Tiền vừa đến tay, Tây Hòa liền tăng tốc độ ăn cơm, chuẩn bị đi tìm phòng ở ngay.
Hoàn cảnh bên chỗ Lâm Mạc kia thực sự quá tệ, trời đại lạnh bên ngoài tuyết lớn mà bên trong thì tuyết nhỏ, nàng không dám để hắn tiếp tục ở lại nữa, nhỡ mà nhiễm bệnh thì làm sao.
A, đúng, còn phải mua cho hắn cái điện thoại.
Nghĩ như vậy một chút, Tây Hòa đã thấy tiền thật không đáng tiêu, còn chưa làm gì đâu, đã hết veo rồi."Vẫn là phải k·i·ế·m tiền thôi."
Tiện tay bỏ khay ăn vào thùng rác, Tây Hòa nhanh chân đi về phía cổng đông trường học.
Thời điểm này, học sinh sắp nghỉ, hẳn là có nhiều phòng trọ hết hạn trả lại. Quả nhiên, nàng vừa hỏi một bên môi giới bất động sản, bên đó liền đưa ra được mấy căn phòng."Tiểu tỷ tỷ, cô xem mình muốn loại phòng thế nào? Nói yêu cầu đi, hợp thì mình đi xem luôn." Anh môi giới rất nhiệt tình."Ừm... Hai phòng ngủ, hướng nam, đã sửa sang lại một chút." Thực ra nàng muốn thuê một phòng thôi, chỉ sợ dọa người ta chạy mất."A, có ngay, tiểu tỷ tỷ cô xem chỗ này thế nào? Mới vừa trả phòng hai hôm trước thôi, nội thất trang trí đều rất hợp ý cô đấy." Người môi giới nghe xong thì có quá nhiều lựa chọn, vội vàng tìm ảnh trong máy tính."Được, vậy đi xem thử xem sao." Tây Hòa không ý kiến gì.
Phòng trọ nằm trong khu dân cư cạnh cổng đông trường học, tòa nhà mới xây, trong khu có bảo vệ, người ra vào... Tây Hòa nhìn quanh, không phải sinh viên thì cũng là giáo viên trong trường.
Nàng gật gù, hoàn cảnh ổn.
Lên tầng năm, phát hiện phòng giống hệt hình ảnh. Trang trí đơn giản, hai phòng ngủ đều hướng nam, bếp có ga t·ự n·hiên, phòng vệ sinh chống ẩm.
Càng tuyệt là, hướng nam lại nhìn thẳng vào một khu rừng cây, giờ cây đang phủ đầy tuyết, nhưng khi mùa xuân xanh tươi sẽ mang một vẻ khác hẳn."Lấy căn này." Tây Hòa thấy hài lòng, liền quyết định thuê luôn.
Vì gần trường, lại được sửa sang, giá thuê cũng không rẻ, nhưng Tây Hòa không phải người hay chịu thiệt, mà cũng thấy mình kiếm được tiền, nên đã giao 3 tháng tiền nhà.
Thế là, tiền vừa k·i·ế·m đã bay mất một nửa."Tiểu tỷ tỷ, đây là chìa khóa và thẻ ra vào, cô cầm, sau này nếu có vấn đề gì cứ thoải mái tìm tôi." Môi giới nói rồi đưa Tây Hòa một tấm danh t·h·i·ế·p."Ừ, cảm ơn."
Nh·ậ·n lấy rồi, Tây Hòa chuyển khoản hoa hồng cho anh ta một nửa, trong lòng cảm khái, kiếm tiền dễ thật. Có mỗi chuyến đi thôi mà tiền ào ào vào túi.
Khiến nàng cũng động lòng muốn hay không đi bán nhà luôn.
Người môi giới đi rồi, Tây Hòa xem lại phòng một lượt nữa, trong đầu tính toán phải mua chăn, mua bát đũa, mua đồ lau nhà... Nhiều quá, cuối cùng dứt khoát gọi cho Lâm Mạc."Lâm Lâm, tôi đây, sao rồi?" Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia liền nghe máy. Nghe tiếng ồn ào xung quanh, lát sau thì lại im lặng.
Chắc là đã đi vào chỗ vắng."Không có gì, tôi muốn hỏi mấy giờ cậu tan làm?" Tây Hòa mở cửa sổ ra cho gió lùa vào: "Tôi đã thuê được phòng rồi, cậu định lúc nào chuyển đến?"
Trong điện thoại im lặng một thoáng, sau đó truyền đến giọng thanh niên hơi khàn khàn: "Cậu, thật sự quyết định rồi à?"
Đêm qua hắn đã không ngủ, lo lắng thấp thỏm đến sáng, sợ tất cả chỉ là một giấc mộng đẹp. Lâm Lâm căn bản không đến tìm hắn vào tết dương lịch, không mua cho hắn nhiều đồ như thế, không hề... Nắm tay hắn."Đương nhiên rồi, cậu thấy tôi có khi nào không giữ lời không?" Giọng Tây Hòa mỉm cười.
Cũng may nguyên chủ tuy luôn chướng mắt Lâm Mạc, nhưng vì còn tạm dùng đến hắn, nên ngoài lạnh nhạt, thỉnh thoảng nổi cáu mà buông lời khó nghe, thì cũng chưa thật sự làm gì gây tổn thương trên mặt.
Không thì nàng cũng không còn mặt mũi nói ra những lời như thế.
- Cầu cất giữ, cầu đề cử, ha ha ha (hết chương)
