Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Đại Lão Cầm Tra Nữ Kịch Bản

Chương 86: Bảo mẫu chi nữ 10




Tây Hòa?

Tây Hòa đang bị đám nữ sinh cầm đầu là Dương Mạn chặn lại trong nhà vệ sinh. Thêm cả Vệ Âm đang r·u·n cầm cập nữa.

Vừa rồi nàng cùng Vệ Âm đang đi vệ sinh, vừa mới kéo quần lên định ra khỏi cửa nhà vệ sinh thì cửa bị khóa, rồi một lực mạnh đ·á vào, cánh cửa phòng nàng bị đá bay ra ngoài."Rầm" một tiếng, đ·ậ·p vào tấm ngăn bên trên, suýt nữa thì đổ cả ra ngoài."Dương Mạn!""Đúng vậy, là ta."

Dương Mạn khoanh tay đi tới, nhìn Tây Hòa từ trên xuống dưới, tiếc nuối thở dài: "Sao không đ·ậ·p c·h·ế·t ngươi?""Không, không cho các ngươi bắ·t n·ạ·t Tâm Tâm! Không thì ta, ta sẽ mách ba ba!" Vệ Âm vội xông tới chắn trước mặt Tây Hòa, rõ ràng thân thể đang r·u·n rẩy không ra hình dạng, nhưng vẫn cố uy h·i·ế·p người.

Dương Mạn nhai kẹo cao su, vô cùng m·ấ·t kiên nhẫn: "Vệ đại tiểu thư, cô làm cái gì thế? Bọn ta tìm Tân Thấm, chứ đâu có tìm cô. Cô đừng có gây rối vô cớ ở đây được không!"

Phiền c·h·ế·t, sao chỗ nào cũng có mặt cô ta thế? Mà hết lần này đến lần khác gia thế Vệ gia lại lớn, bọn nó lại không trêu vào n·ổi.

Cô ta nhìn thẳng vào Tây Hòa: "Tân Thấm. Trốn sau lưng người khác có bản lĩnh gì? Là nương môn thì ra đây solo!"

Ồ! Tây Hòa bật cười.

Nàng ngước mắt lên: "Ngươi chắ·c chắ·n chứ?""Chắ·c chắ·n!" Xử lý nhanh con nhỏ tạp chủng này để sớm kết thúc chuyện này.

Tây Hòa gật đầu, xắn tay áo lên: "Vậy được. Lát nữa đừng khóc, đừng nói tỷ tỷ bắ·t n·ạ·t ngươi."

Đồ tạp chủng, nổ banh xác!

Vệ Âm gấp, nàng vội ôm c·h·ặ·t lấy cánh tay Tây Hòa, khóc không ra nước mắt: "Tâm Tâm, ta van cậu đừng gây thêm chuyện, giờ bảo m·ạ·ng quan trọng! Chúng ta cứ yếu thế trước, chờ ra trường rồi tính."

Tây Hòa đâu có nghe nàng?

Nàng nắn eo cô bé kéo người ra sau, không đợi đối phương kịp phản ứng, nàng đã xông lên: "Lão t·ử sẽ đ·á·n·h cho đến cha mẹ các ngươi cũng không nh·ậ·n ra!"

Một đấm trái móc, một cước phải đá.

Bốp bốp vài tiếng, mấy nữ sinh nằm la liệt trên mặt đất, co quắp thân thể rên la đau đớn."Tân Thấm, cô chơi không đẹp, chơi cả đ·á·n·h lén!" Dương Mạn mặt đầy căm phẫn, nàng bị đ·á·n·h úp!

Tây Hòa bước lên trước giẫm lên ngực nàng, vừa giẫm vừa nghiến: "Còn đ·ĩ·n·h đạc, xem ra là đ·á·n·h nhẹ quá rồi.""A!"

Mặt Dương Mạn trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán rịn ra, thân thể run rẩy, trong cổ họng khó khăn phát ra tiếng "Ôi ôi ôi".

Mấy người còn lại bên cạnh thấy thế đều rúm ró lại, run như cầy sấy, điên rồi, Tân Thấm điên rồi!"Tâm, tâm?" Vệ Âm ngây ra, cả người đều choáng váng.

Đột nhiên một mùi nước tiểu xộc tới, Tây Hòa nhìn qua, là một nữ sinh trang điểm đậm. Mặt nàng ta đã lem nhem, chỗ đen chỗ trắng, thê thảm hết sức.

Á ~ thật ghê tởm!

Tây Hòa vội bỏ chân xuống, tiện tay phủi nếp váy đang bị kéo xốc lên: "Tch, yếu ớt quá. Cứ tưởng lợi hại lắm cơ."

Nàng kéo tay Vệ Âm nhanh chóng mở cửa sắt, bất chợt quay đầu lại, cười rạng rỡ: "Lâu lắm không vận động gân cốt, hoan nghênh lần sau lại đến nhé."!!!

Mấy người run rẩy càng thêm kịch liệt.

Buổi chiều mấy nữ sinh trực tiếp không đến lớp, nghe nói là đã về nhà.

Tây Hòa coi như không thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Vệ Âm. Thực ra ân oán của nguyên chủ với mấy nữ sinh kia, rốt cuộc vẫn là vấn đề về thân phận của nàng ta.

Nguyên chủ chỉ là một người trông trẻ nhỏ, nhưng lại vì quan hệ với Vệ Âm, mà thân thiết với những người có thân phận cao nhất trong trường.

Ví dụ như Cố Hồng, Lê Lạc, Thiên Hòa, Trương Tả v.v.

Anh Thượng là trường quý tộc, đối với các học sinh mà nói, việc học không quan trọng bằng mối quan hệ.

Bọn họ tốn công tốn sức, tìm đủ mọi cách, a dua nịnh hót, ăn nói nhỏ nhẹ nhưng vẫn không thể kết giao, nàng một người trông trẻ nhỏ thì dựa vào cái gì?

Thêm nữa nguyên chủ lại không biết nể nang ai, người khác nhờ kết giao, nàng trực tiếp xem thường đáp lại: "xì!" xì! ! !

Trong nháy mắt đã khiến người khác nổi điên.

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.