Vẻ mặt Tiểu Trương ngơ ngác: “Còn chưa đến lúc kết toán đâu, bây giờ xem những cái này để làm gì?”
“Đưa...”
Chủ nhiệm yếu ớt phất tay, rồi lặng lẽ chỉ sang cách vách: “Đưa cho quản lý Lục, đồ ngon dành phần cậu ta.”
“Hả?”
Bí thư ngơ ngác
Đây là con đường kiếm tiền chủ yếu của chủ nhiệm, quỹ đen của anh ta toàn dựa vào những dự án này
“Thật ra tôi vẫn còn vài con đường có thể kiếm tiền, chỉ là không nói cho cậu mà thôi...”
Chủ nhiệm chột dạ lau mồ hôi, rồi khẽ nói: “Cậu không biết đâu, bây giờ cậu ta đã công khai đòi mối ngon từ tôi rồi…”
“Vừa há miệng đã hỏi tại sao tôi không phân công việc cho cậu ta, đây không phải đòi chia phần thì là gì?”
“Lúc trước tôi đã đắc tội cậu ta, còn bây giờ nhất định không thể chọc cậu ta khó chịu được…”
“Mau, đưa mấy hạng mục béo bở nhất cho cậu ta hết đi!”
“Cái gì vậy?”
“Tất cả những dự án này đều giao cho tôi làm hết sao?”
Khi vừa nhìn thấy những tập hồ sơ dự án dày cộp, ánh mắt Lục Tân hơi khựng lại
Không sắp xếp công việc thì thôi, mà đã sắp xếp là cho anh một lúc bốn năm cái luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Công ty cũng biết bóc lột quá đi chứ
Trong lòng Lục Tân lập tức nảy sinh oán giận…
Đột nhiên chuyện này khiến anh có cảm giác quay về thời điểm bị công ty ép buộc liều mạng làm việc trước khi có được súng
Có điều trước giờ anh không phải loại người thích thoái thác công việc, nếu công ty đã dự án vào tay anh, thì anh phải xử lý cho thật cẩn thận, dù sao trước đó anh cũng từng độc lập hoàn thành một dự án, bản thân anh cũng miễn cưỡng đủ tư cách là một quản lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng vậy thì không biết phải làm mất bao nhiêu ngày nữa, lúc rảnh rỗi còn phải lén viết báo cáo công việc cho bộ phận Thông Quan Đặc Biệt, rất mệt
Vào lúc oán giận của anh đã trào lên đỉnh điểm thì phó tổng giám đốc Tiêu lại tinh thần sáng láng về công ty
Không chỉ về công ty, mà anh ta còn tay xách nách mang theo không ít thứ
Vừa vào đã cười ha ha phân phát một ít đặc sản vùng miền cho đồng nghiệp trong công ty, vừa phát vừa giải thích hai hôm trước anh ta đi du lịch một chuyến
Điều này làm các nhân viên biết thật ra anh ta vừa nằm viện về quay mặt nhìn nhau
Sau đó xấu hổ nói một câu: “Phó tổng giám đốc Tiêu chơi vui vẻ” rồi chột dạ nhận quà
Phó tổng giám đốc Tiêu phát một thùng quà nhỏ cho công nhân rồi nhờ người khiêng thùng lớn thùng bé vào trong văn phòng Lục Tân
Sau khi đóng cửa lại, anh ta lắp bắp nhìn Lục Tân, vẻ mặt muốn nói lại thôi
“Cậu đã về rồi à?”
Lục Tân cảm thấy anh ta có hơi khác thường, rồi thử thăm dò hỏi một câu
“Ôi, đã về rồi...”
Phó tổng giám đốc Tiêu vội vàng đồng ý, rồi lại hạ giọng hỏi: “Anh Tiểu Lục, anh thật sự không trách em sao?”
Vẻ mặt Lục Tân rất kỳ quái: “Tôi trách cậu làm gì?”
“Là vì, là vì chuyện Cao Nghiêm lần trước đó, không phải lúc đó em mắng anh sao...”
Vẻ mặt phó tổng giám đốc Tiêu rất lo lắng, vừa nói được một nửa đã đỏ mặt
“Hửm?”
Lục Tân nỗ lực tự hỏi, rồi nhớ lại anh ta đã từng dậm chân sau đó nói một câu “anh thật quá đáng”
Đây cũng được xem là mắng à
“Lúc đó cậu đã bị ảnh hưởng, tại sao tôi lại phải trách cậu?”
