Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 428: Hắn không được tốt đẹp (2)




Lục Tân im lặng, sau đó lại bưng cái nồi lên, vừa cười vừa nói: “Cũng đến lúc rồi.”

Nói xong thì Lục Tân bắt đầu nghiêm túc ăn mì, vừa quay đầu lại thì thấy em gái đang ngồi chán nản trên xà nhà bên cạnh nên anh ra hiệu với em gái, em gái nhìn thấy những sợi mì thưa thớt còn lại trong nồi của anh thì bĩu môi
Lục Tân bất đắc dĩ không thể làm gì khác chỉ đành cười một tiếng, sau đó móc từ trong túi ra một viên kẹo, đưa ra giữa không khí cho cô, nói: “Nếu không thì ăn cái này đi?”

Trên mặt em gái lộ ra biểu cảm vui vẻ, chạy đến nhận lấy viên kẹo
Trong phòng là một khoảng yên tĩnh
Bà lão và đứa con nít nhìn thấy Lục Tân lấy ra một viên kẹo rồi hướng về phía không khí vừa cười vui vẻ vừa nói cái gì đó, sau đó lại đem viên kẹo bỏ lại vào trong túi, vẻ mặt hài lòng bưng cái nồi nhỏ lên tiếp tục ăn mì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những hành động này, kết hợp với ánh đèn ấm áp trong căn phòng và cả không gian yên tĩnh không một tiếng động thì tạo thành một khung cảnh vô cùng quái dị không nói nên lời
Bà lão đang ngồi trên giường bỗng trầm mặc hơn trước, đứa con nít kia cũng hơi run lên
“Ăn nhanh đi, nếu không một lúc nữa nó sẽ nguội lạnh mất.”

Lục Tân vừa ăn vừa thân thiện trò chuyện cùng với bà lão và đứa con nít, anh lại nói: “Chỗ tập trung này của mọi người chính là nơi vừa gần vừa an toàn nhất ở đây nên cháu mới đến đây xin ở nhờ một đêm
Nhưng mà khi đến đây cháu nhìn thấy bên ngoài mọi người vẫn làm ruộng mà, vậy thì lương thực cũng phải có đủ ăn chứ
Tại sao hiện tại có vẻ như là ngay cả cơm cũng không có ăn vậy, nhìn hai người cũng như kiểu đã bị đói mấy ngày rồi vậy.”

“Nếu thật sự không sống ở đây được thì có thể đến thành phố Thanh Cảng mà, thành phố Thanh Cảng chúng cháu mấy năm rồi không còn tin tức người bị chết đói nữa.”

Bà lão lại nhìn chằm chằm vào Lục Tân, như kiểu đang cố gắng nhìn ra điều gì đó khác lạ từ trên mặt anh
Nhưng khuôn mặt của Lục Tân từ đầu đến cuối chỉ có vẻ thân thiện, hòa nhã và nhiệt tình, bà lão không thể tìm thấy được biểu cảm nào khác bà muốn xem cả
Vì vậy, bà lão mới chậm rãi mở miệng nói: “Chỉ có hai mẹ con chúng ta là ăn không đủ no mà thôi, còn bọn họ thì vẫn có thể ăn no...”

“Bà ngửi đi, những người kia hình như đang ở phía sau chưng thịt đó, cũng đang chờ để ăn.”

“Bây giờ bảo cậu đi thì cậu lại không chịu đi.”

“Vậy thì cậu cảm thấy là chờ sau khi bọn họ ăn no rồi thì bọn họ sẽ làm gì với cậu?”

Lục Tân nghe xong, như hiểu ra gì đó: “Cho nên bà mới để cho cháu thừa dịp còn sớm đi khỏi đây sao?”

Bà lão chỉ lạnh lùng nhìn về phía Lục Tân, không trả lời câu hỏi của anh
Lục Tân vừa cười vừa nói: “Thừa dịp còn sớm rời đi thì cũng vô ích thôi, những người kia đã chặn cả đường trước đường sau rồi, đi như thế nào được nữa?”

Hai mắt của bà lão bỗng giật một cái: “Cậu biết rồi sao?”

