Dư Quang nghe mà hai mắt sáng lên: "Là ai có phẩm vị như vậy, đột nhiên tới đánh chúng ta?"
Vừa mới còn đang nghĩ có nên đi khiêu khích Lại Trần Vinh, cùng bọn họ làm một trận không, không ngờ lại có người chủ động tìm tới cửa.
Như vậy thì bọn họ có vũ khí không sợ không phát huy được tác dụng rồi.
Hiểu ý của Dư Quang, Chu Tố Hoa vội vàng đứng lên: "Thành chủ, ta bây giờ đi an bài phân phát vũ khí."
Dư Quang mỉm cười gật đầu: "Cho những binh lính huấn luyện tốt ra thành lâu, mỗi người theo số nhận lấy vũ khí, đồng thời phát năm mươi mũi tên nhỏ.
Sau khi chiến sự kết thúc, lúc quét dọn chiến trường, mỗi nhặt về mười mũi tên có thể đổi một cái bánh bao. Còn về biểu hiện trên chiến trường, giao cho Vương Cẩu luận công ban thưởng."
Chu Tố Hoa nghiêm túc đáp: "Tuân lệnh!" Xem phản ứng của thành chủ, tựa như các nàng chắc chắn có thể thắng vậy.
Thấy Chu Tố Hoa nhanh chóng rời đi, Dư Quang tiếp tục ăn cơm: "Thời điểm thế này mà cho ca kỹ đến mua vui, có phải là hơi quá không?"... Người đến bên ngoài thành cũng xem như hàng xóm của Dư Quang, chính là con trai thứ ba của thành chủ Duy Thành Chu Nguyên, Chu Phóng.
Chu Nguyên vốn cũng là tướng lĩnh thủ thành của Đại Tân, nhưng ông ta vẫn luôn là một người có dã tâm.
Khi chiến loạn vừa mới nổ ra, Chu Nguyên đã thân thỉnh triều đình một số lượng lớn vật tư và vũ khí.
Sau đó trực tiếp giết chết quan áp tải lương thực, như vậy là phản Đại Tân tự lập môn hộ.
Tuy mang tiếng là kẻ bội bạc, nhưng lại nắm chắc lợi ích thực tế.
Chu Nguyên có sáu người con trai, cách giáo dục con cái của ông ta ngược lại khác với những người khác.
Con trai của Chu Nguyên chỉ cần qua hai mươi tuổi là sẽ bị trục xuất.
Bởi vì yêu cầu của ông ta đối với con trai là: đừng nhòm ngó đồ của lão tử, muốn thành tựu thì tự mình đi mà đánh.
Lão tử mượn binh cho quân, mượn đường nhường đường, chỉ cần có bản lĩnh thì tự mình giày vò thành thành chủ.
Nếu không có bản lĩnh mà chết ở bên ngoài thì lão tử cũng đỡ phải nuôi một tên phế vật.
Mấy đứa con trai lớn và thứ hai nhà ông ta đều là người có chí tiến thủ, vậy mà lại thật sự có thể dựa vào sự giúp đỡ của cha mình mà chiếm được một tòa thành.
Ba cha con tạo thành thế chân vạc, ngày thường cũng liên thủ trông coi.
Thêm vào việc bọn họ vốn dĩ là quan hệ cha con không thể phá vỡ, trong nhất thời lại tạo thành tam giác sắt đá...
Có lẽ là thấy cha và anh trai đều có thành trì của riêng mình, hiện tại con trai thứ ba của Chu Nguyên, Chu Phóng cuối cùng cũng không nhịn được, mang người ra tiến đánh Diêm Thành.
Trong mắt Chu Phóng, độ dễ công phá của Diêm Thành chẳng khác nào đưa chân đá cửa.
Nghe nói thành chủ của bọn họ là một tiểu cô nương xa hoa dâm đãng.
Không những ngày ngày ở cùng một đám ca kỹ nhạc công, còn buôn bán vũ khí trong thành để đổi lấy lương thực thuế dùng cho mình hưởng thụ.
Một tòa thành như vậy mà hắn không đánh chẳng phải là uổng phí cho người khác sao.
Về việc Dư Quang nói chế tạo vũ khí kiểu mới, hắn một chút cũng không tin.
Đây rõ ràng là đang đào rỗng căn cơ, chỉ vì hưởng lạc nhất thời.
Nếu Diêm Thành mà có thợ thủ công vũ khí tốt thì cũng sẽ không để cho một tiểu cô nương nhặt được món hời lớn như vậy.
Chu Phóng sở dĩ công kích Diêm Thành, chung quy chỉ có một lời.
Đơn giản là vì giới tính của Dư Quang, đơn giản là vì Diêm Thành quá yếu.
Sau khi người gọi trận xong, Chu Phóng ngồi trên lưng ngựa, dương dương tự đắc nhìn hoành phi của Diêm Thành.
Tiếp theo, tòa thành này sẽ là của hắn.
Ở Hưng Thành, Lại Trần Vinh cũng nhận được tin tức tương tự.
Lần công thành trước, hắn đã chịu thiệt lớn dưới tay Dư Quang, sau đó thân thể vẫn luôn không được tốt lên.
Đặc biệt là da bị gọt sạch kia.
Không những không mọc lại được, mà ngược lại bắt đầu từng khối nát rữa.
Điều này khiến cho cả người hắn ngửi như một miếng thịt thối.
Hiện giờ phần lớn công việc ở phủ thành chủ đều do trợ thủ của hắn, Lý Tập, xử lý.
