“Nói chuyện với Viện Nghiên cứu
.”
Câu nói này của Lục Tân có vẻ như tùy ý, đột nhiên là những người có năng lực ở thành phố trung tâm đều hơi ngẩn ra
Bao gồm cả Hạ Trùng đều khẽ chau mày
Trên cơ bản, những người có năng lực đã từng được các thành phố Cao Tường hoặc thế lực lớn chiêu mộ đều biết sự tồn tại của Viện Nghiên cứu
Nhưng, cho dù là người có năng lực của thành phố trung tâm cũng không thể đi vào Viện Nghiên cứu dễ dàng như vậy
Thành phố trung tâm cũng có tổ chức rửa sạch ô nhiễm đặc thù riêng
Các tổ chức này phụ thuộc vào Viện Nghiên cứu, nhưng lại có sự độc lập riêng ở một mức độ nào đó, ở giữa rất ít khi có va chạm với nhau
Những người có năng lực như bọn họ đều thuộc về Đặc Thanh bộ của thành phố trung tâm
Về lý thuyết, bọn họ và những người có năng lực của thành phố Cao Tường đều có quan hệ với Viện Nghiên cứu, nhưng lại không có quan hệ trực tiếp
Cho nên, câu nói này của Lục Tân rất bình thường và tự nhiên nhưng lại làm cho mọi người đều không phản ứng kịp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Tinh là người phản ứng lại nhanh nhất, nói: “Chuyện này, tôi sẽ giúp anh hỏi thăm một chút
Chúng ta giúp thành phố trung tâm giải quyết vấn đề phức tạp như vậy thì Viện Nghiên cứu chắc là cũng sẽ có phản ứng gì đó
Chỉ là, anh đột nhiên muốn gặp người của Viện Nghiên cứu… để làm gì?”
Câu nói không rõ ràng, cô không hỏi thành lời
Không phải là trong Viện Nghiên cứu cũng sẽ có thân thích của anh ta chứ
Tuy nhiên, đối với việc Lục Tân muốn gặp người của Viện Nghiên cứu thì cô cũng sẽ không ngăn cản
Kể từ khi giáo sư Bạch dự đoán được thân phận của Lục Tân, Thanh Cảng đã đặt ra nguyên tắc rằng, Thanh Cảng sẽ giúp Lục Tân che giấu tung tích ở một mức độ nào đó để tránh dẫn tới những phiền phức không đáng có
Nhưng đồng thời, Thanh Cảng cũng sẽ không tự cho mình là chủ nhân, giúp Lục Tân quyết định một số việc
Giữa Viện Nghiên cứu và Lục Tân, Thanh Cảng chỉ làm theo quy tắc, không tham lam, cũng không né tránh
Cũng giống như, ý thức được trên đường Lục Tân đi đến thành phố trung tâm đã vô tình tiếp xúc đến một số chuyện nguy hiểm, vì đề phòng nên Thanh Cảng lập tức phái từng tiểu đội hỗ trợ tới
Nhưng nếu như, lúc Thanh Cảng phát hiện ra giữa Lục Tân và thành phố trung tâm, hoặc là nói Viện Nghiên cứu sắp xảy ra một trận xung đột không thể tránh khỏi thì tiểu đội hỗ trợ sẽ tập tức rút lui mà không phải lựa chọn đứng về phía ai dưới bất kỳ hình thức nào
Cho nên, Trần Tinh giống như vô ý hỏi câu nói này nhưng lại có ý nghĩa rất - lớn
Lục Tân cũng không ý thức được, chỉ là cười trả lời rằng: “Có một số việc muốn hỏi.”
Một câu nói lại làm cho người khác không biết trả lời như thế nào
Trần Tinh im lặng một lát, sau đó nhìn về phía Hạ Trùng
Hạ Trùng lập tức nói: “Tôi sẽ thông qua Đặc Thanh Bộ, hỏi thăm thái độ của Viên Nghiên cứu.”
“Phiền toái như vậy à?”
Lục Tân cũng không nghĩ tới, đến cả người có năng lực của thành phố trung tâm cũng cần thông qua “Đặc Thanh bộ” để “hỏi thăm”
Anh nghĩ thầm sớm biết là phiền phức như vậy còn không bằng anh tự lái xe máy đi quan
“Vù vù vù
.”
Lúc này, trên bầu trời xa xăm có mấy chiếc máy bay trực thăng đang bay tới
“Đi về trước đi!”
