Một tô mì, trên mặt có hành lá, thịt."Lâm Lâm ăn nhiều một chút, ăn xong trong nồi còn có." Lâm nãi nãi cười tít mắt nhìn Tây Hòa.
Gật gật đầu, Tây Hòa cầm lấy đũa."Anh trai ngươi ở đế đô sống thế nào? Làm công việc gì? Có mệt không?" Bên cạnh Từ Dương líu ríu hỏi Lâm Mạc, nghe được Lâm Mạc trước đây làm việc ở công trường, trong nháy mắt liền đau lòng.
Tức giận bất bình trừng mắt nhìn Tây Hòa: "Sau này ngươi bớt mua đồ đi. Ngươi không đau lòng anh A Mạc, ta còn đau lòng đó."
Tây Hòa... Vẻ mặt vô tội.
Lâm Mạc vội vàng ngăn Từ Dương lại: "Dương Dương, em đừng nói vậy, Lâm Lâm đối với anh rất tốt."
Từ Dương không tin đâu, anh trai hắn từ trước đến nay chỉ nói những lời hay cho Từ Lâm, cho dù bị bắt nạt cũng không nói: "Anh à, anh đừng nghe cô ta nói. Cái đức hạnh của cô ta thế nào em còn lạ gì? Chỉ là xem anh thành thật dễ bắt nạt. Anh cũng không thể nhường nhịn cô ta."
Trước đây ở nhà Từ Lâm luôn bắt nạt anh A Mạc, bắt anh làm cái này làm cái kia, bây giờ đi đế đô không ai quản, cô ta sẽ càng làm tới.
Tây Hòa có chút ngạc nhiên.
Không ngờ Từ Dương lại nhìn ra bản tính thật của nguyên chủ rõ ràng như vậy, biết cô ta lười ăn biếng nằm lại còn ích kỷ.
Không giống Lâm Mạc, Lâm nãi nãi, đều cảm thấy cô ta cái gì cũng tốt."Dương Dương!"
Mặt Lâm Mạc giận tím: "Xin lỗi Lâm Lâm đi."
Đừng nói Lâm Lâm vốn dĩ đối với anh đã tốt, cho dù Lâm Lâm thật sự đối với anh thế nào, đó cũng là chuyện của hai người bọn họ, Từ Dương là em trai không nên nói như vậy."Anh à..." Từ Dương có chút trợn tròn mắt. Sao đột nhiên lại tức giận vậy?"Tỷ tỷ của em đối với anh rất tốt, hơn nữa cho dù bị bắt nạt, đó cũng là anh cam tâm tình nguyện." Lâm Mạc nói mà mặt đỏ lên. Trong đầu không tự chủ nghĩ đến đêm hôm đó..."Không nói thì không nói, thật là xin lỗi mà." Từ Dương đảo mắt, trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Đến khi nào anh trai hắn mới có thể mọc thêm cái tâm nhãn chứ? Mặc dù đó là chị ruột của hắn, nhưng hắn cũng không thể nói dối lương tâm là cô ta tốt được.
Haizzz.
Tây Hòa nhíu mày: "Không sao."
Ăn cơm xong xuôi, Lâm nãi nãi cuối cùng cũng tuổi cao không chịu nổi, trở về phòng ngủ, Lâm Mạc đi xuống bếp rửa chén, trong phòng chỉ còn lại hai chị em, Tây Hòa nằm trên ghế.
Từ Dương thấy bộ dáng lười biếng của cô ta, trong nháy mắt lại không quen: "Nhìn xem chị đi, rốt cuộc có chút bộ dáng con gái không vậy?"
Tây Hòa ngước mắt nhìn hắn.
Từ Dương trừng mắt nhìn cô ta: "Nhìn cái gì?"
Tây Hòa liền cười: "Nhìn thì sao? Ngươi sao lại bá đạo như vậy?"
Từ Dương ghét cô ta: "Thôi, ta không có đôi co với ngươi mấy cái đó. Ta chỉ hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi nghĩ như thế nào? Có muốn cùng anh A Mạc sống tốt không?"
Không đợi cô ta mở miệng, lại chắc chắn nói: "Ta nói cho ngươi biết, anh A Mạc có ơn với chúng ta, không cho phép ngươi làm chuyện có lỗi với anh ấy."
Tây Hòa:... "Ờ.""Ờ là có ý gì? Rốt cuộc ngươi nghĩ sao, nói rõ ra đi." Từ Dương bực bội.
Tây Hòa đánh giá hắn từ trên xuống dưới, vẻ mặt ngạc nhiên: "Cái đầu nhỏ của ngươi mỗi ngày đều nghĩ cái gì vậy? Học tập có đủ dùng không đấy?"
Lo chuyện còn thừa, ngay cả việc riêng tư cũng không tha."Ngươi có phiền không vậy? Mau nói đi." Từ Dương nóng nảy. Lải nhải, không thể nói vào điểm chính sao?
Tây Hòa đổi tư thế: "Buổi tối ngủ một mình, ngươi có đồng ý không?""Cái gì?"
Từ Dương ban đầu không phản ứng lại, chờ nghĩ ra là chuyện gì cả mặt đều đỏ lên, hét lớn: "Từ Lâm, ngươi mơ tưởng! Ta tuyệt đối không đồng ý!"
Nói xong nhanh như chớp chạy mất.
Hắn không muốn anh A Mạc ngủ chung với người phụ nữ có ý đồ xấu xa này.
Tây Hòa: Ha, không đùa được nữa rồi.
- Cố lên~~~ (hết chương này)
