Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 609: Quái vật máu thịt lượng cấp mười vạn (1)




“Bộ trưởng, chúng ta nên lập tức thông báo thăng cấp uy hiếp, cũng xin sử dụng vũ khí sát thương quy mô lớn

.”

Lúc này, ở một chỗ cách thành phố Thủy Ngưu thành bên ngoài ba mươi dặm, trước chòi canh xử lý thí nghiệm cấm kỵ vừa mới di chuyển lùi ra phía sau hai mươi dặm
Tất cả những nhân viên phân tích thông tin được giữ lại đều vô cùng hoảng loạn nhìn về phía Thủy Ngưu thành
Đứng tại vị trí của bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng, lúc này dưới ánh sáng của trăng máu, vùng trời của thành phố bỏ hoang kia có một cái bóng to lớn màu đỏ sậm đang từ từ bay lên
Cách một lớp sương mù ban đêm, bọn họ không nhìn thấy rõ ràng hình dáng cụ thể của vật đó
Thế nhưng, mỗi người đều có thể cảm giác được, cái bóng màu đỏ sậm kia mang đến cho mọi người áp lực và sự đè nén vô hình rất khủng bố
Cách xa như vậy, mà lúc nhìn cái bóng kia vẫn có thể cảm giác được lực trùng kích khiến da đầu người ta tê dại
Một cảm giác sợ hãi đến từ tiềm thức quấn chặt trái tim của bọn họ, làm bọn họ không dám nhìn tiếp
Xung quanh trước chòi canh có một dụng cụ đo lường cỡ lớn giống như rađa đang nhắm ngay Thủy Ngưu thành
Lúc này, chúng nó lần lượt hiện ra những thống kê mà nó thu thập và phân tích được là con số mà khiến mỗi nhân viên công tác nhìn thấy mà giật mình
3000
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Những số liệu bây giờ chúng ta thu thập và phân tích đến chỉ là ở bên ngoài Thủy Ngưu thành, ở vào rìa của tinh thần phóng xạ.”

“Con quái vật kia, là sinh vật có thực thể, đặc điểm của nó là có hoạt tính…”

“Căn cứ số liệu phân tích và kiểm tra đối với vật thí nghiệm có tên cũ là “sinh mệnh” thì nó có lực lượng tinh thần đặc thù bên trong cơ thể, nói cách khác, tinh thần phóng xạ mà chúng ta thu thập và phân tích được, chẳng qua là một phần nhỏ mà nó vô thức phát tán ra mà thôi.”

“Bởi vậy dự đoán, tinh thần lượng cấp thực sự của nó, đã là

.”

Một nhân viên công tác ở bên cạnh nhanh chóng báo cáo, nhưng giọng nói vẫn không nhịn được mà ảo não: “Mười vạn!”

Tất cả nhân viên công tác, thậm chí chiến sĩ ăn mặc võ trang đầy đủ đang bồng súng đứng bên cạnh cũng không khống chế được cơ thể mà run rẩy
“Mấu chốt nhất là

.”

Mặt khác, có một nhân viên công tác cầm lấy văn bản tài liệu đến báo cáo: “Tinh thần lực lượng của nó vẫn đang không ngừng tăng lên, căn cứ đặc thù của “sinh mệnh”, nó có khả năng thông qua cắn nuốt và ô nhiễm sinh mệnh của người khác để đạt được mục đích tăng lên lượng cấp tinh thần của mình.”

“Nếu như để nó phát triển tùy ý, khi nó cắn nuốt lực lượng của mười vạn cư dân ở Thủy Ngưu thành thì lượng cấp tinh thần của nó

.”

Anh ta dường như hơi không dám nói ra con số đáng sợ như vậy, chỉ là nói ra một cấp bậc khác:

“Cấp bậc hủy diệt thành phố!”

“Thực sự là cấp bậc hủy diệt thành phố!”

“Căn cứ những ghi chép của liên minh tính đến thời điểm hiện nay, ngoại trừ sự kiện trăng máu ban đầu, sự kiện người có năng lực của Hải Quốc tấn công ở Thanh Cảng trước đó không lâu được xếp vào vị trí thứ ba trong số những cuộc tấn công ô nhiễm nghiêm trọng mà thành phố tường cao trong liên minh từng xuất hiện
“Nhưng căn cứ tin tức tình báo kỹ càng thì biết được, khi đó Hải Quốc cũng không phải thực sự muốn hủy diệt Thanh Cảng mà chỉ là muốn đánh sụp đổ bọn họ

.”

