Xử lý tốt hai người trong phòng, Lý Tập thở dài một hơi: Hắn rốt cuộc đã danh chính ngôn thuận thành chủ.
Hiện tại muốn làm, đương nhiên là đi Hưng thành ngồi hưởng ngư ông đắc lợi.
Chu Phóng cùng Dư Quang, hắn một cái cũng đều không sẽ giúp.
Hắn sẽ chỉ trốn ở phía sau hai người này, thừa dịp bọn họ không chú ý lúc nhất cử đoạt lấy Diêm thành.
Đến lúc đó, trên đời liền không còn có Diêm thành.
Chu Phóng ngồi trên lưng ngựa, dương dương đắc ý nhìn về phía binh lính trên thành lầu.
Lần này hắn đã chuẩn bị tốt đồ.
Thủ hạ của hắn phát hiện một loại dầu đen, thứ này chỉ cần dính vào người là rửa không sạch, gặp lửa thì càng cháy lan không thôi.
Chỉ cần hắn ném dầu đen vào người đối diện, dù đối phương có bao nhiêu người, cũng không đủ một mồi lửa của hắn đốt.
Chu Phóng càng nghĩ càng thêm tự tin, nếu không phải còn muốn thành của Dư Quang này, thì hắn đã sớm ném dầu hỏa lên cửa thành lâu rồi.
Ngay khi Chu Phóng mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cửa thành, chuẩn bị chờ Dư Quang mang quân ra nghênh chiến thì.
Lại phát hiện số lượng binh lính trên cửa thành lầu, dường như so với trước đây có chút nhiều hơn.
Trong mắt Chu Phóng hiện lên vẻ hiểu rõ, sau đó ha ha cười to: "Dư Quang, ngươi là không dám ra tới à, cho nên nói phụ nữ mãi mãi cũng là phụ nữ, ha ha ha ha."
Đang nói, lại nghe thấy trên cửa thành lâu truyền đến giọng Vương Cẩu: "Đừng cười, thành chủ nhà ta nói, ngươi còn chưa xứng để nàng đích thân ra trận."
Chu Phóng cho rằng đó là lời Vương Cẩu dùng để cổ vũ sĩ khí, hắn vừa định giễu cợt vài câu, lại nghe Vương Cẩu bên kia bỗng nhiên nói: "Một đội, chuẩn bị."
Theo tiếng của Vương Cẩu, chỉ thấy đám binh lính trên tường thành đều giơ tay lên, nghiêng đầu, cầm một loại vũ khí tạo hình kỳ lạ đối diện đám người Chu Phóng.
Bên cạnh những binh lính kia, mơ hồ còn có thể thấy vài người đang ngồi xuống.
Lúc này trời đã nhá nhem, dựa vào ánh tà dương còn sót lại, Chu Phóng nheo mắt chăm chú nhìn vũ khí trong tay binh lính Diêm thành.
Chỉ thấy thứ kia tựa như cung mà không phải cung, trông tinh xảo nhỏ nhắn, lại khiến Chu Phóng nhớ tới ná cao su mình dùng khi còn nhỏ.
Chu Phóng đang tò mò muốn xem Vương Cẩu muốn binh lính chuẩn bị cái gì, lại nghe Vương Cẩu bỗng nhiên mở miệng: "Bắn!"
Theo một chữ "bắn", vô số mũi tên ngắn nhanh chóng bay về phía Chu Phóng và đám binh lính sau lưng hắn.
Cùng với hai tiếng trầm đục, thân thể Chu Phóng truyền đến một trận đau nhức khó chịu.
Hắn theo bản năng cúi đầu, lại phát hiện trên người mình thế mà đã trúng hai mũi tên nhỏ.
Vì mũi tên nhỏ tốc độ quá nhanh, một nửa trong số đó đã cắm vào người hắn.
Thân thể Chu Phóng nghiêng đi, suýt chút nữa ngã nhào.
Ai ngờ, ngay một giây sau.
Con chiến mã dưới thân hắn lại nâng người lên, suýt chút nữa hất hắn xuống.
Nguyên lai trên đùi ngựa cũng đã cắm một mũi tên.
Chu Phóng theo bản năng ôm lấy cổ ngựa, nhưng động tác đó lại khiến mũi tên nhỏ trong người hắn cắm càng sâu.
Mà phía sau hắn lại vang lên những tiếng kêu thảm thiết liên tiếp.
Khóe miệng Chu Phóng rỉ máu tươi, giãy giụa quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy những thị vệ đi hàng đầu đã quỳ rạp trên mặt đất không ngừng rên rỉ.
Trên người bọn họ đều cắm những mũi tên sâu cạn không đều.
Chu Phóng đang định bảo mọi người đừng hoảng loạn, lại nghe trên thành lầu lại vang lên tiếng Vương Cẩu: "Đội thứ hai, chuẩn bị."
Đau đớn trên thân thể quá mức rõ ràng, khiến thân thể Chu Phóng hình thành phản ứng tự chủ.
Chạy, nhất định phải chạy.
Ngón tay Chu Phóng vô ý thức giật cương, chiến mã hí lên một tiếng, chợt lao đi mang theo hắn chạy trốn.
Hai quân đối chọi, chủ tướng bỏ chạy.
Binh lính trên chiến trường lập tức tan tác như ong vỡ tổ, dưới sự dẫn dắt của phó tướng vội vã rút lui.
