“Làm sao bây giờ?”
Đầu xe liếc mắt trừng người kia, mắng: “Đương nhiên là giữ mạng sống rồi
Lưu Đại Mạnh, nếu anh dám tiểu ở đây tôi sẽ cho anh một phát súng trước đấy.”
Người tên Lưu Đại Mạnh kia lập tức kẹp chặt hai chân, cắn răng nắm chặt súng
“Những tên điên này càng ngày càng nhiều hơn…”
Sau khi đầu xe mắng xong thì tầm mắt chuyển sang bên cạnh
Lúc này đã có người đưa bản đồ cho cô ta, khẽ nói: “Đầu xe, lúc nãy dò đường đã xem xét một lượt rồi, đằng sau chúng ta có một con đường lớn
Bây giờ tên điên đều tập trung ở bên ngoài, chúng ta không thể xông thẳng ra phía trước
Nhưng có thể đi ra bằng cửa sau, sau đó đi thẳng về hướng đông
Nếu như may mắn thì chúng ta có thể có một con đường sống…”
“Đi về thẳng về hướng đông hình như cần đi qua rất nhiều tòa nhà phải không?”
Đầu xe Cao Đình lưỡng lự, hạ giọng nói: “Tôi cảm thấy không ổn…”
“Vì sao những tên điên này lại biết cười…”
“Hơn nữa vì sao chúng nó chỉ nhìn chúng ta mà không xông lại…”
“Tiên sư nó, mấy tên này giống như chó trong sân, chủ nhân chưa ra lệnh thì chó chưa dám ăn vậy…”
“Lẽ nào có người đang ra lệnh cho bọn nó?”
Lục Tân đang ở cách đó không xa cũng hơi ngạc nhiên, người phụ nữ này có thể đoán được điều này, thật không tồi
Bởi vì sự lý trí của người phụ nữ này làm Lục Tân có hảo cảm tốt với cô ta
“Là tiếng đàn
.”
Lục Tân đi tới trước mặt cô ta, nhẹ nhàng nói
“Bốp“
Tất cả ánh mắt xung quanh đều dồn lên trên người anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, rất nhiều người lập tức phản ứng lại, quay về hướng của sổ tiếp tục quan sát những tên điên kia
“Tiếng đàn gì cơ?”
Cao tỷ, đầu xe nhíu mày, trầm giọng hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Mọi người không nghe thấy à?”
Lục Tân giơ tay trái lên, ngón tay làm thành động tác gảy gảy đàn, nói: “tính tình tình tinh… Tiếng đàn vi-ô-lông.”
Ánh mắt của những người xung quanh nhìn Lục Tân có người nghi ngờ, có người ngẩn ngơ
Không ít người đều từ từ lắc đầu, tỏ ý không thấy gì cả
Lục Tân suy nghĩ: “Vậy thì chắc rằng…”
Tuy nhiên, anh không nói ra, bây giờ nói ra vấn đề là người nào cũng không quan trọng nữa
Dù sao những người này chỉ là một đám tài xế, bọn họ đều là người bình thường, anh mới là người chuyên nghiệp, cho nên cũng không thể trách họ không thể nghe thấy
Dù sao anh cũng là một người giỏi lý giải, anh không tiếp tục kích động mọi người nữa mà là kiên nhẫn nói ra phân tích của mình:
“Tôi cho rằng mọi người đi về hướng đông là không đúng
Bây giờ số lượng tên điên càng ngày càng tăng lên, có căn cứ để nghi ngờ những tên điên này đã bao vây cả khu vực này lại
Phía đông lúc trước đều là khu chung cư, tòa nhà nên khắp nơi đều là cửa sổ tối om và ngõ hẻm chật hẹp.”
“Tên điên rất dễ tập kích từ trên đỉnh đầu của chúng ta ập xuống
Lúc đó cho dù có súng trong tay chúng ta cũng không nhất định có thể chạy thoát.”
“Khả năng lớn nhất là không một ai có thể chạy thoát.”
Vừa nói chuyện, mắt kính của anh hơi lóe lên một vệt ánh sáng màu xanh
Chỉ có điều, những người khác không thể nhìn thấy những gì anh đang nhìn lúc này, đó là bản đồ của thị trấn này
Nghe Lục Tân nói, một đám tài xế cũng chỉ ngơ ngác nhìn anh
Bọn họ không kịp phản ứng lại
“Dĩ nhiên, chính diện lao ra ngoài là không được
Bây giờ số lượng tên điên bên ngoài vô cùng đông, đã lên đến gần hai trăm tên.”
Lục Tân thì kiên nhẫn giải thích: “Thật ra những tên điên này cũng có cảm giác sợ hãi nhất định, chúng nó sợ đạn
Cho nên nếu như nhân số của chúng ta đủ nhiều, hỏa lực đủ mạnh, lại có thêm xe gắn máy để gia tăng tốc độ thì vẫn có hi vọng xông thẳng ra ngoài.”
“Nhưng mọi người đã bị bao vây, hơn nữa hỏa lực cũng thiếu nghiêm trọng…”
Có lẽ Lục Tân nói quá bình tĩnh, cũng có thể là phát hiện tình huống chính xác như những gì anh nói lên bầu không khí lập tức trở nên đè nén đến ngạt thở
Một đám tài xế anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, tất cả trên mặt đều là vẻ sợ hãi khủng hoảng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong đám người, chỉ có Tiểu Chu với khuôn mặt chờ mong, căng thẳng nói: “Anh… Anh Tiểu Lục, anh hiểu rất rõ những tên điên này phải không?”
“Không phải, thật ra đây chính là lần thứ hai tôi thấy những tên điên này.”
Lục Tân thản nhiên trả lời, nói: “Tuy nhiên, quan sát tỉ mỉ một chút là có thể dễ dàng phát hiện và suy đoán ra được.”
“Lần thứ hai
.”
Nghe người trẻ tuổi này trả lời, trong lòng không ít người đều sinh ra một loại cảm giác hoang đường
Có người thốt ra: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”
“Tôi cho rằng nên tìm nguồn gốc của vấn đề đề giải quyết tận gốc.”
Lục Tân nói: “Bản thân những tên điên này không thông minh và có sự kiềm chế như thế
Lúc nãy tôi đã cẩn thận quan sát và kiểm tra một tên điên xông đến phía tôi
Nó rất cáu kỉnh, hơn nữa nhìn qua không hề khác những tên điên ngoài kia
Vậy tại sao trước đó tên điên chỉ biết gào thét mà bây giờ lại cười lại, dần dần bao vây chúng ta lại đây?”
Anh cũng chỉ rõ lý do: “Tất nhiên là đã chịu tác động từ một sự ảnh hưởng thần bí nào đó.”
“Tôi nghi ngờ có người dùng tiếng đàn vi-ô-lông mà tôi nghe được lúc nãy để ảnh hưởng đến tên điên, hắn ta mới là điểm mấu chốt.”
“Tôi sẽ đi tìm người kéo đàn vi-ô-lông kia, nhờ anh ta giúp đỡ đuổi những tên điên.”
Nói xong, anh dùng ngón trỏ nhẹ khẽ đẩy chiếc kính mắt lên: “Dù sao, nếu hắn ta đã có khả năng khống chế những tên điên này bao vây chúng ta lại.”
“Vậy tôi nghi ngờ, thậm chí hắn ta có thể khống chế những tên điên này chủ động đi vào gánh xiếc!”