“Dĩ nhiên biết, cháu đã nhìn thấy rồi.”

Lục Tân thành thật nói: “Nhưng mà dù sao thì cũng không quan trọng lắm, cháu vốn chỉ là đi công tác, đi thăm người thân, nhân tiện cũng muốn đi đây đi đó thăm thú một chút tình hình phong tục tập quán xung quanh đây
Người nhà cháu đã nói rồi, chỉ cần đi du lịch nhiều, đi qua đi lại những chỗ khác nhau thì tâm tình sẽ cảm thấy tốt lên.”

Mỗi một chữ mà Lục Tân nói thì bà lão đều có thể nghe hiểu, nhưng mà bà vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm
Nhất thời không biết trả lời lại Lục Tân như thế nào, bà lão lại ôm chặt lấy đứa con nít vẫn đang bưng tô mì, còn muốn giành lại tô mì của nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà lão cảm thấy không yên tâm lắm khi để cho đứa con nít ăn đồ của Lục Tân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà mùi vị của thịt bò đúng là rất có sức dụ dỗ, đứa con nít mãi cũng không chịu buông tay ra, thấy bị cướp đi thì nó bỗng nóng nảy cắn lên bàn tay của bà lão một cái
Ngay lập tức trên bàn tay của bà lão xuất hiện một hàng dấu răng, qua một lúc thì có máu đen chảy ra từ vết cắn
Lục Tân lúc này đã ăn xong rồi, anh quay lại ngồi trên chiếc ghế nhỏ lúc trước, móc ra một điếu thuốc
“Bà lão, đứa trẻ này của bà hình như có chút vấn đề thì phải.”

Lục Tân hình như không có gì để nói nữa nên anh vừa trò chuyện với bà lão vừa phì phèo điếu thuốc
Bà lão lại ôm đứa con nít ấy vào lòng một cách chặt hơn, khóe miệng mím chặt không chịu trả lời
“Cho nên cũng tại vì nó có vấn đề cho nên những người ngoài kia mới không ăn nó sao?”

Lục Tân tò mò nhìn đứa con nít một cái: “Sợ trên người nó có độc sao?”

“Hừ !”

Nghe Lục Tân nói vậy thì cả người bà lão bỗng run lên, ánh mắt nhìn Lục Tân lại càng thêm chút nghiêm nghị
“Cháu nói đùa thôi.”

Lục Tân cảm thấy hơi áy náy nên cười với bà lão một cái, nói: “Tại vì nãy giờ bà không nói gì nên cháu thấy hơi lúng túng.”

“Ai dám ăn cháu của tôi.”

Vẻ mặt bà lão bỗng nhiên có chút gì đó rối loạn, cả người bà run lên, giọng nói vẫn khàn khàn:

“Tôi vốn có bốn người con trai, bốn người, có ai dám gây khó dễ cho nhà chúng tôi chứ?”

“Nhưng mà bốn người con trai đều đã chết hết rồi, bà lão và trẻ con thì làm sao mà sống, lương thực không có đủ mà ăn, còn có bị người khác tới cướp nữa thì làm sao mà sống được?”

“Chờ đi...”

Trong khi đang nói chuyện hơi gay gắt thì bà lão bỗng lẩm nhẩm: “Tôi đang chờ cho cháu trai tôi khỏe hơn bây giờ...”

“Chờ nó khỏi bệnh rồi lớn lên thì nó sẽ khỏe hơn cả cha của nó nữa, đến lúc đó những người kia mới gặp xui xẻo...”

Lục Tân có thể nghe ra được một sự điên cuồng kỳ lạ từ trong giọng nói của bà lão
Anh ta liếc nhìn sang đứa con nít có hình dáng kỳ lạ đó, lắc đầu và nói: “Nó không thể khá hơn được đâu.”

Bà lão đột nhiên nhìn anh với ánh mắt tràn đầy thù hận, nghiến răng nghiến lợi
Lục Tân nhìn bà lão, thật thà nói: “Bà hãy tin cháu, cháu là người có kiến thức.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.