Hạ Trùng quyết định nói với Trần Tinh và Lục Tân rằng: “Tôi và mọi người ngồi cùng nhau.”
Một bên Bích Hổ lập tức lộ ra vẻ mặt vui vẻ
Bích Hổ không thể ngồi lên máy bay trực thăng
Đây là quyết định của Trần Tinh, bởi vì ở bên ngoài Thủy Ngưu thành còn có xe máy của bọn họ đang giấu ở một chỗ bí mật
Mặc dù hai chiếc trong đó chính là tạo thành từ rác rưởi nhưng chiếc xe của Lục Tâm thì là Thanh Cảng tốn không ít tâm huyết để chế tạo
Bích Hổ phải mượn xe của đội hỗ trợ, dẫn bọn đi tìm ba chiếc xe này, sau đó chở hết về thành phố
Trong buồng máy bay trực thăng, Lục Tân, Trần Tinh, Hạ Trùng, ngồi mặt đối mặt
Lúc này, Trần Tinh ngồi ở đối diện, đã đắp thêm một tấm chăn lông thật dày, phần bụng cũng được quấn thật dày băng vài
Tình trạng của Hạ Trùng cũng không khác lắm so với Trần Tinh, toàn thân đều là vết băng bó
Hạ Trùng và Lục Tân ngồi cùng một hàng, vị trí đối diện gần Trần Tinh lại để trống, không biết là để dành cho ai
“Tiến sĩ Mạc, mọi chuyện đã được giải quyết.”
“Đúng
tín hiệu bất thường mà các người ở thành phố trung tâm kiểm tra ra được chắc là có liên quan tới chuyện này.”
Sau khi Trần Tinh lên máy bay trực thăng đã lập tức liên lạc với tiến sĩ Mạc của thành phố trung tâm, cũng tỉ mỉ dặn dò: “Chuyện đã được giải quyết, ở mức độ rất lớn là nhờ vào đơn binh của Thanh Cảng chúng ta thấy việc nghĩa hăng hái làm…
Đúng, bây giờ tôi và tiểu đội trưởng Hạ Trùng của thành phố trung tâm đã có được cùng suy nghĩ
Cô ấy cũng không cho là chúng tôi làm sai quy tắc, còn tỏ thái độ cảm ơn đối với sự trợ giúp của chúng tôi.”
“Cái gì
Bọn họ nói các ông giúp đỡ chúng tôi chạy trốn, còn bắt giam các ông.”
“Còn muốn phát lệnh truy nã đơn binh?”
Lục Tân nghe được câu này, lập tức cảnh giác ngẩng đầu lên
“Nói hươu nói vượn, tại sao chúng tôi lại phải lẩn trốn?”
Sắc mặt của Trần Tinh rất không tốt, nghiêm túc nói: “Xin chú ý!”
“Những người có năng lực của Thanh Cảng chúng tôi cũng không làm trái bất kỳ quy định nào của thành phố trung tâm, cho dù là thực hành chi viện ở lần cuối cùng cũng là tiểu đội trưởng Hạ Trùng tạm thời điều động chúng ta
Huống hồ vấn đề vẫn là do chúng tôi giải quyết… Tiến sĩ Mạc, tôi hy vọng ông và người của luật sư Hứa có thể lập tức dùng câu chữ nghiêm khắc để thương lượng với bọn họ
Thứ nhất, bọn họ giam các ông vốn không đúng quy tắc
Thứ hai, vấn đề danh dự…”
Cô chưa nói hết câu, Hà Trùng nghe được cũng đã khó chịu ra mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta đột nhiên cầm lấy điện thoại của Trần Tinh, lạnh lùng nói: “Tôi là Hạ Trùng, tiểu đội trưởng đội đặc nhiệm của Đặc Thanh Bộ trú tại thành phố Vệ Tinh số 7.”
“Cho dù là ai đang nghe được điện thoại, lập tức thả người, xin lỗi bọn họ, sau đó đưa họ về khách sạn.
“Xảy ra vấn đề thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Nói xong, cô ta cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tinh: “Có cần phải phiền phức như vậy không?”
Trần Tinh cũng hơi sửng sốt, liếc mắt nhìn Lục Tân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, Lục Tân khẽ nhếch môi, dường như bị sự bá đạo của Hạ Trùng ảnh hưởng đến
Quả nhiên, xứng đáng với cấp bậc sếp