Nhìn thấy cảnh tượng dưới thành, Vương Cẩu không nhịn được nhổ một bãi: "Cứ tưởng là nhân vật gì, không ngờ lại là tên phế vật chỉ biết dựa hơi cha cho."
Chu Nguyên nuôi ra đứa con trai như vậy, thật sự là tạo nghiệp.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vũ khí thành chủ thiết kế này thật sự dễ dùng.
Tầm bắn xa, lực công phá mạnh, tính xuyên thấu tốt, lại không có chút điểm khuyết hụt.
Chỉ cần mắt tốt, ngón trỏ dùng tốt, dù là những lão binh lớn tuổi cũng có thể sở hữu sát thương lực mạnh mẽ.
Không thể không nói, thành chủ nhà hắn thật sự rất ngưu.
Cầm một bộ cung tên yêu thích không buông tay vuốt ve, hắn cũng muốn có một bộ như vậy.
Đến lúc đó, hắn sẽ giấu cây nỏ này dưới áo choàng.
Gặp kẻ địch là lập tức rút từ áo choàng ra, bắn xuyên qua đối phương.
Chỉ mới nghĩ thôi, đã cảm thấy kích động!
Đúng lúc này, bên tai hắn lại truyền đến tiếng hò hét kích động của binh lính: "Đừng chạy, để bánh bao của ta lại!"
Nghe được hai chữ bánh bao, Vương Cẩu nghi hoặc nhìn binh lính: Cái gì bánh bao, không phải nên chúc mừng bọn họ chiến thắng à, sao lại còn chuyện bánh bao ở đây.
Vừa nhìn thì thấy những quân địch trúng tên nhỏ kia đang từ mặt đất gian nan đứng dậy, dìu dắt nhau rút lui.
Bỗng nhiên, Vương Cẩu nhớ lại lời Dư Quang dặn dò: "Mười mũi tên đổi một cái bánh bao."
Vương Cẩu: "...". Những người này cư nhiên là thật.
Lúc Vương Cẩu trở về phục mệnh, Dư Quang vẫn đang ngồi trong nhà ăn dùng bữa tối.
Thấy Dư Quang ăn ngon miệng, Vương Cẩu: "..." Thật không ngờ, bọn họ lại có thể diệt địch nhanh chóng như vậy.
Nuốt xuống miếng ăn cuối cùng, Dư Quang cười nhẹ nhìn Vương Cẩu: "Ăn không?"
Vương Cẩu đã sớm nghe nói chuyện Dư Quang cùng Chu Tố Hoa ngồi cùng bàn ăn cơm.
Lúc này nghe được Dư Quang hỏi, nhịp tim Vương Cẩu chậm đi nửa nhịp, sau đó tăng tốc điên cuồng.
Thành chủ muốn cùng hắn ăn cơm, hắn đây là muốn được thượng vị sao?
Đang nghĩ, lại nghe thấy giọng nói xuyên tim của Dư Quang: "Không ăn thì lát nữa về ăn thêm nhiều một chút."
Tim đập nhanh quá vậy, nàng thật sự sợ Vương Cẩu chưa kịp ăn cơm xong đã trực tiếp chết ngay trên bàn ăn của nàng mất.
Cho nên thôi vậy!
Vương Cẩu lòng tan nát đầy đất, sau khi báo cáo xong với Dư Quang liền ủ rũ bỏ đi.
Thấy trong nhà ăn lại lần nữa yên tĩnh, 08 nghi hoặc hỏi Dư Quang: "Túc chủ, rõ ràng ngươi có thể lấy ra vũ khí hữu dụng hơn, tại sao cuối cùng lại chỉ chọn nỏ."
Dư Quang khẽ cười: "Mỗi một thế giới đều có quá trình phát triển của riêng nó, ta chỉ cần lấy ra đồ tốt hơn một chút so với vũ khí hiện có của thời đại này đã vô địch rồi, vì sao lại phải cưỡng ép thúc đẩy sự phát triển của một thời đại."
Đốt cháy giai đoạn trước giờ không phải là thói quen tốt.
Thiếu mất giai đoạn phát triển cần thiết, sẽ càng khiến thế giới rung chuyển.
Đến lúc đó, nàng còn gì mà chơi nữa.
08: "...Túc chủ, nhưng mà nỏ mà ngươi lấy ra đã rất tân tiến rồi."
Luôn cảm thấy túc chủ của mình có gì đó không đúng.
Dư Quang tươi cười càng thêm rạng rỡ: "Thứ này không phải là tiên tiến mà là lạc hậu, chỉ là do truyền thừa của các ngươi hết hàng rồi thôi."
Đây chính là chỗ hại mà nàng vừa nói tới, liên quan đến chuyện đốt cháy giai đoạn!
08: "..." Xong rồi, lại không hiểu nữa.
Ngay lúc đó, Chu Tố Hoa từ bên ngoài vội vã đi tới: "Thám tử báo, nói là thấy quân Hưng thành đang hướng về Diêm thành, bọn họ mang theo máy bắn đá cỡ lớn, xem ra là tính công thành."
Nghe được lời này, vẻ mặt Dư Quang như nghĩ đến gì đó: "Lại Trần Vinh có khả năng không có ở đó."
Chu Tố Hoa khẽ sững sờ, theo bản năng hỏi: "Thành chủ sao lại nói vậy."
Dù sao cũng đã từng là vợ chồng, tuy rất chán ghét và vứt bỏ Lại Trần Vinh, nhưng nghe tin Lại Trần Vinh chết, phản ứng theo bản năng của nàng vẫn là quan tâm.
(Hết chương này).
