Mặt Trăng Đỏ (Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu)

Chương 945: Đại ca nhà tôi rất trâu bò (2)




Bích Hổ ngẩn ra một chút, hai tay chậm rãi buông xuống, đồng thời lén nhìn thoáng qua phía đám người Lục Tân
Thấy Lục Tân vẫn ngồi yên, không hề có ý trách mắng hay là ám chỉ gã nhanh chóng bỏ chạy, trong lòng lập tức tự tin hơn
“Dậm chân một cái thành vệ tinh 3 run ba cái, đúng là oai phong...”

Không biết gã móc ra que diêm từ chỗ nào, dùng tay che đầu lọc điếu thuốc rồi châm lửa, sau đó giả vờ khúm núm nhìn sang:

“Vậy các người có tin chỉ cần đại ca nhà tôi dậm chân một cái, cả thành phố Hắc Chiểu của các người bốc hơi liền không?”

Xung quanh lập tức trở nên yên lặng
Tất cả mọi người trợn to hai mắt nhìn nhau, ánh mắt họ nhìn Bích Hổ đầy kỳ lạ
Hàn Băng ngồi cách đó không xa khẽ cười nói: “Anh Bích Hổ nói như vậy, có phải là hơi quá rồi hay không?”

Lục Tân thủ thỉ đáp lại: “Đúng vậy, nổ hơi quá tay...”

“Tôi cũng thấy anh ta nổ quá mức...”

Hàn Băng nhìn anh một cái, cười nhẹ trả lời, sau đó hơi trầm ngâm, khẽ nói: “Có điều, đột nhiên tôi có một ý kiến...”

Lục Tân lập tức cảm thấy tò mò, quay đầu nhìn về phía Hàn Băng
Trên mặt Hàn Băng lóe lên vẻ xấu xa, thì thầm vài câu bên tai Lục Tân
Vẻ mặt Lục Tân nhìn Hàn Băng lập tức trở nên ngạc nhiên
“Người anh em à, cậu đến từ thành phố trung tâm?”

Trong đám người này, sau khi nghe thấy Bích Hổ nổ một câu quá trớn, thật ra có không ít người cảm thấy giật mình
Không phải là mọi người tin đại ca của gã dậm chân một cái là cả thành phố Hắc Chiểu bốc hơi, mà họ nghĩ gã có thể bịp bợm đến mức đó thì đại ca gã ít nhiều cũng có mấy phần năng lực, vì thế trong lúc đang phân vân có nên nổ súng hay không, đột nhiên cảm thấy do dự không chắc chắn
Một tiếng cười khẩy nhàn nhạt, vì Đàn Gia què một chân từ tốn lên tiếng, nhìn về phía Bích Hổ

Vẻ mặt Bích Hổ không đổi sắc, trả lời đúng tình hợp lý: “Đúng vậy, sao?”

Vị Đàn Gia kia nhìn Bích Hổ từ trên xuống dưới, đánh giá phản ứng và bộ đồ gã mặc trên người, thậm chí cả dáng người gã béo hay gầy nữa, rõ ràng làn da của gã trắng hơn không ít người bình thường, ông ta cười ha ha một tiếng, nói: “Chắc đây là lần đầu tiên cậu đến thành phố Hắc Chiểu đúng chứ?”

Đây là lần đầu tiên Bích Hổ bị người đàn ông khác đánh giá, gã hất cằm: “Ông đang điều tra hộ khẩu à?”

Thấy gã nói chuyện không khách sáo như vậy, xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán xì xào, hai người đang chĩa súng vào hắn rõ ràng đã nổi giận
Vị Đàn Gia kia không hề nhiều lời
Với thân phận của ông ta, chỉ cần hỏi hai câu nghi vấn này là đủ, nói nhiều sẽ hạ thấp thân phận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa đám người xung quanh đang rất xúc động và điên cuồng, muốn cho gã biết thế nào là ngoan ngoãn, giữ thể diện của mình là quan trọng nhất, vì thế hơi híp mắt lại, trong lòng đã có quyết định, nhẹ nhàng gõ gậy lên mặt đất, thờ ơ nói:

“Cho dù là cậu tới thành phố Hắc Chiểu để buôn bán, hay là làm việc gì khác, nhưng đã vào thành, thì phải làm theo quy tắc nơi này.”

