Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 706: Người truyền đạo (2)




Sau khi bên trong đồng ý, hai người gác cổng vui vẻ cùng nhau đến chỗ vị mục sư đang đứng: “Trước tiên phải soát người trước!”

Vị mục sư vui vẻ đồng ý, giơ hai tay lên
Cả hai người kiểm tra khắp người anh ta, không có súng ống, cũng không có dụng cụ sắc nhọn nào như dao, thậm chí chiếc hộp cũng được mở ra, bên trong không phải là bom, chỉ có vài bộ đồ lót đã thay hoặc thứ gì gì đó, có nhiều nhất chính là một vài tờ tiền giấy giấy nhăn nhúm được tìm thấy trong túi của anh ta, có vẻ như đây là anh ta sưu tầm, mà bọn họ không hề cảm thấy xấu hổ khi cướp lấy nó
“Vào trong đi.”

Hai người đàn ông ra lệnh: “Chuyện còn lại sẽ không liên quan đến chúng tôi, dù sao thì nếu như thị trưởng muốn hỏi thì chúng tôi sẽ nói là anh đang muốn bàn về chuyện vận chuyển hàng hóa.”

“Cám ơn, cám ơn, tôi hiểu được mà, sẽ không là liên lụy đến hai anh.”

Vị mục sư đồng ý, sau đó cầm chiếc hộp lên, thoải mái bước vào trong cổng sắt lớn
Trong một căn phòng bằng đá vô cùng vững chắc, vị mục sư đã gặp được thị trưởng của thị trấn này, thoạt nhìn thì có thể thấy ông ta đến từ Hiệp sĩ đoàn
Tuy rằng tuổi thị trưởng đã hơi lớn nhưng cơ bắp vẫn cuồn cuộn, quần áo không buộc chặt, lộ ra một bộ ngực đầy lông đen
Hai bên chiếc ghế sô pha bẩn thỉu vẫn còn có vài người trẻ tuổi trợn mắt ngoác mồm, trên mặt đều mang theo những vết sẹo đang ngồi đó, tóc chỉ còn sót lại một ít, ăn mặc đúng tiêu chuẩn của nơi hoang vu
Còn có ba thiếu nữ khoe chân dài đang nhảy cha cha năng động trên tấm thảm
“Ngươi muốn nói chuyện làm ăn gì?”

Thị trưởng mang vẻ mặt u ám nhíu mày đối với vị mục sư: “Nhìn cách ăn mặc của ngươi, không giống như đang muốn nói đến chuyện kinh doanh.”

“Thật ra, tôi là một người truyền đạo.”

Vị mục sư rất trung thực cười nói: “Tất nhiên, giảng đạo cũng có thể được hiểu là kinh doanh.”

“Hãy giao linh hồn của anh cho tôi, tôi sẽ đem lại cho anh sự bình an vĩnh viễn, đây là một công việc kinh doanh rất công bằng, phải không?”

Vẻ mặt của thị trưởng chợt lạnh xuống, ông ta buồn bực gãi gãi đầu rồi bỗng vẫy tay với hai người thanh niên hai bên
“Giết đi!”

“Đừng lãng phí miếng thịt.”

Hai thanh niên ngồi trên sô pha ở hai bên lập tức đứng lên, nghiến răng nghiến lợi, nhìn vị mục sư như đang nhìn một con heo vậy
“Chờ một chút!”

Vị mục sư vươn tay cười, “Trước khi giết tôi, tại sao anh không thử xem qua một chút lễ vật của tôi.”

Nói xong, anh ta dùng hai tay cầm lấy cái hộp màu bạc và ra hiệu cho hai người thanh niên
Đôi mắt lạnh lùng của thị trưởng lạnh lùng đảo qua đảo lại, suy nghĩ một chút rồi ông ta ra hiệu cho ba cô gái, sau đó ba cô gái đang nhảy múa vội vã chạy đến trước mặt ông ta, run rẩy chắn ở chính giữa ông ta và vị mục sư đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người thanh niên hai bên liền rút súng nhắm vào đầu vị mục sư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Bây giờ anh có thể mở hộp được rồi.”

Thị trưởng lười biếng nói: “Nếu như tôi không hài lòng với những thứ bên trong, tôi vẫn sẽ giết anh.”

“Ông sẽ hài lòng thôi…”

Vị mục sư mỉm cười và nói, “Nhưng trước hết, tôi có một câu hỏi.”

“Xin hỏi, ông có thể trao linh hồn của mình để đổi lấy thứ gì?”

Thị trưởng cau mày, nói với hai người thanh niên ở hai bên, “Nếu không hay là các người không giết hắn đi, sau đó chúng ta tự mình mở chiếc hộp.”

