Nguyên nhân nào lại khiến đầu của một người và cơ thể của người đó căm ghét nhau, xảy ra trạng thái khó tương thích
Lục Tân im lặng suy nghĩ về vấn đề này, nhưng một hồi sau cũng không tìm ra manh mối
Mặc dù đã trải qua một giai đoạn đào tạo có hệ thống, nhưng trong lòng Lục Tân cũng hiểu rằng anh thực sự vẫn còn thiếu rất nhiều kiến thức về lây nhiễm tinh thần
Nhiều lúc, khi anh phán đoán lây nhiễm, đều nhìn trực tiếp bằng mắt thường rồi đưa ra kết luận
Làm như vậy hơi thiếu chuyên nghiệp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, đối diện với ánh mắt vừa lo lắng lại quan tâm của chú cháu lão Chu, anh trầm tư một lúc, nhưng không còn cách nào khác, đành phải nói thật: “Có thể chắc chắn là cô ta có một số vấn đề, nhưng hiện tại tôi vẫn chưa thể nhìn ra vấn đề ở đâu.”
Đón nhận ánh mắt rõ ràng có chút bối rối của chú cháu lão Chu, Lục Tân suy nghĩ một chút rồi cố gắng giải thích với bọn họ: “Có rất nhiều cách lây nhiễm, mặc dù tôi cũng khá chuyên nghiệp, nhưng không phải người chuyên nghiệp nhất, trước đây khi xử lý nguồn lây nhiễm, thường là trực tiếp …”
“Trực tiếp xử lý ...”
“Tình hình người quản lý xe này của hai người
Có thể cần vài người chuyên nghiệp hơn đến để điều tra …”
“Hai người biết Thanh Cảng chứ?”
“Ở Thanh Cảng có rất nhiều người chuyên nghiệp, hay là hai người thử đưa cô ta đến đó xem”
Lúc nói trên mặt lộ ra nụ cười thiện chí: “Tôi có thể giới thiệu cho hai người vài người quen ở đó.”
“.....”
Nếu như anh đã nhìn không ra, vậy thì đề xuất cho họ một cách khác, cũng chính là làm hết bổn phận của mình
“Cái này…”
Nhưng Lão Chu và Tiểu Chu có chút căng thẳng khi nghe Lục Tân nói ý như muốn buông tay
“Đợi đến Thanh Cảng, vậy phải đến lúc nào chứ...”
“Anh Lục, hay là anh xem thêm lại đi ?”
Tiểu Chu có chút không cam lòng nói “Có lẽ lúc nãy anh xem không kỹ?”
Lục Tân nghiêm túc nhớ lại, lắc đầu, và nói “Tôi đã xem rất kỹ rồi…”
“Cái này….”
Lão Chu cũng vội vàng nói: “Tốt nhất vẫn nên xem thêm một chút…”
Thấy biểu cảm lo lắng sốt ruột của bọn họ, Lục Tân có thể cảm thấy sự mong đợi hoảng loạn của họ
Hai chú cháu này chắc đang trong tâm trạng như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm, chắc cũng sắp gục ngã vì sự biến đổi người đầu xe rồi, nhưng cũng hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, thấy rằng anh xử lý việc này nên có hơi kỳ vọng, liền ôm mong đợi rất lớn
Nhưng mà anh thực sự cũng không nhìn ra cái gì cả…
Hơn nữa anh cũng khá bận, vốn định qua xem thử, có vấn đề gì thì giải quyết, nếu không có vấn đề gì thì cùng họ mua một ít dầu và nước, và sau đó tiếp tục lên đường, giống như xem các vấn đề được đưa ra, nhưng lại không biết vấn đề là gì, nằm ngoài dự liệu
Trong lúc Lục Tân đang bối rối, hai chú cháu nhìn nhau một cái, tựa hồ đã đưa ra quyết định gì lớn
Lão Chu nghiêm túc nói: “Đừng lo lắng, tiểu huynh đệ, chúng tôi sẽ không để cậu bõ công một chuyến đâu.”
“Hả?”
Lục Tân có hơi tò mò liếc nhìn ông
Lão Chu nhẫn tâm, vỗ mạnh vào ngực anh, chỉ vào chiếc xe tải lớn bên cạnh nói: “Tiểu đệ, chúng tôi đều là người hiền lành chạy ở vùng hoang dã, cũng sẽ không để người khác giúp đỡ không công, cậu phí nhiều tâm sức đến xem cái người đầu xe của chúng tôi, chúng tôi cũng không quan tâm cuối cùng có thể xem được hay không, chúng tôi sẽ bao dầu và ăn uống dọc đường, ngoài ra, nếu cậu thực sự chữa khỏi cho đầu xe của chúng tôi…
Mặt ông ta đầy hào sảng, đột nhiên giơ tay chỉ vào bên cạnh: “Thấy chiếc xe tải lớn này không?”