Còn hắn thì chỉ phụ trách đưa ra quyết định cuối cùng.
Lại Trần Vinh sớm mấy năm là một kẻ côn đồ vô lại, vì đắc tội không ít người nên bị người đốt chết cả vợ con.
Còn hắn là do chạy nhanh nên trốn thoát được.
Sau đó hắn vẫn luôn cầm quân đánh trận, tuy có không ít nhân duyên thoáng qua, nhưng cũng không lưu lại mụn con nào.
Cũng không biết có phải do lão thiên gia oán hắn không nên bỏ vợ con mà một mình chạy trốn không.
Bất kể sau này hắn có bao nhiêu phụ nữ thì cũng không ai có thể mang thai.
Lại Trần Vinh cũng biết cơ thể mình ngày càng không tốt, đáng tiếc hắn chinh chiến nửa đời, cuối cùng lại làm áo cưới cho Lý Tập.
Nghĩ đến điều này, Lại Trần Vinh trong lòng càng thêm khó chịu, hắn cố hết sức đứng lên, trong cổ họng phát ra tiếng tạp âm ô ô: "Chuyện Diêm Thành, ngươi tính sao?"
Lại Trần Vinh đã là nỏ mạnh hết đà, mỗi khi hắn nói một chữ thì trong miệng đều phun ra chất thải thối rữa của nội tạng.
Lý Tập dửng dưng đỡ Lại Trần Vinh dựa vào vai mình, một bên bưng chén thuốc, một bên khẽ nói: "Thuộc hạ nguyện ngấm ngầm giúp Chu Phóng một tay."
Khúc mắc của thành chủ với Diêm Thành đâu phải một hai ngày.
Chờ thành chủ chết, cái Hưng Thành này chính là vật trong túi hắn.
Vào lúc này, đương nhiên phải chọn lời Lại Trần Vinh thích nghe.
Ai ngờ sau khi nghe Lý Tập nói, Lại Trần Vinh giận quá ném chén thuốc trong tay Lý Tập xuống: "Hồ... đồ!"
Hắn có thể tha thứ cho việc Lý Tập mong chờ hắn chết, hắn cũng có thể không để ý việc Lý Tập có mờ ám với những người phụ nữ của hắn hay không.
Nhưng nếu Lý Tập muốn trở thành thành chủ thì phải nhìn nhận vấn đề dưới góc độ của thành chủ.
Hắn tuy có mâu thuẫn với Dư Quang, nhưng Dư Quang không phải hạng người bình thường.
Hiện tại lúc này đương nhiên là phái một đội binh lính đi quan sát từ xa.
Đợi đến khi chiến cuộc có kết quả thì sẽ giả bộ như thong thả tới chậm, lên giúp bên thắng cuộc.
Nếu vậy thì cho dù là Dư Quang hay Chu Phóng cũng sẽ nợ Hưng Thành một tiếng cảm ơn.
Ít nhất có thể giúp Hưng Thành có thời gian dưỡng sức.
Hắn biết lời của Lý Tập có bao nhiêu phần lừa gạt mình, nhưng chỉ điểm tâm này thôi, đã chứng minh Lý Tập căn bản không xứng với vị trí thành chủ này.
Hôm nay có thể vì vị trí thành chủ mà lừa gạt hắn, ai biết sau này có vì những chuyện khác mà ăn nói lung tung không.
Có một thành chủ như vậy, không phải là may mắn của Hưng Thành, sao có thể để hắn yên tâm phó thác hết gia sản được.
Ý định ban đầu của Lại Trần Vinh là muốn gõ Lý Tập trước khi chết, để Lý Tập biết thế nào là một thành chủ hợp cách.
Ai ngờ chén thuốc vừa đổ xuống, trên mặt Lý Tập đã lộ ra nụ cười thâm hiểm.
Hắn vẫn nửa ôm Lại Trần Vinh, tùy ý tỳ nữ dùng vải vóc lau đi vết bẩn trên người hắn: "Thành chủ mệt rồi, nghỉ ngơi một chút đi."
Lại Trần Vinh đang trong cơn tức giận, nghe Lý Tập nói vậy lại càng không có chỗ để xả: "Với bộ dạng này mà ngươi bảo lão phu nghỉ ngơi như thế nào?"
Lời còn chưa dứt đã cảm thấy một áp lực lớn từ cổ truyền đến.
Thì ra là bị Lý Tập từ phía sau dùng cùi chỏ siết chặt cổ.
Khát vọng sinh tồn mãnh liệt, khiến cơ thể Lại Trần Vinh không ngừng giãy giụa.
Thịt nhão trên đầu bắn tung tóe, thậm chí thấm cả máu.
Nhưng Lý Tập vẫn trước sau chưa hề nới lỏng: Lão già này cứ mãi không chịu chết, hại hắn phải chờ đợi lâu như vậy, lâu đến mức hắn đã không thể chờ được nữa rồi.
Lại Trần Vinh dần mất đi hô hấp.
Cảm nhận được Lại Trần Vinh đã hoàn toàn bất động, Lý Tập ném xác Lại Trần Vinh sang một bên, đưa tay ra trước mặt tỳ nữ, mặc kệ người lau vết bẩn trên tay: "Ngươi sẽ không tiết lộ bí mật chứ."
Tỳ nữ sợ hãi run rẩy: "Nô tỳ không dám!"
Nàng bây giờ chỉ muốn bảo toàn cái mạng nhỏ này thôi.
Một giây sau, dao găm theo sau cổ tỳ nữ đâm xuyên: "Ta không tin!"
(Hết chương này).
