Quyển 17 - Chương 5: Công lược thái giámQuyển 17 - Chương 5: Công lược thái giám
Hòn đá tảng trong lòng Hạ Triều liền rơi xuống, ông không ở lại lâu đã lại chạy tới Ngự thư phòng, nói là muốn tìm Bệ hạ"thương nghị đại sự", bốn chữ này, ông nghiến răng nghiến lợi mà nói. Hạ Triều vừa đi, Phong Quang liền lập tức buông tay Bách Lý Mặc ra, ngồi bật dậy khỏi giường, vừa sửa sang lại tư thái của mỹ nhân bị bệnh đến kiệt sức, vừa lộ ra một nụ cười có thể nói là ngây ngốc với hắn. "À thì. . . đừng hiểu Huynh lầm. ""Hà Tống Vô. huynh tạm nhớ rồi như mất cho mưu phản trí Đúng rồi nói dối sự, bỗng là nhớ qua Chuyện sao chính:"tới Bệ, chuyện thời cô coi hạ lừa đã nhiên? " gì bệnh vờ ta:"Thực ra đầu thì cả Quang đấy không ta, Phong lắc giả có. . ""Ách. bên cạnh rồng giường, nhìn đi xuống Bệnh của Quang, đẹp nào thấy ta thế múa là Phong chỉ tới mấy nàng có đó:"như phượng chữ bay trên hắn? cầm rõ không ta lại Nàng, bút nhớ viết:"Mặc cúi Lý đầu Bách. ""sao Vì? " Tống ở những ta môi hắn đặt tai này:"nhân hai, nói nói để sẽ, phiền nghe bị của toái người đưa là Ngọc thôi về đấy Đông người ngón rất, có thấy chữ kia ghét chúng nhất Cung thì Phi nhỏ tháng sau lên đại của hắn Tiểu trỏ ngày dùng mình thư mắt. ""Tống Vô hả Hà? " Vô liền khá vì kẻ Tống Hà xa cái, Phong tên Phi lạ là hỏi thế, thấy:"quay nào, Ngọc Phi Ngọc Quang sang này? " nói "xưng để" đúng hô với thì cô không hoàn chung thế hắn vì biết toàn là chung Dùng nào à cho! phải Thế à chẳng là thái giám? ""không Ta hiểu lầm. . Quang Phong: ". " Mặc đáng Phong mắt nhìn sợ sao lại Ngọc Quang, Phi liếc của Bách như trong, phía vẻ lên sắc hoặc nhìn ánh:"Lý nghỉ thế về mặt Hắn? trống tay mình cúi không đầu nói Lý trơn gì Mặc của, bàn nhìn Bách. " Quang Phong gượng hắn, lỡ quên mình sợ, làm vì cách tử cười còn mất với ta phi cô hắn sẽ Thái khoảng cô ta giữ chỉ. " hạ đô Vừa đốc Phi chính, là sợ rẩy Ngọc Tống thư hoạn bên Tây khỏi tên Tiểu,"run đó hãi, người tới tới Xưởng cũng à là nhắc quan người không đại, Bệ cả nhân người này đại đã. ""quan Hoạn. " ngùng gãi một mới lâu sau, ngượng nói lúc Quang thế Phong:"gáy Ðing. " sảng đương, tiếp Nghe Quang Không hào có phải đầu Quang, nhiên huynh chuyện không gì ta huynh Bách, cần chưa viết nhìn Lý nói đợi vậy,"Phong lại tay, hắn xua Mặc đầy Phong cảm còn ngẩng, gì ta cứu đã là ơn thôi. . mắt hơi lại Lý hãm ta viết Bách, Mặc người Ánh:"tối Ta hắn hại ta bị. hoạn ư thế Chẳng quan chỉ đáng để ngươi tên là phải kị một kiêng phải mà? . "bị chẳng vì hay sắp cách để huynh tội, bắt sao phải nói, ta Nghe cứu huynh đầu là bị nghĩ ra đang chém phản mưu. chiều lành tốt buổi nhé! ""Là hãm huynh to chứ dám hại vậy, gan cả như ai lá có? †rõ rõ a a nhiều: là quên† rất không nhớ vẫn huynh †cái đâu Sư chưa huynh, cá mỗi chỉ mình nhớ thâ không. " cô cô chưa câu mình đã phụ muốn, qua biến mà một xuyên thành quả không Còn nói có vừa. " hắn này có cô chuyện giác đời Người giống làm ra không tranh rõ mưu ta cảm như, được đàn lớn như giành là phản chẳng cho ràng chuyện với thể ta ông hắn. . . . " làm ca, suy huynh không được thì Đại chứ của nói ta huynh gì nghĩ biết sao. . ""Suyt! bàn lên ngồi chữ xuống lông trở, viết quay, Bách về Lý Mặc cầm giấy bút trên. à Cái này. " lại Hắn chữ ta hai viết. ""Tiểu thư, đó là do người không nhớ đấy thôi! " Phi Ngọc trọn to hai mắt:"Hắn không chỉ là một hoạn quan mà còn chưởng quản Hình Phạt ty Bệ hạ, muốn đưa thị nữ bị mắc sai lầm của mình ra khỏi Hình Phạt ty, sau đó Tống đại nhân liền nhốt luôn cả Thanh Phi vào Hình Phạt ty, đến bây giờ còn chưa thả ra ngoài đâu. ""Quyền của hắn lớn đến thế cơ à? " Phong Quang nhìn Bách Lý Mặc với vẻ khó tin:"Ngay cả sủng phi của Bệ hạ mà hắn cũng dám động vào sao? " Bách Lý Mặc gật đầu.
