Sợi tóc dính chặt vào bên má."Lâm Lâm, chúng ta có con đi, được không?"
Giọng nói trầm khàn thì thầm bên tai, Tây Hòa gắt gao ôm chặt lưng thanh niên: "Cái, cái gì?" Giọng nói vỡ vụn."Ta muốn có một đứa con thuộc về chúng ta, được không?"
Ngoài cửa sổ trời đã tối, gió đêm lùa qua cửa sổ, mang đến một chút mát mẻ."Con?"
Tây Hòa ngẩn người.
Nói đến, bọn họ kết hôn nhiều năm, cũng chưa từng dùng biện pháp tránh thai, nhưng mà đến giờ vẫn chưa có con."Ngươi bằng lòng không?"
Ánh mắt Lâm Mạc nóng bỏng, khóe mắt nàng ươn ướt, mặt ửng hồng, môi đỏ khẽ hé. Trong mắt còn mang theo nghi hoặc.
Hắn đưa tay vuốt ve cánh môi nàng: "Ta muốn có một đứa con đáng yêu như Lâm Lâm, nhất định sẽ giống như ngươi.""Được thôi."
Tây Hòa chớp mắt.
Sở dĩ nhiều năm như vậy không có con, là vì nàng cảm thấy thời điểm chưa tới, nếu bây giờ Lâm Mạc muốn, vậy thì có thôi."Cám ơn em, Lâm Lâm."
Hắn cúi đầu xuống.
- Lâm Bảo Bảo là một bé gái.
Lớn lên bụ bẫm, như một cái bánh bao thịt nhỏ, vừa mới biết bò đã bắt đầu khám phá lãnh địa của mình, thường hay bảo mẫu không để ý, là cô bé đã đi theo sau mấy chú chó chạy khắp phòng chơi đùa.
Đặc biệt thích quậy phá vườn rau nhỏ của Đằng nãi nãi.
Mỗi lần bị la, cô bé sẽ toe toét miệng, cười đến không thấy mắt, nước miếng tèm lem chảy xuống. Khiến người ta không tài nào giận được.
Rồi khi bạn không la nữa, cô nhóc lại bắt đầu bày trò. Ngày nào cũng tràn đầy năng lượng.
Cô bé cũng rất quấn người.
Không có ba ba là không chịu ngủ, nhất quyết phải có ba ba dỗ mới được.
Vậy nên, mỗi trưa Lâm Mạc vừa tan làm là nhanh chóng chạy về nhà, vui vẻ ôm con gái ngủ.
Đối với việc này, Tây Hòa rất vui, như vậy cô có thể chơi game.
Game online 3D hiện tại nhà nhà đều chơi, là trò chơi yêu thích nhất của mọi người.
Lớn thêm một chút, Lâm Bảo Bảo không còn quấn ba nữa, mà thích quấn thái nãi nãi, Lâm nãi nãi thích phơi nắng, cô bé cũng mang ghế ngồi cạnh thái nãi nãi phơi nắng cùng.
Mỗi lần nhìn sang, sẽ thấy một già một trẻ, cùng nhau gật gù, như gà con mổ thóc vậy.
Lâm Bảo Bảo đến khi đi học mẫu giáo mới bắt đầu nhận ra, bắt đầu quấn mẹ."Mẹ ơi, mẹ ơi, con không muốn rời xa mẹ, con muốn ở nhà với mẹ.""Ngoan nào, trường học có các bạn nhỏ chơi cùng mà.""Oa — mẹ ơi."
Mỗi sáng đi học đều là một màn này, trước phải tâm sự với mẹ, thấy mẹ vẫn cười híp mắt giục đi học, liền bắt đầu khóc oa oa.
Có một ngày cô bé cùng tiểu cữu cữu đi dạo phố về, thần bí chạy đến bên tai Tây Hòa: "Mẹ ơi, con thấy ba ba đi dạo phố với một cô gái, có phải ba mẹ muốn ly hôn không? Vậy sau này con ở với cữu cữu được không?"
Tây Hòa:… Thôi đi, không nói đến chuyện sao con già đời thế, biết cả ly hôn, thì dù ly hôn con cũng phải ở với ba ba hoặc mẹ chứ."Vì sao không ở với mẹ hoặc ba ba?"
Cô bé đỏ mặt, mắt đảo trái phải, tay xoay vòng vòng: "Con muốn ngày nào cũng gặp Hà Vũ ca ca ~" Tây Hòa:… Nàng nghẹn cười, nắm lấy cái má bánh bao thịt của cô bé: "Có giai quên mẹ nhóc con!"
Hà Vũ, một học đệ của Từ Dương, nhìn dáng vẻ Lâm Bảo Bảo bị mê mệt kia, là biết đẹp đến nhường nào rồi.
Tây Hòa cười: "Vậy cả hai ta cùng tiểu cữu cữu đi, mẹ cũng thấy Hà Vũ ca ca đẹp trai!""Được nha được nha!"
