Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên Công Lược Nữ Phụ Có Độc

Chương 85: Quyển 16 - Chương 8: Công lược thái tử nghèo (6)




Quyển 16 - Chương 8: Công lược thái tử nghèoQuyển 16 - Chương 8: Công lược thái tử nghèo

Một mình bước đi trên phố, đầu óc Phong Quang trống rỗng. Cô không biết mình nên nghĩ cái gì, cũng không biết nên suy nghĩ thế nào. Giờ phút này, trong đầu cô chỉ có câu nói kia của hắn lặp đi lặp lại tuần hoàn vô hạn, hắn đã có người mà mình yêu thích. Một người qua đường bỗng nhiên đụng phải Phong Quang, thân mình cô lảo đảo lùi về sau một bước, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng và không bị ngã xuống đất. Là một gã đàn ông mặt quắt tai doi đụng vào cô, hình như là người tới từ bên ngoài nên hắn không nhận ra Phong Quang, khẩu âm cũng khác, hắn tức giận quát lên:"Đi đường không nhìn à? Những cha vội này một câu cho lại:"bồi Cô ta lời dạy là thêm vàng! thịt dù người tốt Quang tóc Cho yêu như quái quỷ nghe không ràng vẫn rõ mấy "có ăn","lực Phong chữ","vật nhưng quái bạc thính". Phong Quang một Phong thế:"nhàng nhẹ thôi mà đáp giới chỉ này có Nhưng Thuật. thực là Quả. . câu lời ra làm Ngươi ý khựng làm này lát lại cô muốn mà đi gì ngoài Nhưng cho:"thấy trả theo ta giây cảm? " "Nếu. một nhiều bước cũng Quang cô nghĩ không nghe theo Ô Kỳ tiếng, nó gọi nhưng, liền đi không rảo Phong thấy. được lòng lại chế chứ đã, không động này cô cứ chuyện Nếu cơn trong khống xúc sao biết thế rồi? chửi đàn người bị dáng bóng mắng nữa còn Chờ ta thì đến đã chẳng mình vừa nhận đâu ông kia cô khi người ra. đó gì, này đang nó nhìn vẻ nữa lắng mặt Hơn như hình lo lúc. "của nhiều thường bị bàn ta Dáng thường ta rất chuyện tán, này bình thôi vẻ người. hắn câu tay xuống mất lời cảm, Nhớ giác trả ập thả, cô tới mát của chợt tới lại. nuốt nhìn đường chẳng con dáng, biết phủ trở làm về người, thuộc Phong phải này Quang thấy, trên về sao Hạ liếc đâu đây người, cô quen Ô cả, lơ xuống là tức Nhưng bóng Kỳ một quay trở thấy đành mắt đãng lại. " cong trong lặng dường nên một như nụ, lên tường mắt trở đều hoàn lẽ hắn an, khóe và thứ sắc mỹ cười miệng mọi hơi Thần thành hắn. ""Ừm. " Tất cảm chết:"đều không những vui người Hắn Quang, thấy cười mỉm có này Phong cả? . " Phong của tiếp đến hơn trong làm chênh của lạnh thì giọng từ, thể và thần trong qua cơ bàn đầu thời bàn chạy nhất giống của phục lại ở trái chạy lòng rất tim dòng nằm độ, cô có tay hắn giữa độ thẳng nó tay bàn tay bàn tỉnh ấm sự càng Nhiệt đến hắn điện cô, như nhanh hồi người đã bắt nói hai một tay nhỏ chỗ đập chìm to đắm, khi xúc mê lệch Quang tay. địa dịu, đúng tất ngươi tốt rồi, nhiên cũng rất Cũng như thế sẽ tâm dàng. thành lát không ra tượng không, đầu đầu chảy giây sông lập quyết ngẩn sẽ máu đoán tức khỏi trong vui đầy lắc trong ra thì:"tưởng cảnh đâu Ta Cô. xa chỉ thấy trong tức cũng giận nào, dâng từ xấu Những ngữ có sự cao dần cô lòng cảm. . " tùy một tiếng Cô đáp ý. " tư như Dường hắn suy gì đang. " đây mới:"tới đáp đi Hắn Nên theo. Quang giọng Phong nhỏ:"Hắn nói. " cả ư chết Tất đều? . điểm tới ngu muội cực! bản Cô khi như thế, giận đâu mình tự chân giậm thân hỏi thiệt đã bị nào tức chứ? ""bọn nói quá nghe khó họ Nhưng! liệu nhớ cô mẹ không đang nhà nên muốn, đi vẫn Phong chuyện cửa nghĩ này có trước qua phải Ô về nhà Quang Kỳ còn mình tới ngôi quay đời thăm tới. thì mới lấy cô bị cô chừng bị thấy nhìn lóe thứ mắt muốn bất đã trong, Nhưng hắn xuống nắm nữa, nhìn lại được tri ngước vừa không dẫn nắm lần cái tài hắn nửa lên, thêm cô giác buông hấp bất, mất lên gì tay đôi nào mắt đó bắt chỉ được rồi biết có hắn của. ra cửa vào một Ô, qua và bước một đẩy Xuyên Kỳ nhỏ ngõ cánh. nghe hay sau có không gõ do thanh nên biết còn vang lưng lên cô cửa lúc dự chợt dễ một thì Trong đang không âm ở. cả của nói tâm mình để người nhẹ nhìn làm giận:"khác ta cô cũng muốn, nổi thế thì Đừng ánh ý Phong không thấy nào gì quan cười mắt Thuật. . văn không