Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Chi Lịch Kiếp Ta Là Nghiêm Túc

Chương 19: Chuế tế chết đuối nữ nhi




Lưu Tiểu Thảo vội vàng từ trong phòng chạy ra, túm lấy Lưu mẫu, kéo vào phòng, mặt ngoài lộ ra nụ cười giả tạo với Thời Khương.

Quay đầu lại liếc mắt ra hiệu với Lưu mẫu, vốn Lưu mẫu còn định làm bộ làm tịch, ai ngờ bị con gái làm cho ngẩn người.

Bà ta chưa kịp phản ứng lại thì đã bị kéo vào phòng."Mẹ, chuyện này còn chưa đâu vào đâu, con còn chưa nói với Thời nha đầu chuyện này, mẹ đừng có hé răng ra ngoài đấy."

Nghe con gái nói vậy, Lưu mẫu sao còn không rõ là thế nào."Được rồi, lần trước con cũng không nói rõ ràng, lẽ nào ta không biết nặng nhẹ? Con đấy, cứ nôn nóng cả lên, nếu sớm nói cho ta, đã không cần lo lắng mấy chuyện này."

Lưu mẫu liếc Lưu Tiểu Thảo một cái, rồi nói: "Chuyện này, mẹ lo cho con ổn thỏa rồi, người nhà họ Từ đã đồng ý cuối tháng này sẽ tới đón người.

Nếu con bé không chịu, con phải nghĩ cách, làm sao cho nó nghe lời.

Đợi người đến nhà họ Từ rồi, sống c·h·ế·t cũng không liên quan đến chúng ta, hiểu chưa?"

Trong nhận thức của Lưu mẫu, con gái nhà n·ô·ng thôn, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, 'môi chước chi ngôn'.

Làm gì có chuyện con nhãi nào dám 'cự tuyệt', dù chưa muốn gả, sau khi gả rồi chẳng phải 'gả cho gà thì theo gà gả cho c·h·ó thì theo c·h·ó'!

Lưu Tiểu Thảo nghe Lưu mẫu dặn dò, vội gật đầu.

Xem tính tình của Thời Khương dạo gần đây, muốn nó nghe lời, đoán là khó lắm.

Nếu hôm đón người mà nó làm ầm lên thì đến lúc đó người ta không rước dâu, chẳng phải toi công ủy khúc cầu toàn dạo này à?

Phải nghĩ cách, bảo Phú Quý làm ít t·h·u·ố·c mới được."Mẹ, nếu người nhà họ Từ đã ưng ý cuối tháng đến đón người, vậy tiền thì. . . ?"

Lưu Tiểu Thảo véo véo ngón tay trước mặt Lưu mẫu, mắt chớp chớp long lanh.

Lưu mẫu liếc một cái đau cả mắt, tức giận nói: "Con nằm mơ à, người ta còn chưa rước đi đâu. Con coi nhà họ Từ là đồ ngốc à? Họ nói, hôm đến đón người, sẽ đưa tiền mặt cho chúng ta."

Nghĩ đến chuyện này, Lưu mẫu lại bực mình, chẳng lẽ bà ta không muốn tóm trước nhiều tiền thế sao?

Nhưng nhà họ Từ c·h·ế·t sống ngậm chặt miệng không nhả, căn bản không muốn tiền qua tay bà, cứ như bà là trộm ấy.

Nếu không nghĩ đến con gái hứa cho mười đồng, Lưu mẫu đã muốn quay người bỏ đi rồi.

Nghe Lưu mẫu nói vậy, Lưu Tiểu Thảo thất vọng tràn trề, cô ta còn tưởng hôm nay có tiền rồi chứ!

Nhưng hôm đón người cũng vậy thôi, dù sao đến cuối tháng cũng chỉ còn mấy ngày nữa.

Hai mẹ con nói nhỏ trong phòng cả buổi, khi ra thì Thời Khương trong sân đã bặt vô âm tín.

Lưu Tiểu Thảo cũng không để ý, dù sao con nhỏ này cũng chỉ nháo được mấy ngày thôi.

Lão Vương nhà bên thấy Lưu Tiểu Thảo hớn hở tiễn mẹ đẻ về, lập tức buôn dưa lê hỏi: "Tiểu Thảo, mẹ mang tin gì tốt đến cho mày đấy, xem mày vui thế kia, cứ như vớ được tiền ấy?"

Không phải tin tốt với có tiền thì là gì, Lưu Tiểu Thảo đắc ý chớp nhoáng rồi gượng gạo cười."Hứ, chỉ là nói chuyện phiếm với mẹ thôi, có gì mà vui chứ."

Nói xong, cô ta vội quay vào phòng, sợ mình không nhịn được mà khoe ra.

Dù gì, trước khi gả con bé kia đi, chuyện này tuyệt đối không thể hở ra một lời, kẻo xảy ra chuyện.

