Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 587: Quái vật to (3)




“Tôi cần tìm một người.”

Nhưng vào ngay lúc này, đột nhiên Lục Tân lại nói nhỏ
Những người khác lập tức run lên, quay đầu nhìn lại anh
“Bây giờ tôi trong thời gian nghỉ phép, hơn nữa có một vài chuyện riêng rất quan trọng cần giải quyết.”

Lục Tân nói với giọng thản nhiên, điều này làm cho nhóm người có năng lực của Thành Chính cảm thấy rất ngạc nhiên
Người có năng lực đến từ thành Thanh Cảng này nói chuyện rất bình tĩnh, thái độ cũng tự nhiên, so với người vừa rồi ôm bé gái, sau đó xảy ra dao động tinh thần cực mạnh như là trở thành một người khác
Lúc nói chuyện dường như anh đã đưa ra quyết định nào đó, nét mặt không có cảm xúc gì: “Cho nên tôi sẽ không hành động cùng mọi người.”

“Anh...”

Hạ Trùng quay phắt đầu lại nhìn anh, không biết có phải anh đang muốn lấy cớ này để biểu đạt cái gì hay không
Cô ấy chỉ nói: “Anh hành động một mình sẽ rất nguy hiểm.”

Lục Tân lẳng lặng nhìn cô ấy, nói: “Nếu mọi người cùng hành động chung với tôi thì sẽ rất nguy hiểm.”

“...”

Vẻ mặt của nhóm người có năng lực ở Thành Chính đều trở nên hơi kỳ lạ
Ai cũng kiêu ngạo vì mình là người có năng lực, vì thế sẽ không thích nghe những lời thế này
Nhưng mà nghĩ lại vừa rồi Lục Tân đã dọa đứa bé kỳ quái kia sợ chạy mất, hơn nữa lúc anh ôm bé gái còn tỏa ra những dao động đáng sợ, thì không ai phản bác được gì
Hạ Trùng im lặng một lúc, sau đó cô ấy quay đầu nhìn về phía Trần Tinh
Lúc này Trần Tinh lại hơi gật nhẹ đầu với cô ấy, nói: “Anh ta là một người rất đáng tin, số liệu sẽ không nói dối.”

Không biết cô ta nói ra những lời này là đang giải thích cho Hạ Trùng, hay là còn ý nào khác
Hạ Trùng đoán được dụng ý của Trần Tinh ngay lập tức, sau đó nhìn phía Lục Tân, nói: “Anh chuẩn bị đi đâu?”

Lục Tân im lặng một lúc, rồi cười với mọi người, nói: “Tôi đi gặp người thân của mình một lần nữa.”

“Mọi người cũng phải cẩn thận.”

Nói xong, anh đeo ba lô của mình lên, đi về phía tòa nhà cao tầng trước mặt
Anh đi qua cửa chính vào thẳng trong tòa nhà
Ở phía sau anh, em gái chạy chậm vài bước đã đuổi kịp anh, nắm bàn tay của anh
Cái bóng lại trở nên bình thường, núp ở trong bóng tối
Còn con chó nhỏ không da vừa nãy đã bị anh đá văng ra xa mấy mét luôn nằm gục trên mặt đất lè lưỡi sửng sốt một lúc rồi mới lấy lại phản ứng
Thấy Lục Tân đã đi xa, nó cuống quít nhảy dựng lên, vừa phe phẩy đuôi vừa hoảng hốt sốt ruột đuổi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người có năng lực đến từ thành chính đứng ở ngoài, vẻ mặt ai nấy đều ngạc nhiên
Từng người bọn họ nhờ những phương hướng khác nhau để phán đoán ra tầm quan trọng của tòa nhà này, rồi suốt đoạn đường họ đi đến cũng đã kiểm chứng được độ nguy hiểm của tòa thành bị bỏ hoang này, bây giờ đi vào khu vực nguy hiểm nhất, thì cần phải đề cao cảnh giác là việc không thể nghi ngờ gì
Nhưng thế mà người có năng lực đến từ thành Thanh Cảng lại lựa chọn đi thẳng vào từ cửa chính
Nhất là khi anh chỉ có một mình
“Tốt nhất chúng ta nên chọn con đường khác với đường anh ta đi.”

Cho đến tận khi Lục Tân đi vào trong tòa nhà, Trần Tinh mới nhẹ thở phào nói với Hạ Trùng
“Rốt cuộc anh ta là ai?”

Hạ Trùng quay đầu nhìn Trần Tinh, nói: “Cứ để anh ta xông vào trong như vậy, không sợ bị hỏng việc sao?”

“Còn nữa, vì sao anh ta lại ôm con quái vật kia?”

“Tại sao trên người anh ta lại xuất hiện dao động tinh thần đáng sợ đến vậy?”

“Ngoài ra, người không có năng lực là hạng mục mới nhất của viện nghiên cứu, anh ta… Anh ta có phải là người không có năng lực hay không?”

“Tôi có thể cảm nhận được trạng thái anh ta đang bất ổn, nên mới không hỏi thẳng anh ta, nhưng cô cần phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng!”

“Vấn đề anh ta là ai, không cần dò hỏi trong tình huống khẩn cấp như vậy.”

Đối diện trước hàng loạt câu hỏi của Hạ Trừng, Trần Tinh lại có vẻ vô cùng nhẹ nhàng, lắc đầu, nói: “Tôi cũng không thể nào giải thích rõ cho cô về tình hình cụ thể của anh ta, chỉ có thể nói cho cô biết rằng anh ta không phải là người do viện nghiên cứu thành Thanh Cảng bồi dưỡng ra, mà là một người biến dị bình thường.”

Rất nhiều người đứng xung quanh, bao gồm cả Hạ Trùng đều lập tức quay đầu nhìn Trần Tinh với ánh mắt cô cho rằng chúng tôi bị ngu đấy à
Sắc mặt Trần Tinh vẫn rất tự nhiên, nói tiếp: “Còn về việc có xảy ra chuyện xấu gì hay không, thì cô không cần lo lắng.”

“Dù sao anh ta cũng đã từng xử lý rất nhiều sự kiện ô nhiễm đặc biệt có quy mô từ lớn đến bé ở thành Thanh Cảng, trong hồ sơ cũng không có ghi chép về việc vi phạm quy định, mà mức độ hoàn thành nhiệm vụ luôn đạt đến mức A+, cả thành Thanh Cảng, chỉ có bảng thành tích của tôi đẹp hơn anh ta một chút mà thôi.”

Mọi người ở xung quanh càng có cảm giác sâu sắc rằng Trần Tinh đang trợn mắt nói dối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Trùng hơi nhíu mày, dường như đang cân nhắc điều gì, cuối cùng không hỏi thêm gì nữa
Cô ấy nhìn sau lưng tòa nhà cao tầng, nói: “Xuất phát.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.