Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 466: Mẹ sốt ruột (1)




Nhìn thấy sự hung ác, dã man của những tên điên lúc nãy đã để lại cho người ta sự khủng hoảng rất lớn, nhưng bây giờ, những tên điên này không hề gào rú như dã thú nữa, cũng không vội vàng xông tới nữa mà chỉ trốn trong góc tối cười ha hả lại càng khiến cho người ta cảm thấy khủng hoảng hơn
Cảm giác bị tên điên đứng từ xa cười lạnh còn không bằng bị chúng nó lao thẳng đến, hung hăng chiến đấu một trận
Thấy mọi người căng thẳng, Lục Tân lặng lẽ đi ra một bên khác, giả vờ như đi đến kệ hàng thanh lý
Anh lợi dụng cơ hội đứng khuất sau cánh cửa đã hư hỏng để sờ nhẹ lên mắt kính của mình, nhỏ giọng hỏi: “Em gái, em có nhìn ra gì không?”

“Ô…”

Có một tiếng kêu thảm thiết vang lên ở bên cạnh anh
Em gái nằm sấp trên bức tường bên cạnh anh, đầu hướng xuống dưới, trong tay vẫn ôm con gà đang kêu thảm thiết
Lần này em gái xuất hiện rất kịp thời, không hề ham chơi
Tuy nhiên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xuất hiện biểu cảm rất kỳ lạ
Cô cố gắng nhìn về một hướng, dường như hơi ngẩn người
Một lát sau, cô mới nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Em cũng không biết, nhưng mà…”

Dưới mái tóc đen xơ rối, Lục Tân nhìn thấy lông màu của cô nhăn lại: “Anh trai, có một thứ làm người ra rất chán ghét.”

“Rất chán ghét à?”

Lục Tân nhìn em gái, hơi trầm tư một lát
Trong ấn tượng của anh, em gái rất ít khi để lộ ra vẻ mặt như vậy
Nhiều lúc cô giống như một đứa trẻ, không hề khác những đứa bé ở cô nhi viện, những đứa bé trong thành phố đi theo ba mẹ dạo phố, ăn mặc như một cô công chúa nhỏ, lăn lộn làm nũng để mua đồ chơi…

Điều khác nhau duy nhất cũng chỉ là cách cô bước đi không giống với những đứa bé khác cho lắm
Có lúc cô hay quấy rối mà không xem tình huống làm Lục Tân tức giận
Nhưng lần này, cô lại không hề có ý định quấy rối làm Lục Tân hơi lo lắng
Anh giơ tay lên ôm em gái vào trong lòng, khẽ nói: “Em thế nào?”

“Em không biết!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái ngẩng đầu nhìn Lục Tân, dường như hơi mơ hồ, ngẩn ngơ, lại sốt ruột, nói: “Anh trai, anh có nghe thấy tiếng gì không?”

“Nghe được cái gì?”

Lục Tân nhíu mày, lắng nghe thật kỹ
Anh nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp của đám tài xế kia, nghe được tiếng hai hàm răng đánh vào nhau lập cập của một số người trong đó, nghe thấy tiếng sột soạt của súng ống
Sau đó, anh nghe đến bên ngoài, tiếng cười âm hiểm của những tên điên càng ngày càng nhiều hơn, chúng nhìn chằm chằm vào siêu thị này còn cả tiếng chúng nó nhúc nhích ở trên vách tường, trên mui xe bỏ hoang, tiếng chúng nó nhai nuốt thi thể người…

Ngay lúc đó, Lục Tân chợt cảm thấy không khí xung quanh dường như có sự dao động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh cẩn thận lắng nghe, sau đó biểu cảm trở nên hơi ngạc nhiên:

“Có tiếng đàn vi-ô-lông…”

Tiếng đàn vi-ô-lông như ẩn như hiện, bay lượn bên trong tòa thành bỏ hoang này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng đàn âm u, mờ mịt, hơn nữa khoảng cách dường như rất xa, âm thanh nhỏ đến mức gần như khó phát hiện ra
Trong tình huống không phát hiện ra tiếng đàn này, rất khó để nhận biết sự tồn tại của nó
Nhưng sau khi phát hiện ra, Lục Tân lập tức cảm nhận được giữa tiếng đàn và những tên điên kia có một mối liên hệ mơ hồ nào đó
Anh cảm thấy bên trong tiếng đàn tồn tại một loại cảm giác đè nén mà chậm chạp, dường như tương tự với tiếng cười lạnh của tên diên
Không lẽ, là tiếng đàn vi-ô-lông này đang khống chế những tên điên
“Chính là chỗ đó, rất chán ghét

.”

Ở trong lồng ngực Lục Tân, em gái dùng sức nắm chặt hay bàn tay nhỏ bé lại
Nhìn thấy sự bất thường của em gái, Lục Tân trầm ngâm một lúc, sau đó khẽ nói: “Mẹ đâu rồi?”

Em gái ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: “Lúc nãy mẹ cũng rất sốt ruột.”

Lục Tân hơi hơi nhíu mày, bây giờ anh cũng không biết rõ ràng là rốt cuộc thị trấn này đã xảy ra chuyện gì…

Những tên điên cười lạnh, tiếng đàn vi-ô-lông lạ lùng, em gái cáu gắt
Cùng với lần đầu tiên nghe thấy mẹ cũng hơi sốt ruột…

Lục Tân ngẫm nghĩ, xoay người về phía những tài xế kia, anh phải chia sẻ tin tức tình báo này với đám người đang hoảng sợ kia
Lúc này người của đội xe đã chia làm hai nhóm, mỗi bên đều xúm lại cửa nhỏ nhìn ra hướng đường đi
Những khẩu súng có hỏa lực mạnh nhất cũng đặt gác lên bệ cửa sổ, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào
Không ai biết được khi nào những tên điên này sẽ xông lên, nhưng bọn họ đều chuẩn bị sẵn sàng liều một trận sống mái
“Chắc chắn là chúng ta đã trúng mai phục…”

Ở vị trí cạnh cửa, vị đầu xe kia đang vừa nhấc tay áo lên sau sạch máu đen trên mặt, vừa nghiến răng hung hăng nói:

“Những tên điên không thể xuất hiện một lúc nhiều như vậy được, nếu không thì lúc nãy chúng ta đã phát hiện từ lâu rồi.”

“Lập tức chạy đến nhiều như vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất!”

Cô ta hung ác ngẩng đầu, trong mắt lóe lên sự lạnh lùng: “Chúng ta bị gài bẫy rồi!”

“Có người chờ chúng ta đi vào, sau đó cố ý thả những tên điên này ra…”

“Đầu xe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]


Chúng ta… nên làm gì đây?”

Bên cạnh có người run rẩy hỏi
Mặc dù bọn họ cảm thấy đầu xe nói rất có lý nhưng lại không biết đối mặt với tình huống này như thế nào
Trong sự khủng hoảng tột độ, rất ít người có thể duy trì sự tỉnh táo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.