Cô ta đâu biết, Ngô t·h·iết Quân, đại đội trưởng Hạ Trang, đang nói chuyện với Điền Đại Tráng, đại đội trưởng Thượng Trang trên trấn."Lão Điền, anh xem tôi cũng hết cách rồi, dù tốt xấu Thời nha đầu cũng gọi tôi một tiếng chú, nó bảo muốn ra chuồng b·ò của thôn ở, tôi sao có thể đồng ý được!

Chuồng b·ò thì không cửa trước, không cửa sổ sau, mưa thì dột, gió thì lùa.

Chưa kể mới hết năm, tuy không có tuyết, nhưng người ta làm sao ở nổi, ngày mai kiểu gì cũng lạnh phát b·ệ·n·h cho mà xem.

Anh yên tâm, con bé này siêng năng lắm, không phải hạng người làm việc tà tà đâu.

Một mình nó, ít nhất cũng kiếm được hơn sáu c·ô·ng điểm.

Tự nuôi sống mình thì tuyệt đối không thành vấn đề.

Anh cũng biết, nó là dòng máu duy nhất của lão Thời gia bên đại đội Thượng Trang đấy!"

Điền Đại Tráng nhíu mày nhìn Ngô t·h·iết Quân than thở.

Không ngờ, cô cháu gái Thời gia lại cho hắn một bất ngờ lớn như vậy.

Vốn trước khi họp hắn còn tính, làm sao úp úp mở mở hỏi chuyện Thời Khương với Ngô t·h·iết Quân.

Không ngờ Ngô t·h·iết Quân lại chủ động tìm đến cửa, chủ động với bị động khác nhau một trời một vực.

Nếu hắn đồng ý, chẳng khác nào Ngô t·h·iết Quân nợ hắn một cái 'đại nhân tình'.

Chỉ là, 'nhân tình' này, không thể tùy tiện dùng.

Đồng thời, cũng không thể dễ dàng đồng ý như vậy.

Dù sao chuyện dễ có được quá thì 'nhân tình' tự nhiên không lớn.

Tại ai bảo Hạ Trang đại đội nhật t·ử hơn Thượng Trang đại đội nhà hắn, mỗi lần họp, Hạ Trang đại đội cơ bản là được khen, còn Thượng Trang đại đội bị p·h·ê bình, đúng là tổ đối chiếu!"Lão Ngô à, chuyện anh nói tôi hiểu, nhưng chuyện này tôi không thể một mình quyết định được. Anh cũng biết, chúng ta đều là đại đội trưởng, có một số việc không phải việc tôi có thể đ·ộ·c đoán.

Nhưng anh đã nói đến nước này, mẹ đẻ Thời Khương cũng là người của đại đội Thượng Trang, tôi không thể làm ngơ được.

Anh yên tâm, sau khi về, tôi nhất định sẽ nói chuyện với mọi người, được không?"

Ngô t·h·iết Quân thấy Điền Đại Tráng nói vậy, cũng không nghĩ nhiều.

Dù sao Thời Khương là con gái, không phải lao động chính, còn muốn chia lương thực, chắc nhiều người không ưng đâu.

Lần trước sau khi Thời Khương đến nhà, dân thôn kỳ thực rất để ý chuyện Khương gia cầm lương thực của thôn mấy năm nay.

Tuy lúc ấy hắn đã trấn xuống, nhưng đám người ngấm ngầm bất phục kia, còn không biết sau lưng giở trò gì nữa.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu có kẻ ác ý khơi mào làm loạn, cái ghế đại đội trưởng này của hắn chắc chắn không dễ ngồi.

Nếu có thể đưa Thời Khương về đại đội Thượng Trang thì chí ít đến lúc đó nháo lên, hắn cũng còn giải thích được đôi câu, còn có lý do."Được, lão Điền à, tôi thực sự hết cách rồi, tất cả nhờ anh đấy!

Cuối tháng này, cuối tháng này anh nhất định phải cho tôi tin tức."

Ngô t·h·iết Quân nắm chặt tay Điền Đại Tráng, dùng sức lắc lư lên xuống, mặt đầy chân thành.'Chu Du đánh Hoàng Cái', một người muốn đánh một người muốn bị đánh.

Hai lão cáo già 'các hoài quỷ thai', ngoài mặt lại không lộ ra chút nào, căn bản không biết cái họ cần, đều là gãi đúng chỗ ngứa.

Thời Khương ăn no trở về, còn chưa vào sân đã thấy một bóng đen lao ra, suýt chút nữa đâm sầm vào nhau.

Nhìn kỹ lại, Thời Khương nhíu mày.

Bóng đen kia lại là Khương Tiểu Bảo, quần áo lấm lem bùn đất, vừa nhìn là biết lăn lộn dưới đất, trán còn có vết b·ầ·m tím, rõ ràng là vừa đ·á·n·h nhau về."Con kia, không được mách mẹ tao, nếu không tao c·ắ·t lưỡi mày."

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.