Vị mục sư nghe vậy cũng có chút luống cuống, vội vàng nói: “Không, không cần, tôi sẽ tự mình mở nó ra.”

Lần này vị mục sư không còn kéo dài thời gian nữa, anh ta nhẹ nhàng ngồi xuống thảm, đặt chiếc rương bạc ở trước mặt và bật nút mở ra
Nắp rương từ từ bật ra, ánh mắt của vị mục sư sáng lên và anh ta thở dài một hơi
Sau đó, anh ta quay chiếc rương lại về phía thị trưởng
“A ...”

Vào lúc này, dù là ba cô gái đang đứng chặn trước mặt thị trưởng, hay là hai người thanh niên đang vươn đầu nhìn vào trong hộp đều đồng thời phát ra một tiếng cảm thán, và ánh mắt của bọn họ dường như cũng sáng lên một vài phần
Rõ ràng trong hộp chỉ có một ít đồ lót đã thay và những đồ lặt vặt khác, nhưng khi bọn họ nhìn vào bên trong hộp, bọn họ đều bị kích động đến mức chảy cả nước miếng
“Tránh ra, tránh ra ...”

Thị trưởng dùng sức kéo mạnh ba cô gái, như thể ông ta cho rằng họ đang chắn tầm nhìn của ông ta vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi mắt của ông ta nhìn thẳng vào chiếc hộp, như hận không thể đem bản thân ẩn sâu vào đó vậy, trong suốt quá trình di chuyển từ bàn sau ra trước chiếc rương, ánh mắt của ông ta không rời khỏi đó một chút nào cả
Ông ta run rẩy tiến đến gần vị mục sư và nói một cách hào hứng: “Cái này ..
cái này thực sự là dành cho tôi sao?”

“Đúng vậy.”

Vị mục sư mỉm cười nói: “Chỉ cần ông bằng lòng tin vào Chúa của chúng tôi, thì những cái này đều là của ông.”

“Ta… ta sẽ, ta sẽ tin.”

Thị trưởng gần như là quỳ trên mặt đất, ông ta vươn hai tay ra, dường như muốn chạm vào phía bên trong hộp nhưng lại không dám
“Nếu đã như vậy, thì tôi sẽ nói rõ điều kiện của mình.”

Vị mục sư nhẹ nhàng đóng nắp rương lại và nói: “Không phải chỉ có ông mới muốn thứ này đâu, thị trấn Tùng Sơn, thị trấn Hắc Thủy, thị trấn Bạch Đáp, và thị trấn Thanh Hòa, và cả Hiệp sĩ đoàn ..
Tôi đã đến tất cả những nơi này
Tất cả bọn họ đều giống như ông
Khi bọn họ nhìn thấy những thứ trong rương và hứa sẽ đi theo Chúa của chúng tôi, tôi cũng đã hứa sẽ bỏ những thứ đó vào trong rương, ông nói xem..
Tôi phải làm sao bây giờ?”

Thị trưởng nghe vậy thì đột nhiên đằng đằng sát khí, mặt mũi và cơ thể cũng bắt đầu vặn vẹo, nói: “Ta sẽ đi giết bọn hắn!”

“Ồ, không cần phải làm như vậy đâu..


Vị mục sư cười nhẹ: “Miễn là ông luôn sẵn lòng nghe lời tôi, tôi sẽ cho ông tất cả những thứ này.”

“Dù sao thì..
chúng cũng không phải là duy nhất!”

“Tôi.....”

Thị trưởng mở miệng, dưới da mặt của ông ta như có giun đất đang chui vào, hung hăng nói: “Tất cả đều phải là của tôi!”

“Cái này ...”

Vị mục sư giật mình một hồi rồi cười: “Vậy thì phải tùy vào biểu hiện của ông rồi.”

Sau đó, anh ta chậm rãi xoay người lại, nghiêm mặt, nói: “Tôi có hai việc cho ông phải làm.”

Thị trưởng nhìn chằm chằm vào anh ta: “Nói đi.”

Vị mục sư cười cười rồi nói: “Điều đầu tiên là người đàn ông lái máy kéo trong thị trấn của ông khi tôi vào đây
Ông già đó phải chết.”

“Nghe nói ông ta có bốn người con trai, bọn họ cũng phải chết sao...”

Thị trưởng gật đầu liên tục và nháy mắt với hai người thanh niên hai bên: “Đi ra làm việc đi!”

Vị mục sư gật đầu hài lòng và mỉm cười: “Điều thứ hai là tập hợp lại tất cả những người trong thị trấn của ông có thể cầm súng về đây đi.”

“Tôi sẽ chỉ huy tất cả bọn họ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.