Cô bé lập tức phấn khích, lẩm bẩm muốn tặng cho Hà Vũ ca ca cái kẹp tóc lấp lánh, đẹp trai như vậy, đương nhiên phải trang điểm thật xinh đẹp nha.
Tây Hòa cười không nói.
Buổi tối Lâm Mạc về đến nhà, trên bàn ăn Lâm Bảo Bảo ngây thơ hỏi anh cô a di xinh đẹp kia là ai, không khí trên bàn lập tức trầm xuống, anh theo phản xạ nhìn sang phía đối diện.
Người phụ nữ gắp thức ăn, biểu cảm ôn nhu, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Đến lông mày cũng không nhíu lại.
Anh siết chặt đôi đũa, rồi lại buông ra, cười dỗ con gái: "Đó là nhân viên của ba."
Ăn cơm xong anh đi theo sau lưng Tây Hòa, nhìn cô rửa mặt, dưỡng da, thay đồ ngủ rồi lười biếng đi về phòng ngủ."Em không hỏi gì sao?"
Cánh tay dài của anh vươn ra, ôm người vào ngực."Được thôi, cô ta là ai? Tiểu tình nhân của anh?"
Thăng quan phát tài c·h·ế·t vợ, Tây Hòa hiểu mà. Cô ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "Vậy em nhường cho cô ta được không? Nói trước, Lâm Bảo Bảo là của em."
Lâm Mạc:… Anh cúi đầu xuống, cắn mạnh vào vai cô."Tê," Tây Hòa hít một ngụm khí lạnh, đột nhiên đẩy anh ra, vừa quay đầu xem, thảo nào, hai hàng dấu răng, đều rướm máu rồi, nghẹn họng: "Anh là c·hó sao?"
Lâm Mạc lè lưỡi liếm liếm vết máu trên khóe miệng, cười: "Ừ, là c·hó."
Đầy vẻ tà mị.
Tây Hòa:… Là anh biến thái? Hay là cô biến thái? Cô lại cảm thấy Lâm Mạc như vậy rất g·ợ·i c·ả·m.
Lâm Mạc hiểu rõ cô đến mức nào chứ? Chỉ trong nháy mắt đã biết cô bị anh quyến rũ rồi, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn. Anh bước tới nhấc bổng cô ném lên giường, chưa cả cởi đồ đã đè xuống.
Đúng là đồ mặt người dạ thú."Anh—" Cô đá lung tung mấy cái chân, lại bị bóp eo, Lâm Mạc thong thả di chuyển, kề sát bên tai cô: "Thật không quan tâm?"
Tây Hòa bị va chạm đến hoa mắt chóng mặt, đang muốn mắng anh vài câu, ai biết ngẩng đầu một cái, chạm vào đôi mắt bị t·h·ư·ơ·n·g của anh, trong đáy mắt còn có sự ẩn nhẫn rớm nước….
Tim, đột nhiên nhói một cái."Đồ ngốc."
Nghiêng người nhẹ hôn đuôi mắt thanh niên, Tây Hòa bất lực nói: "Em tin anh mà, sao lại không quan tâm chứ? Em chỉ hận không thể anh chỉ nhìn mình em thôi."
Lâm Mạc ngạc nhiên nhìn cô, bỗng chốc quay đầu đi: "Em giỏi nói lời ngon tiếng ngọt."
Tây Hòa: "..."
Cô? Nói lời ngon tiếng ngọt?
Tây Hòa cảm thấy mình thật oan ức, nàng lập tức giữ mặt thanh niên lại, nghiêm túc hỏi tội: "Vậy, tại sao anh lại đi dạo phố với người phụ nữ khác? Không khai thật, "không vợ ở tù" nhé."
Lâm Mạc tức đến bật cười.
Nhưng từ trước đến giờ anh luôn bó tay với cô, chỉ có thể ôm cô người yêu nhỏ đến mép giường, trong áo vest lấy ra một sợi dây chuyền, thừa lúc cô thở hồng hộc đeo lên cho nàng: "Chỉ là vô tình gặp thôi, anh cố ý đi mua cái này cho em đấy."
Anh hôn cô, hơi thở hỗn loạn: "Mai là sinh nhật em, lại quên rồi à.""Ngô, là, là vậy à..."
Tây Hòa đầu óc mơ màng, một lòng chỉ có sắc đẹp của người đàn ông trước mặt, không nghĩ ra gì hết.
Ánh trăng trốn sau tầng mây, bóng đêm ngoài cửa sổ càng lúc càng dày.
- Cảnh báo: _ Mỗi thế giới nam chính chỉ là phân hồn của nam chính bản tôn.
Đối với thân thể này tốt, là một loại tín hiệu chương trình, cần phải chấp hành.
_ Mọi người có thể cho rằng là lực hút về linh hồn, không tự chủ mà bị hấp dẫn.
Nam chính đối xử tốt với nguyên chủ là tiềm thức biết mình cần đối tốt với nàng, không phải là yêu.
(hết chương)