Lục Tân kích động trong lòng, gật đầu
Một chiếc xe tải lớn như được chất đầy những thứ có giá trị….
Nếu không đáng tiền, thì cũng không làm nhiều việc khổ cực như vậy
Lão Chu nghiêm mặt nói: “Trong xe tải lớn này có rất nhiều thứ mà chúng tôi tìm được….”
“Trở về trung tâm thành phố bán đi, cho cậu một phần ba.”
Lục Tân đột nhiên có hơi ngơ người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lúc sau, anh mới nhìn hai chú cháu và nói: “Hai người… hào phóng vậy sao?”
Lão Chu và Tiêu Chu có chút lúng túng
Tiểu Chu liếc nhìn Lão Chu nói: “Chú, chú keo kiệt quá, nếu như chữa được cho quản lý xe, phần của cháu cũng không cần đâu.”
Lão Chu cũng đỏ mặt, vội vàng nói: “Tiểu huynh đệ, cậu đừng để bụng nhé, chia cậu một nửa thì sao?”
“Hả?”
Lục Tân sửng sốt một lúc: “Thật sự nhiều quá rồi…..”
“Nhiều?”
Lão Chu nhìn chiếc xe máy của Lục Tân, Tiểu Chu cũng nhớ đến điếu thuốc mà Lục Tân hút, bật lửa anh dùng khiến khuôn mặt của họ càng thêm xấu hổ, Tiểu Chu đẩy chú một cái, Lão Chu nghiến răng nghiến lợi: “Đưa cho cậu hết, cho cậu hết, được chưa?”
Lục Tân im lặng một hồi
Nói về thu nhập ròng, có thể thật sự không nhiều lắm
Dù sao anh ở Thanh Cảng, mỗi lần xử lý một chuyện như vậy ít nhất cũng vài vạn
Tuy nhiên, nơi hoang dã không phải ở Thanh Cảng…
Bọn họ chuyến đi này là để kiếm tiền, sao có thể dễ dàng kiếm tiền như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù những gì họ sẵn sàng cho anh đều là những thứ họ tìm được ở nơi hoang dã, nhưng đây cũng là những thứ họ đã mở được ở chiếc xe tải nhỏ bị hỏng và leng keng lạch cạch khắp biết bao thôn xóm mới gom về được, Tiểu Chu vẫn trông đợi chúng nó để quay về lấy vợ…
Hai chú cháu này thế mà lại đưa hết cho anh
Mà cái người đầu xe đó của bọn họ giờ thậm chí không biết rằng họ đang tìm anh giúp đỡ chuyện này
Mỗi một đồng đều là do họ bỏ ra
“Đầu xe của hai người, thậm chí còn không biết hai người tới tìm tôi là để khám bệnh cho cô ta…”
Lục Tân cau mày nói: “Thậm chí nói, nếu cô ta biết các người cho rằng cô ta bị bệnh, còn tìm tôi đến khám, còn sẽ tức giận, bất mãn, vậy thì đã tốn tiền lại có thể không thu được kết quả tốt, vậy đây..
rốt cuộc là vì cái gì?”
Hai chú cháu họ Chu bị mấy lời Lục Tân nói làm cho ngơ ngác
Họ dường như không ngờ vào lúc này, Lục Tân lại nghĩ về một vấn đề như vậy
Một lúc sau, Tiểu Chu nhỏ giọng đáp: “Bởi vì đầu xe chúng tôi là người tốt…”
Lão Chu gật gật đầu, sau đó có chút ngượng ngùng nói: “Vả lại, ở cái tuổi này rồi, lưng thực sự chịu không nổi nữa…..”
“Được rồi…”
Lục Tân chậm rãi gật đầu như thể đang cố gắng hiểu
Một lúc sau, anh ngẩng đầu lên với vẻ mặt nghiêm túc hơn: “Cái này tôi có thể thử xem.”
“Nhưng mà, tôi sẽ không cần hết đồ của hai người đâu, cái kia tốt quá.”
“Thế nên theo như những gì ban đầu đã nói … đưa tôi một nửa là được.”
“Tuy nhiên, cho dù cuối cùng xem không ra thì các người vẫn bao với dầu và nước, đúng không
“
Lão Chu Tiểu Chu nghe xong, vừa ngạc nhiên vừa thích thú, dùng sức vỗ mạnh vào lưng nhau
Tiểu Chu có chút ngờ vực: “Không phải ban đầu nói một phần ba sao?”
Lục Tân làm bộ như không nghe thấy cái này.