“Còn thứ chúng ta gặp phải lúc này lại là sự kiện cấp bậc hủy diệt thành phố thực sự!”

“Nếu là con quái vật này ô nhiễm mười vạn dân cư kia, sau đó lan tràn sang những thành thị khác, như vậy chúng ta

.”

Nói đến đây, vị nhân viên nghiên cứu này gần như là rống lên:

“Trong thành phố của chúng ta, cùng với tất cả thành phố Vệ Tinh vệ tinh xung quanh sẽ gặp phải sự kiện trăng máu một lần nữa!”



.”

Nhân viên công tác bên cạnh bắt đầu bình tĩnh lại, tiếp tục nói: “Không, không phải lại một lần nữa xảy ra sự kiện trăng máu.”

“Sau sự kiện trăng máu xảy ra, trên thế giới có một phần ba số người vẫn duy trì sự tỉnh táo vẫn có thể tiếp tục sống sót.”

“Nhưng trong khu vực ô nhiễm lần này, sẽ không lưu lại bất kỳ người sống nào…”

Sau một lúc báo cáo vô cùng căng thẳng chính là bầu không khí yên lặng dồn nén
Lúc này, tất cả mọi ánh nhìn đều dồn về vị tổng chỉ huy có mái tóc màu hoa râm
Lúc này người ở xung quanh đã không kìm nén được sự khủng hoảng và hấp tấp trong lòng thì người đã trải qua hàng trăm trận chiến như ông vẫn duy trì bình tĩnh
Mãi đến khi cảm giác được xung quanh trở nên yên tĩnh, tầm mắt của tất cả mọi đều nhìn về phía mình, ông mới bình tĩnh nói: “Vội cái gì?”

Tất cả mọi người ngơ ngẩn, cảm thấy câu hỏi này rất hoang đường
Đôi mắt uy nghiêm của cụ già lướt qua mọi người xung quanh, không giận tự uy: “Các người muốn làm gì?”

“Trực tiếp thông báo với cấp trên để bọn họ trực tiếp đưa một cái đạn đạo tới
Hay là vận dụng vũ khí cấp S?”

“Phải biết, trong này còn có mười vạn dân cư, bọn họ cũng là người!”

Giọng nói của ông càng lúc càng lớn, trực tiếp biến thành khiển trách: “Thật sự làm như vậy thì có bao nhiêu người trong số họ có thể sống sót?”

“Cái này

.”

Lời nói tràn đầy khí thế của cụ già làm cho tất cả mọi người đều ngơ ngác
“Nhưng là, nếu như lúc này không làm như vậy, thì rất có khả năng thành phố trung tâm và xung quanh đều không ai có thể sống sót…”

Vẫn là có nhân viên công tác đánh bạo nói ra lời ấy
Tuy nhiên, nghe được lời nói của anh ta, trên mặt cụ già cũng lộ ra ý cười, nói:

“Bởi vì chính cậu đang sợ nên không hề để ý đến tính mạng của mười vạn dân cư sao?”

“Càng không cần phải nói, bên trong Thủy Ngưu thành lúc này không chỉ có mười dân cư kia mà còn có sáu tiểu đội người có năng lực của chúng ta, có một vị tiến sĩ bị bắt cóc
Các người có nghĩ đến, một quả đạn đạo bắn tới sẽ đồng thời giết chết bọn họ ở trong đó hay không?”

Lúc này tất cả nhân viên công tác đều nói không ra lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ cảm thấy khó xử
Mỗi câu, mỗi lời của cụ già đều đúng, đều rất có đạo lý, thế nhưng, bọn họ cảm thấy có cái gì không đúng
“Trước tiên đừng hốt hoảng!”

Lão nhân nói đến đây bỗng cười ha ha một tiếng, nhìn lướt qua đồng hồ, nói: “Chẳng phải vẫn chưa tới thời gian mười tiếng đồng hồ đó sao?”

Sau đó ông ta dù bận rộn vẫn ngồi xuống ghế dựa bằng vải bạt, bưng cốc cà phê bên cạnh lên
“Trước khi đến thời gian mười tiếng đồng hồ, hoặc là tổ hành động và những người ẩn nấp đưa ra những tín hiệu chính xác…”

Vừa từ từ nói chuyện, trên mặt của tông ta lộ ra một cụ cười bí hiểm: “Trước đó, chúng ta không cần phải vội vàng!”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.