Dư Quang mở mắt nhìn, lại phát hiện trong tay Vương Cẩu cầm lại là một khối ngọc bội, mặt trên rõ ràng viết một chữ “Mang”.
08 nhanh chóng từ trên giường đứng lên: “Kí chủ, hẳn là Ngụy Hoài tìm tới, ngươi định xử lý hắn thế nào.” Theo nó thấy, cứ giả vờ không biết là xong, Dư Du và cô tỷ ba kia đã đủ làm người buồn nôn rồi, không cần phải tìm thêm chuyện khó chịu vào người.
Dư Quang từ trên giường ngồi dậy, dùng khăn tay chấm nhẹ khóe mắt: “Là cha ta, cha ta tới, các ngươi mau chạy ra đại môn, đánh trống khua chiêng mời cha ta vào.” Việc cha nàng sống lại là chuyện lớn như vậy, đương nhiên phải ầm ĩ tuyên cáo toàn thế giới mới được.
08: “…” Đây là muốn bắt đầu làm loạn rồi!
Nghe nói người tới là Ngụy Hoài Ngụy đại tướng quân, vẻ mặt Chu Tố Hoa hơi cứng lại: Ngụy tướng quân không phải đã chiến tử sa trường sao, sao lại sống lại?
Không đúng, gia tộc Ngụy tướng quân vẫn còn ở kinh thành, bọn họ không nên cao điệu như vậy mới phải.
Trừ phi thành chủ có tính toán khác… Vẻ mặt Vương Cẩu cũng có chút kỳ quái, lúc trước chỉ nghe nói Ngụy tướng quân chiến tử sa trường, hắn còn tưởng là Lại Trần Vinh làm, không ngờ đối phương thế mà còn sống.
Nói cách khác, Lại Trần Vinh chắc cũng nghi ngờ có phải bọn họ giết Ngụy Hoài không.
Thông tin hai bên không thông, thế mà làm Ngụy Hoài giữ được tính mạng, thậm chí còn có được cái danh tiếng vì nước mà chết.
Nghe nói cũng chính vì cái danh tiếng này, địa vị Ngụy gia ở kinh thành không hề bị ảnh hưởng gì.
Kết quả Ngụy Hoài thế mà trở về, người này lại là cha ruột thành chủ, bọn họ có phải nên giúp che giấu một chút hay không.
Bất quá nói thật, nếu không phải người kia chủ động ám chỉ thân phận, Vương Cẩu thật sự không nhận ra, người kia lại chính là Ngụy tướng quân nho nhã tuấn lãng lúc trước.
Rốt cuộc mặt Ngụy tướng quân đã gặp phải chuyện gì!
Phát hiện ánh mắt muốn nói lại thôi của Vương Cẩu và Chu Tố Hoa, Dư Quang lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Ta lại quên mất.” Vương Cẩu và Chu Tố Hoa cùng thở phào, thành chủ còn nhớ là tốt rồi.
Lại nghe Dư Quang từ từ nói: “Cha ta vất vả lắm mới sống lại, nhất định chịu không ít khổ sở, lát nữa các ngươi cho đốt thêm mấy quả pháo, thả cho thoải mái một chút.
Lại tìm mấy người giọng lớn, ở cửa hô to mấy câu nghênh đón Ngụy tướng quân về nhà, giải xui.” Đã về nhà, đương nhiên phải có chút nghi thức cảm giác mới được.
Vương Cẩu và Chu Tố Hoa: “…” Thành chủ sợ là muốn ầm ĩ cho mọi người đều biết.
Rốt cuộc thành chủ từ gia đình nào mà ra vậy, luôn có cảm giác nàng đối với cha mẹ đầy oán niệm.
Ai ngờ, lời Dư Quang còn chưa nói hết: “Đừng quên thông báo Hạnh Hoa Ban, bảo bọn họ dàn dựng một tiết mục ca múa chúc mừng cha ta sống lại, cho mọi người giúp cha ta cao hứng.” Cuối cùng, Dư Quang lại như nghĩ đến điều gì: “Mau đi gọi mẹ, các em trai, em gái ta tới, bảo bọn họ ra cửa đón người, tiện thể khóc một trận.” Khóc thêm vài tiếng đi, khóc một lần là bớt một lần.
Nhìn khuôn mặt tươi cười hạnh phúc ngây thơ của Dư Quang, Vương Cẩu và Chu Tố Hoa: “…” Được rồi, thành chủ chính là muốn náo cho mọi người đều biết.
Lần sốt cao trước, trực tiếp làm hỏng đầu óc Ngụy Vân Tiêu, hắn không những biến thành người ngốc, mà khi cảm xúc quá khích sẽ co giật.
Ban đầu, Ngụy Vân Liên vẫn còn ôm Ngụy Vân Tiêu trong ngực, chăm sóc cẩn thận.
Nhưng Ngụy Vân Tiêu là một đứa trẻ, cảm xúc vốn dĩ rất dễ kích động, thường cười cười đã co giật, khóc khóc cũng co giật.
Mỗi lần co giật đều đi kèm với sùi bọt mép và cắn lưỡi.
Lúc đầu, Ngụy Vân Liên vẫn còn biết dùng tay ngăn lại Ngụy Vân Tiêu.
Nhưng bị cắn hai lần, Ngụy Vân Liên cũng bực.