Sau khi thuận miệng trả lời, ánh mắt Lục Tân nhìn phó tổng giám đốc Tiêu đã lóe lên một chút ngạc nhiên
Anh ta không bị xóa bỏ ký ức
Người có liên quan đến sự kiện ô nhiễm đặc biệt như Bình Bình đều sẽ bị xóa bỏ ký ức
Một là vì tránh tin tức lộ ra ngoài, rồi gây ra khủng hoảng
Dù sao sự kiện ô nhiễm khá là đặc biệt, nó có liên quan đến ký ức
Chỉ cần còn một phần ký ức, thì sẽ có nguy cơ bị ô nhiễm lần thứ hai
Cho nên trước kia Thanh Cảng chấp hành xóa bỏ ký ức cực kỳ nghiêm túc
Đương nhiên cũng có trường hợp không chấp hành xóa bỏ ký ức
Ví dụ như vị phó tổng giám đốc Tiêu này, anh ta không bị xóa mất ký ức bị mẹ kế làm hại, cho nên anh ta vẫn nhớ rõ những chuyện liên quan đến anh và bộ phận đặc biệt
Nhưng lần đó chỉ bị ảnh hưởng, còn lần này là bị ô nhiễm, thế mà cũng không xóa bỏ
Điều này chứng minh bộ phận Thông Quan Đặc Biệt đã thay đổi quy định nào đó
“Ôi chao ôi, họ có nói với em đó là một loại ô nhiễm, dặn em đừng để ý.”
“Nhưng dù sao trong lòng em vẫn cảm thấy rất băn khoăn...”
Phó tổng giám đốc Tiêu thấy Lục Tân thật sự không trách mình thì đã vui vẻ hơn nhiều
Anh kéo cái ghế nhỏ lại sát bên cạnh Lục Tân rồi ngồi xuống, cười nói:
“Anh Tiểu Lục, em biết chuyện lần này nguy hiểm đến mức nào, may là anh đã giúp em, không chỉ em mà còn Cao Nghiêm, và cả bác Cao cha cậu ta nữa, còn cả người bạn họ Lý kia, bọn họ đều biết chuyện này, chúng em đã nói xin lỗi với nhau!”
“Cao Nghiêm có hỏi thăm em về thân phận của anh, em có thể nói với cậu ta sao?”
“Chỉ vì cậu ta quá biết ơn, còn mua rất nhiều quà tặng cảm ơn anh, nhờ em chuyển cho anh…”
Nhìn dáng vẻ hưng phấn của phó tổng giám đốc Tiêu, Lục Tân chỉ mỉm cười lễ phép đáp lại
Ngày hôm đó nhà họ đã hỏi thăm rõ thân phận của anh, giờ còn cần hỏi lại làm gì
Có điều thông tin mà họ hỏi thăm được hình như là tay súng bắn thuê chuyên điều tra những vụ ngoại tình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái hiểu lầm này cũng rất sâu đó
Anh bất lực lắc đầu, nghe nói nhà họ Cao còn nhờ người tặng quà, anh đã muốn từ chối theo bản năng
Đảm bảo tính liêm khiết trong công việc là điều cần thiết
Trong phim điện ảnh, không biết có bao nhiêu người sa đọa chỉ vì một cái bao lì xì nhỏ…
“Cậu chuyển lời đến họ, tôi cũng chỉ xử lý công việc của mình, cho nên họ không cần cảm ơn tôi, hơn nữa tốt nhất là quên chuyện này đi, đừng đến quấy rầy công việc của tôi, còn về chuyện quà tặng, bọn họ khách sáo quá, trước nay chúng tôi không…”
Anh đang nói từ tốn, rồi thấy phó tổng giám đốc Tiêu đã cầm một cái hộp nhỏ đưa cho anh:
“Anh Tiểu Lục xem này, lần này Cao Nghiêm đúng là tặng lễ nặng đó…”
“Cái đồng hồ này, ít nhất cũng phải tới hai mươi vạn...”
“Xì xào…”
Bàn tay đang cầm chuột của Lục Tân hơi run lên, bình tĩnh xoay người, ánh mắt dừng lại khuôn mặt của phó tổng giám đốc Tiêu
Nhẹ dàng, bình tĩnh lại.