giáo chỉ Bọn cần cũng họ chứ gian phải đại diệt không người họ, dân là vong dục được chứ ngư hóa ác gì bọn phải đại. "Phong Quang. " ý sáng cô có đầy hòa đôi, cạnh ôn cười bên tới mắt đi Phong Thuật trong. chẳng là đi người không đi đám nhanh không đâu muốn rõ chậm, xuyên cũng qua Bước Kỳ chân Ô. mọi Phong thay thể, đổi của không người suy cũng cô mình nghĩ biết một Quang. . " lời chút lực khiến tỉnh ta lại cô người nói, hẳn hắn mê một ra Giọng bừng làm muội nhưng của khàng có ma khẽ. ""phê ngươi chẳng ta bình, cả ta bình thường, nào chỗ rất Nhưng phải người có ở để trong mắt. " Thuật của mà biện trả bạch câu hề lời hỏi thẳng không cô Phong. . nhiễm mình Trong không vẻ chỉ, tục rõ càng ngõ thân một tăm màu có, trắng này nhỏ hiện hắn tối thế mặc. . . đang Phong nó nghỉ, ở phải Hạ, hay khi thì rõ nhớ phủ hoặc sao Quang trong còn cô chẳng ra trước phủ cô khỏi vẫn? phải từng Linh khỏi Chẳng chưa ngươi hay Lung sao rời trang? ""Ta Quang theo tới Phong đây đi. ""lầm rồi đâu Phong ta, người không cũng tốt Quang hiểu gì phải. . bẩm Phong như Quang Tâm nói đúng tạp lẩm tốt, phức tình thật nhất tự:"cùng thời vô Ngươi là. *cầm*+*với*nhiệt*Quang* về con dắt náo ào Thuật x quay phố x lại ngõ, trở ra xx x Phong Đồng tay ồn Phong khỏi Ngô. . câu quát lại cho táo này mấy Quang Phong làm bị tỉnh. về cảm Quang ngẩng vào gần tiên thật Phong, đầu nhà đường mình cửa đầu nhìn Hạ phủ lần thấy. ""tâm yên Ta về không ngươi. " cô cho phải nghiêm tịch nói làm làm những bộ, túc hắn Vẻ nói không cô mặt của lời biết. lẽ Chẳng kẻ mù ngươi là? "đưa Cảm ngươi ta biệt đây ta, ơn về tạm, đã vào. " lại mới lại chóng đàn bãi mắt đi nhổ, rồi trừng ông cái nước cô một một bọt Người nhìn nhanh xa. cảnh trang ban trong giơ, dung khi vào nhưng đụng hơi lại Quang, ở tới nhan Linh đó tượng mỹ nghĩ muốn Phong hoàn Lung nãy tay. ai Con không chẳng biết có, nhà giáo gì cái dưỡng hết. " thế bởi cô không khác rốt thứ cách giống và thể giới hai sẽ có, người vì cuộc Thế này tìm, Quang trên suy những nên Phong tính không một được nghĩ. không Tuy cảm gì hiểu lý là nhưng như nghĩa nó có, ý ta thấy rằng vẫn dường của ta rất lắm. . ""sao thế Thật? . ""vàng Quang vội rời Bởi vì Phong quá đi. " này thu sốt chậm Thuật, tin không chút mới được, đến Phong lại tưởng cười hỏi rãi hết vẻ xoay một người nói, ở mỉm lại cô đây sửng, mặt chờ khi:"giọng thể, sao ngươi Nghe cô thấy? lắm cũng Thuật tóc đáp sợi tung thấy khom không có gió bị khẽ hơi, lưng cảm cô tâm, cho lên Phong tay về nói cô đưa mấy người lệ Ta cuốn, để hắn:"giơ của nhưng gạt. tới rồi phủ Hạ. suy thế cái đang nghĩ gì Cô chứ? không đáng lòng cảm rũ hiểu vẫn ủ nói cô này, quá thấy cô cứ:"nhưng cam Tuy cũng thật Nhưng đám người. " Lại gia lồng chứ, Phong tim ngực rồi nữa ngơ đâu Quang, lạc có đập đi Ta tới:"trong hắn nhìn tốc ngẩn tiếng. . " biết mấy tục không ra hợp thích mới lời mất nói được Cô nên nghĩ ngày thô chữ nửa. . Ngô này Đồng ngõ Ở là, tại nhất nghèo Kỳ ngõ đây của huyện, nhà Ô cũng là Đồng là. ngươi phải sao lo gì lắng làm. ""lý có là rất Đúng. . nhịn làm dung không tiên đều ông ở ra thì đầu kinh, cho bên này mạo hắn đầu lần là vài Đây bạc nhỏ của Thuật khỏi hãi to sợ tránh cùng ra lùi đàn thấy thì, tóc bị Lung bước cuối xa nhìn những trang Linh mà tiên thầm, lần diễm người người đường Phong đều được. muội của khi qua bé người chỉ hẳn đã đã, nói vãn một hẳn nhưng người cô tiểu, cũng với hoặc như teo thích cô là ta đời muội có, bối coi hắn người tuy thôi bé thích một có thân mà thể tí cái Hắn mà này. " Cô không nhìn hắn nữa mà trực tiếp chạy thẳng về phủ. Hồi lâu, màn đêm buông xuống, trời mưa lất phất. Người đàn ông mặc y phục màu xanh cầm ô đi tới:"Công tử, người cần phải trở về thôi. ""Để ta nhìn thêm một chút. " Trong màn mưa bụi mông lung, thân thể hắn đứng thẳng tắp, cả người như tranh vẽ, dường như nếu nét vẽ mờ dần thì hắn sẽ biến mất không còn tung tích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.