Tưởng Kiến Quốc rốt cuộc vẫn là không nỡ để con trai chịu đói, bèn đặt Tưởng Tiểu Bảo lên ghế sofa: "Ngồi đây xem ti vi đi, ba ba đi chuẩn bị đồ ăn cho con
Ân Âm phê chữa xong một ít bài tập, đang chuẩn bị rót cốc nước uống, thì nhìn thấy Tưởng Kiến Quốc đang nấu mì trong bếp
Tưởng Kiến Quốc vừa thấy nàng, lập tức ngượng ngùng cười một tiếng, vẻ mặt hơi có chút lúng túng: "Tiểu Bảo đói, ta nấu chút đồ ăn cho nó
"Để ta làm cho, anh chắc mệt rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm một chút đi
Thấy Ân Âm không hề tức giận, Tưởng Kiến Quốc thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thán vợ mình vẫn là rất thương con trai
"Được, vậy giao cho em
- "Ba ba, thơm quá
Tưởng Tiểu Bảo đói bụng đến mức bụng kêu òng ọc, ngửi được mùi thơm, nhịn không được nuốt nước miếng
Chỉ là vừa quay đầu lại, lại nhìn thấy Ân Âm bưng mì đi ra
"Mẹ
Cậu bé nhỏ giọng gọi một tiếng
Đặt bát mì xuống, Ân Âm kéo Tưởng Tiểu Bảo lại gần mình, cúi đầu hỏi: "Tiểu Bảo đói bụng à
Tưởng Tiểu Bảo lập tức gật đầu
"Muốn ăn mì không
Tưởng Tiểu Bảo lại lần nữa gật đầu, sờ sờ cái bụng nhỏ tròn vo của mình
"Muốn ăn mì thì được thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn vào trong kia đi, thấy không
Chỗ đó là đồ ăn con vừa hất đổ, con lau sạch chỗ đó đi, mẹ sẽ cho con ăn mì
Ân Âm cố tình để lại chỗ đó không dọn dẹp
Nghe xong còn phải làm việc, Tưởng Tiểu Bảo thoáng chốc không muốn làm nữa, trong hốc mắt rưng rưng nước, nhưng đối mặt với người mẹ đã thay đổi, cậu bé lại không dám khóc lên
"Mẹ ơi, Tiểu Bảo đói, muốn ăn mì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bàn tay nhỏ bé kéo ống tay áo Ân Âm, làm nũng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ân Âm lắc đầu, thái độ kiên quyết: "Không được, mẹ đã nói rồi, con phải quét sạch chỗ kia thì mới được ăn mì
Ân Âm bưng bát mì đến trước mặt cậu bé
Bát mì nóng hổi, tỏa ra hương thơm, kích thích vị giác, phía trên điểm xuyết màu xanh của hành lá, một quả trứng chần, còn có vài miếng thịt heo
Bụng Tưởng Tiểu Bảo lại kêu ọc ạch một tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm
"Muốn ăn không
Vậy thì quét dọn đi
Cuối cùng, Tưởng Tiểu Bảo vẫn cầm lấy chổi và khăn lau
Tưởng Tiểu Bảo năm tuổi, sức lực cũng không nhỏ, có thể cầm được chổi, nhưng cơm còn chưa từng tự mình ăn xong, dáng vẻ cầm chổi quét nhà trông rất vụng về
Cậu bé từ từ quét cơm và thịt vào trong chổi, vẻ mặt vô cùng tủi thân, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Ân Âm
Ân Âm quan sát, không hề có ý định giúp đỡ
Quét dọn xong, Ân Âm lại bảo cậu bé dùng khăn lau lau qua một vùng sàn nhà nhỏ đó
Thật ra, cậu bé quét dọn cũng không sạch sẽ, nhưng Ân Âm không có ý bảo cậu dừng lại
Một lúc lâu sau, Tưởng Tiểu Bảo mệt mỏi ngồi phịch xuống đất: "Mẹ ơi, lau xong rồi ạ
"Ừ, làm tốt lắm
"Vậy mẹ ơi, Tiểu Bảo có được ăn mì không ạ
Tưởng Tiểu Bảo dùng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm xoa xoa bụng mình, "Bụng lép kẹp rồi ạ
"Vậy Tiểu Bảo có biết hôm nay mình sai ở đâu không
Ân Âm dịu giọng hỏi
Ánh mắt Tưởng Tiểu Bảo có chút mờ mịt, bàn tay nhỏ nắm lấy góc áo mình
Ân Âm phân tích cho cậu bé: "Thứ nhất: Đồ chơi của chị, đã nói là cho chị, thì là của chị, Tiểu Bảo không được giành
Nếu con thích, có thể hỏi chị, chị đồng ý cho con mượn, con mới được chơi, đương nhiên mượn thì phải trả
Biết chưa
"Thứ hai: Tiểu Bảo năm tuổi, là đứa trẻ lớn rồi, phải học cách tự mình ăn cơm
Chị gái con ở độ tuổi của con, không những tự ăn cơm được, mà còn tự tắm rửa, tự mặc quần áo
Cho nên, từ nay về sau con phải tự mình học từng việc một, ngày mai bắt đầu tự ăn cơm nhé, có làm được không
Tưởng Tiểu Bảo cắn cắn ngón tay nhỏ, cuối cùng vẫn gật đầu
(Truyện mới đó ạ, nếu yêu thích có thể cất giữ, bỏ phiếu đề cử, phiếu đề cử và bình luận của các bạn, là động lực để tác giả đăng truyện
)
(Hết chương này)