“Tôi không muốn ức hiếp một người ngoại lai như cậu, nhưng cậu đã gây ra chuyện, tôi sẽ không dễ tha cho cậu.”

Ông ta thờ ơ nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Bích Hổ: “Như vậy đi, làm theo quy tắc của thành phố Hắc Chiểu, để lại một cánh tay tôi tha cho cậu đi
Ha ha, theo lý thuyết tôi nên giữ một chân của cậu, nhưng niệm tình cậu là người ngoại lai, tôi sợ cậu không còn chân không tiện về nhà.”

Đàn Gia cười như không cười nhìn Bích Hổ, nói: “Đương nhiên, cậu cũng có thể mời đại ca của cậu ra để tâm sự với tôi…”

Nghe Đàn Gia nói xong, mọi người xung quanh lập tức yên lặng đi rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng xì xào bàn tán đã bớt đi không ít, có một ít người đang cười khẩy nhìn xuống hai chân Bích Hổ, trong ánh mắt của họ lóe lên đầy hưng phấn
Thậm chí còn có người bao vây lại, vì sợ gã bỏ trốn
Nhưng thật ra Bích Hổ lại cảm thấy do dự, gã nhìn thoáng qua Lục Tân đứng cách đó không xa
Chuyện đã đến nước này, dù thế nào thì đội trưởng cũng nên để lại cái ám chỉ chứ..
Rốt cuộc là anh ta nên phế luôn đối phương, hay là sủi tăm…

Nhưng gã không ngờ rằng gã lại thấy ở cái bàn bên kia, Lục Tân và Hàn Băng thủ thỉ với nhau vài câu, sau đó mỉm cười nhìn gã, rồi đứng dậy, còn dắt theo cặp chị em kia đi mất, đến cả Hồng Xà cũng đứng lên khoác áo gió bên ngoài cái váy đỏ, đứng từ xa khoa tay múa chân với gã vài cái, lặng lẽ nói vài câu rồi quay lưng đuổi theo họ
Bích Hổ thân là hệ người nhện, đương nhiên sẽ hiểu khẩu hình miệng, vẻ mặt lập tức trở nên cực kỳ xuất sắc
“Vị kia chính là đại ca cậu?”

Đàn Gia thấy Bích Hổ ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tân đã nhạy bén nhận ra, tò mò hỏi
Bích Hổ im lặng: “Ừ.”

Đàn Gia nhìn cảnh tượng Lục Tân quay lưng đi, cười nói: “Cậu ta nói cái gì?”

Vẻ mặt Bích Hổ hơi bất lực: “Anh ta nói anh ta đi trước.”

“Ha ha...”

Người xung quanh giật mình, có người nhịn không được bật cười thành tiếng
Lúc này bọn họ còn cười khẽ, nhưng một người lây cho hai người, càng lúc càng nhiều người cười to hơn
Ngay cả Đàn Gia, trên mặt ông ta cũng không nhịn được mà mỉm cười
Không thể không thừa nhận, mới vừa ba hoa khoác lác xong, cuối cùng lại bị đại ca nhà mình ném lại, đúng là có hơi thảm..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà trong tiếng cười vang dội, Bích Hổ hơi mờ mịt ngẩng đầu nhìn về phía Đàn Gia đứng đối diện
“Quan trọng là, đại ca nhà tôi không chỉ nói anh ta về trước...”

Gã khẽ than thở một tiếng, rồi từ từ bước về phía trước, nói: “Anh ta còn bảo tôi trả tiền bữa ăn này…”

Tiếng cười xung quanh hơn ngừng lại một chút, rồi lập tức vang to hơn nữa
Trong tiếng cười của họ, vẻ mặt Bích Hổ càng bất lực, đôi tay đan chặt vào nhau, nhẹ nhàng bóp một các, vang lên tiếng răng rắc
Sau đó, gã ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, trên mặt nở nụ cười từ tốn: “Quan trọng nhất chính là...”

“Đại ca nhà tôi bảo để tôi thanh toán xong, thì đóng gói ông mang về...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.