Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Đại Lão Cầm Tra Nữ Kịch Bản

Chương 21: Bạn trai dời gạch cung ta đọc sách 21




Tính ra thì phải bồi thường cho Lý Thái một khoản tiền, ít nhất cũng phải bảy tám vạn gì đó, Tây Hòa càng nghĩ càng thấy không ổn. Chuyện này là thế nào chứ?

Uổng công bận rộn quá đi!

Vừa quay đầu nhìn thấy nam sinh đang nghiêm túc đóng gói hành lý, với đường quai hàm cương nghị, cô liền hạ quyết tâm lao tới.

Không thể chịu thiệt kiểu ăn quỵt như vậy được!"Lâm, Lâm Lâm?"

Lâm Mạc đang ngồi bệt xuống giường, một tay chống ra sau lưng, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Ai ngờ một giây sau, cô gái duỗi đôi chân dài ra, trực tiếp gác lên người hắn, nghiêng người về phía trước. Đầu mũi kiêu ngạo ưỡn lên, đối diện với hắn."A Mạc ~" Giọng nói ngọt ngào, mềm mại.

Oanh —— Lâm Mạc lập tức toàn thân cứng đờ, đầu óc không thể hoạt động được nữa. Trong mắt chỉ còn lại khuôn mặt đang ngày càng tiến đến gần."Mẹ ta làm cho ta mang theo tương bò kho đặc chế, lát nữa cho ngươi nếm thử.""Oa, thật sao? Linh Linh cậu tốt quá, tương bò kho của dì làm là nhất tuyệt."

Tiếng cười nói vừa dứt khi cửa phòng ngủ được mở ra.

Nhìn thấy hai người đang đối diện mũi nhau, tư thế ái muội trong phòng ngủ, bạn cùng phòng của cô còn đang thò tay vào trong áo của người ta.

Nhất thời, vào cũng không xong, mà lui cũng không được, xấu hổ muốn chết.

Chậc, Tiếc nuối vuốt ve lớp da thịt căng tròn dưới tay, Tây Hòa bình tĩnh khép cổ áo của thanh niên lại, đứng dậy từ trên đùi hắn, nhìn về phía hai người."Giang Linh, các cậu về rồi à?""Ừ, ừ, là a, Lâm Lâm, cậu cậu, cái này..." Nữ sinh tóc ngắn đỏ bừng mặt, đầy vẻ thẹn thùng, ánh mắt lại không nhịn được hưng phấn liếc nhìn giữa Lâm Mạc và Tây Hòa.

Vì quay lưng về phía các nàng nên không nhìn thấy mặt, nhưng chiều cao thực sự rất cao, tỷ lệ có thể so với người mẫu.

Giang Linh kích động kêu thầm một tiếng trong lòng, không ngờ Lâm Lâm lại thích kiểu này.

Hơn nữa còn rất táo bạo!

Lâm Mạc đang luống cuống tay chân thu dọn quần áo, nghe thấy câu hỏi thì tay hơi khựng lại, không khỏi nghiêng tai lắng nghe kỹ càng. Hắn cũng vô cùng tò mò, Lâm Lâm sẽ giới thiệu mình như thế nào với bạn cùng phòng?"Đây là bạn trai của tớ, Lâm Mạc."

Tây Hòa thoải mái nắm lấy tay Lâm Mạc, mặt mày ôn nhu: "A Mạc, đây là bạn cùng phòng của tớ, Giang Linh, Dương Nguyệt.""Khụ, chào các cậu."

Lâm Mạc cố tỏ ra trấn tĩnh, nhưng gương mặt đỏ bừng vẫn không khỏi khiến người ta nghĩ bậy.

Từ đầu đến cuối không mở miệng, Dương Nguyệt vẫn luôn quan sát hai người, thấy hai người đang nắm tay nhau, đột nhiên tươi cười rạng rỡ: "Chào cậu, Lâm Mạc."

Sau đó nháy mắt với Tây Hòa."Lâm Lâm, cậu không có suy nghĩ gì hết, có bạn trai từ lúc nào mà không nói cho bọn tớ biết? Không được, cần phải mời khách!"

Cô nàng có khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, khi cố tình giận dỗi cũng làm cho người khác sinh lòng yêu mến."Được thôi, cũng vừa lúc tớ muốn dọn đi, các cậu tìm một chỗ thích, mọi người cùng nhau đi ăn một bữa cơm."

Tây Hòa tươi cười rạng rỡ."Cậu muốn dọn đi?"

Giang Linh kinh ngạc trợn to mắt, lúc này mới nhìn đến hành lý trên mặt đất, lắp bắp hỏi: "Vì sao vậy? Phòng ngủ không tốt sao? Sao đột nhiên muốn dọn đi?"

Nước mắt sắp rơi xuống tới nơi rồi.

Nàng vẫn cảm thấy Từ Lâm giống như một người chị gái lớn, làm gì cũng đều mang theo nàng, dù nàng và Dương Nguyệt chơi thân nhất, nhưng nếu Từ Lâm muốn đi, nàng cũng không nỡ mà."Có thể không đi không?" Cô bạn nhìn về phía Tây Hòa."Ôi, Linh Linh cậu đừng có lo lắng lung tung, Lâm Lâm là muốn đi sang thế giới của hai người thôi."

Dương Nguyệt che miệng cười trộm.

Tây Hòa nhìn cô nàng một cái, gật đầu với Giang Linh: "Ở ngay cạnh trường học thôi, các cậu có thể tùy thời tới tìm tớ chơi, hơn nữa chúng ta còn học chung mà."

Chương trình học của năm ba tuy không nhiều, nhưng mỗi tuần vẫn phải lên lớp. Hơn nữa, trước đây nguyên chủ đã cùng bạn cùng phòng đăng ký tham gia cuộc thi tuyển chọn môn ngoại ngữ của giáo sư Trương.

Một khi trúng tuyển, có thể coi như nửa chân bước vào hàng ngũ đệ tử của giáo sư Trương, sau này sẽ có nhiều cơ hội giao lưu và học tập với các nhân vật lớn.

Tương lai phát triển sẽ không tệ.

Tây Hòa cũng không có ý định bỏ lỡ."A, vậy được rồi." Giang Linh trong nháy mắt liền nín khóc mỉm cười.

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.