Từ Dương vừa ra tới đã nhìn chằm chằm vào Tây Hòa, thỉnh thoảng lại ngước mắt xem trời
"Trên mặt ta mọc hoa hả
Tây Hòa nhìn sang
"Còn nhớ sinh nhật bốn tuổi của ta ngươi làm gì không
Từ Dương thuận miệng hỏi, thực ra mắt vẫn luôn nhìn chăm chú vào nàng
"Không thể nào Từ Dương
Không lẽ là chuyện giành bánh ga-tô sinh nhật của ngươi, mà đến giờ vẫn còn nhớ
Tây Hòa kinh ngạc, lập tức một mặt xem thường: "Haiz, đồ keo kiệt
Từ Dương trong nháy mắt liền bùng nổ: "Chỉ là mỗi cái bánh ga-tô thôi à
Ngươi mẹ nó có biết mình lớn hơn ta bao nhiêu tuổi không
Lớn đầu như thế rồi, ngươi còn không biết xấu hổ
Bất quá điều này hắn đã xác định, không sai, cái loại vô liêm sỉ này đúng là tỷ tỷ của hắn
Hễ tí là cướp đồ của hắn, lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ hắn
Nói cách khác, dù trời không đổ mưa hồng, mặt trời cũng không mọc từ phía tây, thì cái con người tư lợi đáng ghét này đúng là đã trưởng thành, biết bản thân không nên suốt ngày chiếm tiện nghi của người khác, bắt đầu kiếm tiền nuôi gia đình
Haizz
Thật không thể tưởng tượng nổi
Bất quá dù sao đi nữa, nàng có thể nghĩ đến chuyện cho A Mạc được đi học lại, cho thấy cái cô này vẫn còn chút lương tâm
Nhìn Từ Dương lén lút quay lưng lau nước mắt, Tây Hòa:
Ừm, sao mà dễ xúc động vậy
Thôi, không nên làm đau lòng tiểu thiếu niên
Nàng về sau nói chuyện vẫn là nên cẩn thận một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
— Buổi chiều, cả nhà cùng nhau đi mua đồ
Chỗ bọn họ ở tương đối hẻo lánh, cách trạm xe buýt cũng có một khoảng, thêm mấy ngày trước lại có tuyết rơi nên đường toàn là vũng bùn, Lâm Mạc quyết đoán cõng Lâm nãi nãi lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão nhân gia sợ làm mệt cháu trai nên nhất định không chịu, khăng khăng nói mình tự đi được, cuối cùng bị ba người khuyên giải một hồi mới đồng ý
Sau đó, cả đoạn đường bà cười không ngậm miệng lại được, cười đến mắt cũng chẳng thấy đường đâu
Bọn họ đầu tiên đến khu bán quần áo đi một vòng, mua cho Từ Dương một cái cặp sách mới, đứa trẻ không chịu, nói cặp sách của mình vẫn dùng được
Kỳ thực còn dùng được vào đâu nữa
Đã vá chằng vá đụp, chỗ nào cũng toàn miếng vá
Tây Hòa nhìn mà thấy hơi chua xót, bình thường đám trẻ con tầm tuổi này đều có lòng tự trọng, không muốn để lộ sự khó khăn của mình, đặc biệt là trước mặt bạn bè
Thế mà Từ Dương lại thông cảm cho hoàn cảnh nghèo khó của gia đình, chưa từng để ý đến chuyện này
Quanh năm suốt tháng, mấy bộ quần áo thay tới thay lui, ngày nghỉ còn cùng Lâm nãi nãi đi ngoài chợ bán hàng ăn
Cho dù gặp được bạn học cũng vẫn cười ha hả
Thực sự hiểu chuyện đến mức khiến người xót xa
Tây Hòa thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh thằng bé bị người ta giễu cợt ở trường học
Nàng hít hít mũi, cười xoa đầu hắn:
"Đưa cho thì cứ cầm lấy đi
Lắm lời quá
Từ Dương gạt tay nàng ra, nhíu mày: "Chưa kiếm được mấy đồng mà đã muốn lên mặt
Rồi lại ra vẻ nghĩa chính ngôn từ cảnh cáo Lâm Mạc: "Anh hai, sau này anh phải quản lý cô ta nhiều vào
Tay thì lại ôm chặt cặp sách vào lòng, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên
Tây Hòa gõ đầu hắn: "Vừa được tiện nghi đã còn làm ra vẻ
Lâm Mạc cũng cười: "Đi thôi, đi mua thêm cho Dương Dương mấy bộ quần áo nữa
Từ Dương thì không để ý mấy đâu, cậu thừa lúc Tây Hòa dìu Lâm nãi nãi đi phía trước bèn kéo lấy Lâm Mạc, ghé vào tai anh lén lén lút lút hỏi: "Anh hai, chị hai rốt cuộc kiếm được bao nhiêu anh biết không
Cái này thì Lâm Mạc thật sự không biết: "Cái này anh chưa hỏi, sao vậy Dương Dương
Có phải trường học cần mua thêm tài liệu gì không
Hay đồ dùng học tập
Nói rồi từ trong túi lấy ra mấy tờ tiền nhét vào tay cậu: "Cần mua gì thì em cứ tự xem mà mua
Từ Dương liền "A" một tiếng, vội vàng nhét lại vào túi anh: "Không phải, không có
Anh hai, ý em là anh nên tìm cơ hội mà giữ tiền trong tay, không thể để cho chị hai tiêu xài hoang phí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng cậu lén lút nghĩ, cũng không biết chị mình là thật sự đã thay đổi, hay là nhất thời đổi tính, nhỡ đâu lát nữa người lại như trước kia
cậu phải dặn dò anh A Mạc chuẩn bị trước cho chắc
Lâm Mạc bất đắc dĩ: "Dương Dương, không cần làm như vậy, Lâm Lâm sẽ không tiêu hoang đâu
Hơn nữa cho dù Lâm Lâm có xài hết, thì anh cũng sẽ kiếm lại thôi
Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, bây giờ nhiệm vụ của em là học cho giỏi biết không
Kéo tay cậu nhanh chóng đuổi kịp Tây Hòa
Từ Dương liền tiếc nuối nhìn anh mà hận không thành sắt thép, anh có biết em đang lo lắng cho anh không vậy
- Mọi người nghỉ ngơi sớm chút nha, ngủ ngon ~ (hết chương này)