Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Đại Lão Cầm Tra Nữ Kịch Bản

Chương 24: Bạn trai dời gạch cung ta đọc sách 24




"Giang Linh, ngươi nói lại lần nữa xem! Cái gì mà vì Lý Thái kêu oan?"

Bị gọi ra tâm sự, trong lòng Dương Nguyệt nhất thời vừa tức vừa xấu hổ, thầm hận Giang Linh rõ ràng chơi thân với mình, kết quả lại giúp Từ Lâm nói chuyện.

Dối trá, vô sỉ!

Nàng kìm nén nước mắt: "Rõ ràng là Từ Lâm không tử tế, ta còn không thể nói sao? Thiên hạ có cái loại đạo lý này à?""Ta..."

Giang Linh trợn to mắt, thấy nàng một bộ dáng vẻ nước mắt lưng tròng, sợ đến không dám nói gì, luống cuống tay chân đứng tại đó.

Chẳng lẽ thật là nàng nói lời quá khó nghe sao?"Đây là ồn ào cái gì thế?"

Cửa vừa mở, Đồng Tú xách túi lớn túi nhỏ đi vào. Vừa thấy hai người đối chọi gay gắt thì lập tức tò mò."Tú Tú!"

Dương Nguyệt hai mắt sáng rực, tiến lên kéo tay nàng, ba la ba la kể lại sự tình, xong thì lau nước mắt, nghẹn ngào nói:"Tú Tú, ngươi nói xem có phải Từ Lâm sai không? Kết quả ta nói có hai câu, Linh Linh đã mắng ta suốt.""Ngọa Tào, thật chuyển ra ngoài sao?"

Đồng Tú kích động, tiến lên nhìn thử, quả nhiên chỗ của Từ Lâm trống trơn một mảng, không có đồ đạc gì. Biểu tình kinh ngạc:"Chậc chậc chậc, lợi hại nha. Nghe nói người kia lớn lên như thế nào vậy? Có phải rất có tiền không? Rất đẹp trai không? Với cái tính tình không thấy thỏ không thả chim ưng của Từ Lâm, nếu là kẻ kém, nàng chắc chắn không chịu."

Dương Nguyệt: ...

Dương Nguyệt: Lão nương gọi ngươi đến phân xử, ngươi để ý người ta đẹp trai hay không đẹp trai làm gì? Bất quá vẫn là nén giận đem những gì nhìn thấy kể ra.

Cuối cùng nàng đầy lòng mong đợi nhìn nàng: "Tú Tú, ngươi nói xem Từ Lâm có phải là trong lòng có quỷ không?"

Đồng Tú nghe xong thì điểm chú ý lại không phải chỗ đó, lông mày của nàng nhíu lại: "Ý ngươi là... Nàng định trả lại những thứ kia à? Ai, không đúng."

Như vậy thì không có lý nha.

Dựa theo tính tình của Từ Lâm căn bản không thể như vậy được. Nàng nên ủy khuất cầm lại, sau đó vô cùng vui vẻ đeo lên khoe khoang mới đúng. Chẳng lẽ thật là nàng nhìn nhầm sao?

Cả người không khỏi lâm vào tự nghi ngờ.

Dương Nguyệt: ...

Dương Nguyệt: Một hai người! Muốn các ngươi làm cái gì? Thôi, nàng ra ngoài nói với người khác.

Lập tức cũng không khóc, quệt đi nước mắt, chạy đến phòng vệ sinh bắt đầu trang điểm, nghĩ nghĩ, trang điểm theo kiểu thanh thuần vô cùng.

Mỏng manh, vô tội, so với nàng, Từ Lâm liền là một con người đàn bà hư hỏng!

Hừ!

Tây Hòa dưới lầu để đồ đạc xong, chạy đến chỗ a di mượn một cái xe đẩy.

Mặt a di đen như nhọ nồi.

Cùng lúc đó Tây Hòa còn gặp rất nhiều bạn học, mọi người phát hiện nàng đang khuân đồ, lập tức kinh ngạc tiến lên hỏi han.

Tây Hòa cũng không né tránh, trực tiếp kéo Lâm Mạc giới thiệu với bọn họ đây là bạn trai của mình, nàng muốn chuyển ra ngoài ở.

Mọi người sửng sốt, hai mặt nhìn nhau, chọn cách chúc phúc cho nàng."Được, cảm ơn mọi người, ta đây bận trước nhé, có gì thì đến chơi." Nói vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Lâm Mạc đi bên trái, hướng đó là cửa đông, đi qua gần hơn.

Lâm Mạc toàn bộ quá trình nghe theo nàng chỉ huy, thấy nàng lên tiếng thì lập tức đẩy xe đẩy đi theo sau.

Cửa đông cách phòng trọ không quá mấy trăm mét, hai người đẩy xe đẩy, không bao lâu đã tới dưới lầu, vừa vặn thang máy không có ai, vội vàng đẩy vào nhấn tầng năm."Ta mở cửa."

Thang máy mở ra, Tây Hòa đi tới cửa quẹt thẻ, cửa mở, một luồng khí ấm áp ập đến. Nàng thở phào nhẹ nhõm:"Trước dọn dẹp đồ đạc."

Cởi áo khoác, hai người lại bắt đầu khuân đồ.

Đem chăn nệm trải lên giường, đồ trang điểm chai lọ bỏ vào phòng vệ sinh, sách vở chất đống trong phòng ngủ... Đợi dọn dẹp gần xong thì Lâm Mạc lại ra ngoài một chuyến, đem xe đẩy trả cho a di quản túc.

Tây Hòa thấy căn phòng đã dọn dẹp gần xong, chạy ra ban công xem tấm ga giường vừa mua có khô không.

Tay chạm vào thì một mảng khô ráo.

Vẻ mặt nàng thả lỏng, lấy xuống ga giường cho cả Lâm Mạc và mình thay đổi.

Đi tới đi lui, lưu lại những bước chân nhỏ xinh~~ (hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.