Quyển 17 - Chương 8: Công lược thái giámQuyển 17 - Chương 8: Công lược thái giám
Phong Quang rũ mắt:"Cảm tạ sự quan tâm của Bệ hạ, bệnh tình của thần thiếp có thể tốt lên cũng là nhờ phúc khí của Bệ hạ. ""Phong Quang à, trước đây con vẫn luôn gọi trẫm là phụ hoàng. " Sắc mặt Bách Lý Mân hơi hiện vẻ khổ sở. Phong Quang hơi sững lại một chút, rồi lập tức nói với vẻ ngượng ngùng:"Phụ hoàng, sau khi con khỏe lại thì quên mất rất nhiều chuyện. Con không hề cố ý xa lánh gì phụ hoàng, mong phụ hoàng thông cảm. "thể chẳng tốt đứng trẫm chắc, là Con rồi không tướng Thừa mặt nếu người mất trước thẳng lại tỉnh. ""nên con phong cho không, chúa nữ hồi coi môn nữ dù nhi làm sao không, có sinh, của con vẫn trẫm Trẫm có, công nói cũng mình là hết thân nhi luôn như của thế đừng. " nụ sâu cười Bách Mân Lý nở thâm. " sao vậy phóng Hào? " Phong tử hệ cười:"công mà là Thái gượng Nếu, chúa con phải Quang với chẳng quan là sẽ vậy. để Cao đường một mà mình Cô công đi công tiễn trên không. tử không cho hồi rồi cần con, của gì nữa Thái môn gả đã có. " giờ đến Trúng quá vẫn nên được xung hồn lớn chưa kích sóng cô hoàn. "đều tử với ly Chỉ thảy hòa con, mà làm Thái hết cần dễ. . ""lại Phụ rồi nói hoàng đùa. con, xem Nào nhìn. . ""ra gắng đứa, cũng kia Nói trai thì của bệnh con biết là không do con ta cố. ""Nào Phong cần là môn của, coi này sợ chứ gì hoảng môn Quang ạ phụ hồi do những mà lý Của:"cái bị như hồi? " muội ư Huynh? " dâu hôn ra với vẻ một đang, Mân người không từ con Lý Bách nhìn cười như toàn trai dáng ly hoàn con chồng bảo khuyên mình cha nói hiền. ra Mặc khỏi thể câu này để một chờ định, già Lý rời với dễ cô Phong Trong đây Bách tay mài thì hắn lão chửi Quang có lòng lại bậy dàng! sao cha thật Đây ruột là! hoàng tuyệt quá nhưng rồi tình thì không thế gia có Tuy làm tình thân này nói! bình thường rồi mà ra còn, Mặc là vậy không lời giống Mân thân nhiên tất, phụ nói thân những lại chính là Lý Bách Lý ta ông, này lực miệng của uy Bách Hoàng đế sinh. " Khoan đã. . . màng thư, rời một cùng Phong ôm Cuối theo Quang mơ châu mơ báu màng khỏi phòng hộp Ngự. " về Thái Lý con dài:"vào hết Thừa đầu Nếu đụng thì cùng tướng, đi cũng con bị một ngày Bách tử không nằm không không phủ, thở Mân trời phải tháng bệnh. cả Xem chính, quên đi sự trẫm rồi luôn. "có trả thế con cần Không nào, tốt lời gấp cho sẽ đảm thể, trẫm bảo con vẫn, phải có dù từ cho gáp, sống nhất nghĩ suy từ thể cuộc. " trong rộng Mặc Lý kỳ đang ngoài Mân trước cũng cha cảm thấy ra tỏ của, nhưng Bách Phong bụng thực Lý quan ra Bách Bề và lượng thầm con Quang chửi hệ quái. . Lý này Cái cũng lên mà có sao Bách đầu Mặc đổ thể? hoàng Phụ. cả thế nay con trẫm có, mấy chẳng mặt mũi gặp ngày cha nào Bởi cũng mà. "giờ nữa không cần hoàng Bây phụ, tỉnh như lại cũ lắng, rồi con lo mây chuyện đã khói phải. " chỉ bảo là về thì thích hộp cứ Lý biết xem,"bàn trên con vào tiến Đây Vực Tây cống cả, hộp đi thứ Mân thì không cứ cầm châu toàn, chọn báu Bách nào nhìn luôn việc cái vật chọn bày gì do. lắp nói con Quang hoàng:"Phong bắp, Phụ. do để vẫn lý trân hoàng dù cả lộc bị nhận, tiếp bảo Quang mắt phụ bất cho, rụt:"làm ban của đám tỏ, đau rè thưởng công Vô Cho nói con không vẻ có Phong thụ. nhúc không công, cho cũng bên Những dám Lý đứng ngay Cao hai cả không người Mân này bị mắt công nhích Bách Quang mà chỉ dọa trợn Phong, lời hãi trừng kinh. . Cô cần có không gian riêng để tiêu hóa chuyện này, bởi vì cô phát hiện càng lúc mình càng không hiểu vị Hoàng đế này có ý gì nữa. Theo như lời Phi Ngọc thì năm đó Bách Lý Mặc bị bệnh, Bách Lý Mân vẫn kiên quyết không màng tới lời can gián của triều thần, lập hắn ta làm Thái tử. Nhưng tình hình tội danh mưu phản chưa được chứng thực nữa chứ. . .
