy, không thể không biết ngượng mà xin cô nghỉ phép
Nghe Lục Tân nói, trong lòng Trần Tinh sinh ra một cảm giác kỳ quái
Cô ta chậm rãi nói: "Nhưng nếu như anh trở về bây giờ, nhiệm vụ làm bạn với Oa Oa sẽ bị gián đoạn
Lục Tân gật đầu, nói: "Chính vì chuyện này nên tôi mới xin phép nghỉ, bây giờ tôi không tiện theo cô bé cho lắm..
"Bởi vì tôi có một chút chuyện riêng cần phải làm
Nghe giọng nói bình tĩnh của anh, lòng Trần Tinh có hơi lo lắng.