Cô ta để mấy đôi đũa bên cạnh, chỉ cần Ngụy Vân Tiêu phát bệnh, liền nhét đũa vào miệng Ngụy Vân Tiêu, để cho Ngụy Vân Tiêu co giật đã đời mới thôi.
Có mấy lần, nếu không có hạ nhân phát hiện, Ngụy Vân Tiêu có lẽ đã đi đời.
Hạ nhân tuy ghét Ngụy Vân Liên, nhưng vẫn chưa đến mức không qua được với một đứa trẻ.
Cảm thấy Ngụy Vân Liên là một cái hố, bọn họ dứt khoát đưa Ngụy Vân Tiêu sang phòng Dư Du.
Dư Du là người trầm mặc ít nói, ở với Dư Du ít nhất không cần lo lắng Ngụy Vân Tiêu có cảm xúc lớn.
Hơn nữa đưa người đến bên cạnh Dư Du, khi có chuyện xảy ra Dư Du ít nhất có thể giúp mở miệng gọi một tiếng.
Dư Du cứ thế mà có thêm một người bạn cùng phòng.
Sau khi tỉnh lại, mỗi ngày Ngụy Vân Tiêu đều rất trầm mặc, nếu không ai để ý đến hắn, cả ngày hắn sẽ ngồi ở góc tường, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có mấy lần thấy Ngụy Vân Liên mang Ngụy Vân Cát ra ngoài chơi, hắn cũng sẽ theo bản năng gọi tỷ tỷ.
Nhưng Ngụy Vân Liên như không thấy hắn vậy, vội vàng dẫn Ngụy Vân Cát rời đi.
Ngược lại, Ngụy Vân Cát vẫn còn nhớ đến người ca ca này, gọi mấy lần sau, lần nào cũng bị Ngụy Vân Liên mắng cho một trận, về sau không dám gọi nữa.
Ngược lại Dư Du lại thương đứa trẻ này, ngày thường sẽ trò chuyện cùng Ngụy Vân Tiêu.
Cứ như vậy, Dư Du và Ngụy Vân Liên đều có bạn, lại còn có đồ ăn của thành chủ phủ cung cấp, coi như không lo ăn uống.
Đợi đến khi Dư Du khá hơn chút, ngẫu nhiên cũng sẽ dẫn Ngụy Vân Tiêu ra sân tập võ.
Tuy đầu óc Ngụy Vân Tiêu không dùng được, nhưng lại chuyên tâm hơn trước kia không ít, tập luyện cũng có ra hình dáng.
Thấy có người chủ động đứng ra quản Ngụy Vân Tiêu, Ngụy Vân Liên cũng thân thiết với Ngụy Vân Tiêu không ít.
Nếu không phải Dư Quang nhỏ mọn, bắt nha hoàn chỉ hầu hạ Dư Du, cô ta cũng sẽ không vì tuổi nhỏ mà chăm sóc không tốt cho Vân Tiêu, nên tất cả đều là lỗi của Dư Quang.
Bốn người cứ như thế duy trì một sự cân bằng quỷ dị.
Ai ngờ ngay lúc này, lại có tin tức Ngụy Hoài còn sống.
Tin tức vừa đến, Ngụy Vân Liên và Ngụy Vân Cát đều vui mừng đến phát khóc.
Ngược lại Dư Du có chút mộng, chẳng phải nói là chiến tử sa trường sao, sao Ngụy Hoài lại còn sống trở về?
Tình cảm của nàng với Ngụy Hoài rất phức tạp.
Khi mới xuống núi, Nàng danh là du hiệp, lại gánh vác sứ mệnh ghi chép tình hình dân chúng ở các nơi cho triều đình.
Vốn cho rằng mình cứ như vậy mà đi tiếp, nhưng không ngờ lại gặp được Ngụy Hoài.
Bọn họ cùng nhau nói chuyện phiếm, cùng nhau nói về phong thổ các nơi.
Bọn họ có rất nhiều chuyện để nói với nhau.
Sau đó, Ngụy Hoài bị tập kích, nàng lấy thân giải độc, Ngụy Hoài nói muốn cưới nàng, bọn họ đã có một khoảng thời gian vui vẻ, còn có Dư Quang nữa.
Dư Du lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.
Dư Quang nói đúng, trong lòng nàng đối với Ngụy Hoài có oán hận.
Nàng cũng xác thực trút sự oán hận đó lên người Dư Quang.
Dư Quang và Ngụy Hoài lớn lên rất giống nhau, giống đến mức làm nàng không thể không hận.
Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của Dư Quang, nàng đều nhớ lại dáng vẻ chán nản rời đi Ngụy gia với cái bụng bầu của mình.
Ngụy Hoài đã hứa cho nàng một gia đình, cho nàng một hy vọng.
Nhưng Ngụy Hoài lại tự tay phá vỡ hy vọng của nàng.
Nàng biết mình không nên giận cá chém thớt lên Dư Quang, nhưng nàng không khống chế được… Trước kia nàng nghĩ rốt cuộc có thể nuôi đứa con của kẻ thù bên cạnh, cũng mặc kệ nàng nỗ lực thế nào, Ngụy Vân Liên, con bạch nhãn lang này, từ đầu đến cuối không chấp nhận nàng.
Sau đó, nàng lại nhận được tin Dư Quang trở thành thành chủ.
Nhưng từ khi nàng đặt chân vào Diêm Thành, sự việc phát triển đã đi sai đường.
(hết chương này)
