Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Đại Lão Cầm Tra Nữ Kịch Bản

Chương 98: Bảo mẫu chi nữ 22




Đi cũng đi không được Tây Hòa. . . Được rồi, nàng nằm trên giường.

Ngoài cửa sổ sấm sét vang dội, bóng cây đong đưa, nàng nghiêng đầu thấy Vệ Kỳ áo sơ mi trắng đang ướt sũng dính vào người, cơ bụng như ẩn như hiện, quần cũng ẩm ướt nhẹp nhúa."Ngươi có muốn đổi bộ quần áo không?" Giống như nàng, đổi đồ bệnh nhân.

Vệ Kỳ suy nghĩ một chút nói: "Vừa hay dạo này ta có căn hộ ở gần đây, ta về thay quần áo, tiện thể làm cho ngươi chút cháo rồi mang qua?""Ngươi biết nấu cơm sao?" Tây Hòa có chút kinh ngạc, đây đúng là thiếu gia hào môn chính hiệu mà."Ừm." Vệ Kỳ gật đầu, hắn ở nước ngoài nhiều năm như vậy, dù ban đầu không biết sau cũng sẽ phải làm."Được nha, vậy ngươi đi đường cẩn thận chút."

Vệ Kỳ gật đầu rồi rời đi.

Tây Hòa buồn chán ở trong phòng nghịch ngón tay, ước chừng nửa tiếng sau bác sĩ đi vào, phát hiện nàng một mình ở đây, kỳ quái hỏi: "Cô đã tỉnh rồi à? Bạn trai cô đâu?""Hắn không phải bạn trai tôi." Không thể nói bậy được.

Bác sĩ tỏ vẻ không tin, nhưng cũng không nói gì, bảo nàng lên tới đi làm kiểm tra.

Lại là rút máu, lại là dùng máy móc, mười mấy phút sau bác sĩ xoẹt xoẹt viết một tờ giấy, bảo y tá cầm đi lấy thuốc, dặn nàng: "Về nhà sau đồ ăn cay không được ăn, đồ dị ứng cũng không được đụng, phải kiêng khem."

Tây Hòa nhanh chóng gật đầu.

Chờ y tá lấy thuốc đi vào, nàng vội vàng cầm đồ, trở về phòng bệnh, Vệ Kỳ vẫn chưa tới, chẳng lẽ bắt nàng phải chờ?"Ta làm cháo thịt nạc, cô ăn thử đi." Vệ Kỳ mở cửa đi vào.

Cháo thịt thơm ngon được múc vào bát sứ, còn tỏa hương thơm ngào ngạt, Tây Hòa hai mắt sáng lên, cũng không vội mà đi, chờ Vệ Kỳ đưa thìa cho nàng, liền ăn một miếng to."Ngon ái." Nàng kinh ngạc vui mừng."Cô thích là tốt." Chàng trai đã đổi một bộ đồ thể thao, tươi cười dịu dàng.

Cân nhắc đến sức ăn của nàng, lượng cháo trong chén không nhiều, Tây Hòa ăn một hồi liền xong, nàng đứng dậy: "Đi thôi, về nhà, bác sĩ nói ta có thể về được rồi."

Vệ Kỳ sững sờ một chút, hắn đã chuẩn bị tâm lý làm thị tỳ, hơn nữa bên ngoài trời đang mưa to thế này, cũng không tiện về."Ngoài trời giờ không tiện về, hay là, cô đến phòng ở của ta ở một đêm?" Chàng trai nhíu mày.

Tây Hòa đang đi giày bỗng dừng lại, ngẩng đầu quan sát kỹ nét mặt của chàng trai, thấy hắn nhíu mày, không có chút ý nghĩ tà dâm nào, nàng mới thở ra một hơi, cười nói: "Được nha."

Chỉ là cô nam quả nữ lại ở cùng một phòng, hắn có phải là đọc sách đến choáng váng không?

Giẫm trên đôi dép lê dùng một lần hơi mỏng đi đến cửa bệnh viện, thấy bên ngoài mưa đang trút ào ào, Tây Hòa muốn bước ra thì chân chần chờ.

Bác sĩ vừa mới nói, chất gây dị ứng chính là mưa, vết ban đỏ trên người nàng thật vất vả mới hết, không muốn bị lại lần nữa. Hiển nhiên Vệ Kỳ cũng nghĩ đến.

Mặt chàng trai đỏ bừng không dám nhìn.

Hắn ho nhẹ một tiếng, cố gắng trấn tĩnh nói: "Ta, ta bế cô về được không?"

Nói xong tâm liều một phen, dù sao trước đây tư thế xấu hổ cỡ nào cũng đã làm, giờ còn sợ gì chứ? Đưa ô trong tay tạo thành dù che cho thiếu nữ cầm, hắn cong người bế thiếu nữ vào lòng."Cầm ô." Hắn nói.

Nói xong một chân bước vào màn mưa.

Căn hộ ở ngay khu nhà phía sau bệnh viện, rẽ trái rẽ phải, hai người đi xuống lầu, thang máy vừa hay ở lầu một, Tây Hòa xuống, hai người đi vào, bấm lầu tám.

Vì muốn tiện công tác, dự tính mấy hôm nữa chuyển đến, nên phòng được dọn rất sạch sẽ, đồ dùng nấu ăn các thứ đều có.

Đi đôi dép lê của chàng trai, Tây Hòa hỏi nhà vệ sinh ở đâu, liền rột roạt đi vào, không bao lâu bên trong vang lên tiếng nước ào ào.

Vệ Kỳ không kìm được mà che mặt. . . Gieo họa.

Nước mưa vi khuẩn nhiều, là một trong những chất gây dị ứng khá thường gặp, đối với câu hỏi của độc giả về vấn đề này, có thể tự mình đi tìm hiểu một chút (hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.