Thế là sau khi đi hai vòng, Lục Tân trông thấy một cái áo mưa trong suốt ở một sạp hàng chưa kịp dọn ở bên cạnh
Anh lập tức quyết định mua nó, không hiểu sao anh lại cảm thấy nó phù hợp với khí chất của cha..
Hơn nữa, lời em gái nói..
..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tân tìm một vòng, đưa ánh mắt nhìn về phía hàng đồ chơi ở trong quầy hàng, một hàng đồ chơi đáng yêu màu vàng, há to miệng
Anh nhịn không được mà nở nụ cười: Đây không phải là món đồ chơi mà em gái vẫn luôn muốn sao
Cuối cùng, Oa Oa lại ôm cái hộp tiết kiệm, cầm bong bóng, một tay khác thì giúp Lục Tân xách một đống quà lớn mà anh chuẩn bị mang về nhà, Lục Tân thì dẫn cô bé, hai người cùng nhau trở về chiếc xe kia quay về khách sạn
Cái khách sạn này không có bố trí loại đèn cảm ứng thời gian như trước kia, cho nên đến mười giờ tối, Oa Oa cũng không có ngủ đúng giờ mà vẫn luôn yên lặng ngồi xổm dưới đất loay hoay với các mảnh gỗ vuông nhỏ của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngày thứ hai, lúc Lục Tân tỉnh dậy từ ghế sofa, Oa Oa vẫn còn đang loay hoay với các khối vuông nhỏ của cô bé
Trần Tinh đã gọi điện đến, nói rằng chín giờ sáng sẽ có một chuyến tàu điện, Lục Tân có thể ngồi chuyến xe này để quay lại thành phố vệ tinh 2
"Anh đi trước nhé
Lục Tân nhìn Oa Oa, cười nói một tiếng
Oa Oa ngồi xổm dưới đất bận bịu, không hề ngẩng đầu
"Có thời gian thì anh sẽ trở lại thăm em
Lục Tân vừa cười vừa lên tiếng chào hỏi Oa Oa, sau đó liền xách túi đi xuống lầu, Oa Oa cũng không đi theo
Điều này cũng khiến cho Lục Tân cảm thấy kì lạ: "Sao đột nhiên lại không dính người thế
"Ở chung mấy ngày mà cũng không có một chút tình cảm nào sao
Dưới lầu có xe đang chờ để đưa Lục Tân đến nhà ga, anh đi lên xe thông qua một lối đi đặc biệt
Nghĩ đến những việc mình đã trải qua ở chủ thành lần này, Lục Tân cảm thấy vẫn có rất nhiều tiếc nuối
Không thể ăn một bữa ăn với Bích Hổ, Thiết Thuý, Hàn Băng và các đồng nghiệp khác nữa
Cũng không thể nhìn thấy dáng vẻ náo nhiệt của đường phố ở chủ thành kia
Điều tiếc nuối nhất chính là, rõ ràng đã nói với Hàn Băng, cô ấy muốn mời mình ăn cơm, tặng cho mình hoành thánh mà cô ấy tự tay gói, nhưng bây giờ lại phải về sớm, dường như..
Lúc nghĩ đến đây, lòng Lục Tân thật sự cũng mơ hồ của thấy cũng nên vậy
Dù sao, Hàn Băng cũng là một cô gái nhỏ, cô ấy đối với mình tốt như vậy, nhưng cuối cùng là bởi vì cô ấy nguyện ý..
Hay là bởi vì lý do nào đó trong công việc đây
Nếu như chỉ là tuân theo lý niệm nào đó trong công việc, vậy việc anh không đến cuộc hẹn này là đúng
Dù sao, cô ấy cũng là con gái của chủ thành, nhưng lại đối xử với mọi người thành khẩn, ôn nhu đáng yêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn anh, lại là một người có người nhà mà người khác không thể nhìn thấy, là một người không có gì khác với những nguồn ô nhiễm kia
Trước đó, lúc anh với mẹ nói chuyện, thật sự cô ấy đã nghe thấy rồi nhỉ..
Không cần phải mượn việc công để hưởng lợi, hưởng thụ sự quan tâm của cô gái này với mình
Nghĩ đến vấn đề này, Lục Tân dùng âm điệu người khác khó mà nghe thấy để khẽ thở dài một hơi
Nhẹ tựa lưng vào trên ghế, tàu điện ngầm đã sắp khởi động
Lúc này, có một nhân viên phục vụ vội vội vàng vàng vọt vào toa xe, anh ta nhanh chân chạy về phía Lục Tân, thở phì đặt một cái hộp gói kín trước mặt Lục Tân, nói: "Anh đơn binh đúng không
Đây là quà mà cô gái bên dưới bảo tôi đưa cho anh
Lục Tân có hơi hiếu kỳ, anh mở cái hộp ra, sau đó cũng hơi giật mình
Chỉ thấy bên trong là một bát mì hoành thánh được gói khéo léo tinh xảo, được dùng cái túi nhựa gói chặt rất cẩn thận
Trong lòng Lục Tân hơi động một chút, anh vội vàng ghé vào kính nhìn ra bên ngoài
Anh liền thấy trên đài, có một cô gái đang ấn đầu gối nghỉ ngơi, mỉm cười vẫy tay với anh
"Anh đơn binh, lần sau đổi lại anh mời tôi ăn cơm nhé..
Giọng của cô ấy xuất hiện khi xe chuẩn bị khởi động nên có hơi không rõ ràng, nhưng dường nhưng khẩu hình miệng là thế này
Đồng thời, cũng ở chủ thành, trong căn phòng đã trở nên trống rỗng, Oa Oa tiếp tục ngồi xổm trên mặt đất loay hoay với những khối vuông nhỏ đầy đất, có nhân viên của tiểu đội phục vụ có hơi lo lắng nên tiến lên bắt chuyện: "Oa Oa đã không ngủ cả đêm qua rồi, dường như tâm trạng không được tốt lắm
Trong lúc các bà nhịn không được mà chạy đến căn phòng này, muốn khuyên Oa Oa đi nghỉ ngơi
Các bà đến đã thấy Oa Oa bỏ cái khối vuông cuối cùng vào, sau đó ngẩng đầu lên vui vẻ cười
Đó là một gương mặt của một người đàn ông được ghép từ những khối vuông nhỏ đầy màu sắc
Dường như cô bé muốn cho ai đó xem, nhưng lúc này mới phát hiện người đó đã không còn ở đây rồi
Cô bé trầm mặc một hồi lâu, cái miệng nhỏ nhẹ nhàng méo mó một chút.