Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Đại Lão Cầm Tra Nữ Kịch Bản

Chương 32: Bạn trai dời gạch cung ta đọc sách 32




Rời khỏi phòng học, đi trong sân trường yên tĩnh, Tây Hòa ôm sách, dáng người thẳng tắp, phát giác Giang Linh bên cạnh thần sắc muốn nói lại thôi, nàng cũng không chủ động nhắc đến.

Chuyện hôm nay nàng đã sớm chuẩn bị. Thậm chí có thể nói do một tay nàng thúc đẩy.

Nguyên chủ cùng rất nhiều người đều mập mờ không rõ ràng.

Nàng không thể giống như nguyên chủ mà hành sự, vậy thì cách nhanh chóng và đơn giản nhất chính là nói cho người khác biết nàng đã có chủ.

Đã như vậy, trừ việc phải đối mặt với Lý Thái có khả năng trả thù, nàng có thể an tâm làm chuyện của mình."Linh Linh, cậu tìm chỗ trước đi, tớ đi tìm sách." Đến thư viện.

Giang Linh gật đầu.

Thấy nàng không chút do dự quay người, lập tức thở dài, cầm thẻ học sinh đi tìm chỗ.

Từ sau tết nguyên đán trở về, nàng phát hiện mình có chút không hiểu Lâm Lâm, tốc độ ra tay nhanh như chớp, hiện giờ nhớ lại còn cảm thấy như đang nằm mơ, phim truyền hình cũng không dám diễn như vậy!

Tây Hòa nào biết trong lòng nàng đang lẩm bẩm, thư viện cấm gây ồn, nàng tìm đủ tài liệu liền bắt đầu học.

Trong chốc lát cả thư viện chỉ còn tiếng lật sách. Tiếng ngòi bút xoàn xoạt trên giấy.

Trong nhà, Lâm Mạc cũng đang chăm chú học.

Hắn đã bỏ bê quá nhiều, muốn nhặt lại có chút khó khăn. Nhưng may mắn là hắn không sợ khổ nhất.

Hắn thần sắc nghiêm túc, mắt tỉ mỉ lướt qua từng hàng chữ trong sách, cố gắng dung nạp tri thức vào đầu.

Lúc này ngoài cửa sổ lại bắt đầu có tuyết, đồng hồ trên tường tích tắc, dưới chân cẩu tử ngủ nước miếng chảy ròng.

Miệng còn khẽ khịt khịt.

Buổi chiều không có tiết, Tây Hòa từ thư viện ra thẳng đường về nhà.

Dù sao tài liệu của nàng cũng tìm gần đủ rồi, không bằng về nhà ôn tập, vừa vặn bồi dưỡng tình cảm với Lâm Mạc.

Lúc nàng về đến nhà, gian phòng yên ắng, Lâm Mạc vẫn đang chăm chú xem máy tính.

Tây Hòa cẩn thận liếc nhìn, quyết định hôm nay mình nấu cơm.

Thịt bò, thịt dê, rau xanh, khoai tây... Nấu nước, Tây Hòa lại bắt đầu chuẩn bị đồ chấm.

Lâm Mạc lúc này mới nghe thấy.

Hắn vội vàng đứng lên, thấy Tây Hòa đang bận rộn trong bếp. Hốt hoảng bước lên trước:"Xin lỗi Lâm Lâm, tôi quên xem thời gian. Cậu ra sofa ngồi đi, để tôi nấu cơm."

Tây Hòa không cho hắn cầm, nói: "Tôi làm xong rồi, cậu bưng ra đi."

Lâm Mạc ấp úng bưng ra, lúc ăn cơm một mực khẳng định lần sau nhất định đúng giờ nấu cơm. Tây Hòa gật đầu, mặc dù việc học rất quan trọng, nhưng đúng giờ ăn cơm cũng quan trọng không kém.

Mấy ngày tiếp theo trôi qua thực yên bình.

Lâm Mạc mỗi ngày dậy thật sớm chuẩn bị điểm tâm, sau khi làm xong lại gọi Tây Hòa dậy, ăn cơm xong một người đến trường, một người ở nhà học.

Nếu như gặp chỗ nào không hiểu, buổi tối Tây Hòa về sẽ giải thích cho hắn.

Mà hắn cũng thông minh, một vấn đề chỉ cần nói một lần, thậm chí suy một ra ba, khiến tiểu lão sư Tây Hòa rất vui mừng.

Đặc biệt là Lý Thái ở trường thế nhưng cũng không gây sự, trong lúc nhất thời cuộc sống nhỏ của Tây Hòa cực kỳ thoải mái, thậm chí còn có tâm tình trêu chọc Lâm Mạc.

Ví như vô tình chạm vào lòng bàn tay, lúc giảng bài môi đỏ sượt qua mặt hắn… Mỗi lần đều chọc cho mặt Lâm Mạc đỏ bừng cả mang tai, nhưng lại không làm gì được.

Nhưng mà sau vài lần, Lâm Mạc đã luyện thành bản lĩnh "ngồi trong lòng người đẹp" hào không lay chuyển, cho dù chân Tây Hòa trắng nõn thỉnh thoảng lấp ló trước mặt, hắn vẫn có thể hết sức chăm chú đọc sách.

Tây Hòa:... Chậc, không thú vị.

Tây Hòa quyết định bỏ qua hắn, đi chơi với cẩu tử. Cẩu tử dạo gần đây gan càng ngày càng lớn, dám phá nhà!

Má nó, mày là con chó vườn đen thùi lùi, tưởng mình là Husky chắc?

Cẩu tử: Tử nữ nhân, lại đây chiến!

Bên này Lâm Mạc phát hiện Tây Hòa không còn hay trêu chọc mình nữa, rất thở phào một hơi. Hắn cũng không phải thánh nhân, yêu thích con gái ở trước mặt sao có thể kìm giữ được?

Chỉ là cố gắng nhẫn nhịn.

Hắn không muốn làm tổn thương nàng.

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.