Dư Yến ngẩn người: "Lĩnh chứng."
Sau đó trong nháy mắt phản ứng lại, chỉ thấy nàng dùng sức bắt lấy cánh tay Dư Quang: "Đúng, muốn lĩnh chứng, các ngươi nhất định phải lĩnh chứng."
Muội muội cùng Trần Chiêu qua ngần ấy năm, không có được bao nhiêu đứa con, hiện tại thân thể cũng sụp đổ, Trần Chiêu nếu không muốn muội muội, muội muội về sau sẽ ra sao.
Cho nên đương nhiên phải bắt Trần Chiêu lĩnh chứng, như vậy đợi muội muội chết sau cũng coi như có người lo hậu sự, không cần lo lắng lại biến thành cô hồn dã quỷ.
Trong giọng nói của Trần Chiêu đã mang theo tiếng khóc nức nở: "Ta không muốn!"
Hắn vì sao phải cưới một người phụ nữ không thể sinh con, Dư Quang có xinh đẹp đến đâu thì sao, hắn đã chơi chán rồi!
Dư Quang ngồi xổm xuống, cười ôn nhu: "A Chiêu à, sổ hộ khẩu của anh để ở đâu, em cùng anh đi lấy nhé?"
Nghe thấy giọng Dư Quang dịu xuống, lửa giận trong lòng Trần Chiêu lập tức bốc lên: "Ta nói không cần cô, không cần cô, cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ cô nghe không hiểu hả?"
Trong cơn hoảng hốt, hắn tựa như lại trở về cái cách chung sống của hắn với nguyên chủ mấy năm trước.
Nguyên chủ từ nhỏ đã bị đánh, trong người có một loại tính nô lệ.
Đối phương càng cường thế, nàng lại càng dễ dàng thuận theo.
Ở nhà họ Trần mấy năm nay, không chỉ Trần Chiêu thường xuyên đánh mắng nàng, ngay cả vợ chồng nhà họ Trần cũng thỉnh thoảng ra tay với nàng.
Nghe Trần Chiêu nói vậy, trong mắt Dư Yến tràn ngập lửa giận ngút trời, nàng vừa định đá cho Trần Chiêu hai cái thì bị Dư Quang đưa tay ngăn lại: "Đại tỷ đừng tức giận."
Dư Yến thở phì phì nhìn Dư Quang: "Đến nước này rồi mà muội còn che chở hắn."
Dư Quang cười nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn Dư Yến: "Đại tỷ à, hay là để muội nói chuyện với A Chiêu đi."
Nàng thực sự thích cô chị đỡ đệ này, hẳn là quá trình dạy dỗ này sẽ tràn đầy lạc thú.
08: "... " Dư Yến thế mà lại được túc chủ nhà mình yêu thích, cũng không biết là may mắn hay bất hạnh.
Trong lòng Trần Chiêu vui vẻ, không ngờ Dư Quang vẫn dễ khống chế như vậy.
Vậy có phải chỉ cần hắn nói thêm vài câu là có thể khiến người phụ nữ này lại tự sát.
Chỉ là lần này hắn nhớ dai, nhất định phải khiến người phụ nữ này chết hẳn mới được.
Nghĩ đến đây, Trần Chiêu bỗng sững sờ, sau đó lại nhớ đến một chuyện hắn xem nhẹ.
Dư Quang này sợ là vốn không chết, cố ý cùng Dư Yến đến gây chuyện.
Cảm thấy mình đã nắm bắt được điểm mấu chốt, Trần Chiêu vừa muốn lên tiếng thì cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt của Dư Quang chạm lên da đầu hắn.
Hồi trước hai người còn tốt, Dư Quang hay làm thế này giúp hắn thư giãn da đầu.
Tưởng rằng Dư Quang muốn dùng cách này để cầu xin tình yêu, Trần Chiêu hừ lạnh một tiếng, chỉ muốn dùng lời lẽ cay độc khiến Dư Quang nhanh chóng cút xa.
Ai ngờ một giây sau, Dư Quang trực tiếp túm lấy tóc hắn, đập đầu hắn xuống đất: "Tao hỏi mày sổ hộ khẩu ở đâu!"
Mỗi nói một chữ, liền một cú va chạm, mặt đất thô ráp cứa rách trán Trần Chiêu, đầu óc Trần Chiêu ong ong.
Nhưng kỳ lạ là, hắn vẫn nghe rõ ràng giọng Dư Quang.
Ngay khi Trần Chiêu còn đang mộng mị thì Dư Quang lại túm tóc hắn lên.
Cũng cú va chạm đó lặp lại, vẫn cùng với lời nói rõ ràng của Dư Quang: "Tao hỏi mày rồi, mày không hiểu hả?"
Trần Chiêu cảm thấy mình hơi khó hiểu, Dư Quang rõ ràng có giọng nói ôn nhu như vậy, vì sao lại ra tay nặng với hắn như thế.
Ngay khi hắn còn đang suy nghĩ thì lần thứ ba bạo kích của Dư Quang đã tới đúng hẹn: "Sổ hộ khẩu của mày để đâu, không lấy ra thì chết ở đây đi!"
Dư Yến vốn còn đang tức Dư Quang bùn nhão không trát nổi tường, đến khi thấy Dư Quang ra tay thì lại vội vàng tiến lên khuyên can: "Thôi, đừng đánh nữa, dù sao cũng là chồng muội, đánh bị thương thì cuối cùng vẫn là muội hầu hạ."
Hai người này còn phải sống với nhau chứ, nếu làm hỏng thì phải làm sao bây giờ.
Trần Chiêu bị đánh máu me đầy mặt, ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.
Hắn muốn nói mình kiên quyết không cưới người đàn bà ghê gớm Dư Quang này, nhưng lời đến khóe miệng lại tự động biến thành câu khác: "Sổ hộ khẩu ở trong ngăn kéo đầu giường của tao."
Nhà cửa trong nhà rộng, tuy hắn ở cùng cha mẹ nhưng sổ hộ khẩu vẫn luôn do hắn cất giữ.
Cho dù không muốn cưới Dư Quang, nhưng hắn thực sự không muốn bị đánh nữa.
Dù sao chỉ cần hắn không đồng ý, dù có đến Cục Dân Chính bọn họ cũng không đăng ký được.
Dư Quang cười nhẹ nhàng thả tóc hắn ra: "Một lát chúng ta đi kết hôn, anh nhớ kỹ, nếu đến Cục Dân Chính mà anh đổi ý."
Khi nói chuyện, chân Dư Quang đã đặt lên chỗ thừa của Trần Chiêu, hơi dùng lực: "Tôi sẽ giẫm nát của anh."
Sức ép đột ngột này khiến Trần Chiêu run rẩy cả người, lại theo bản năng muốn kêu cứu.
Ngay lúc này, Dư Yến bỗng túm lấy tay Dư Quang: "Tiểu Quang đừng có làm bậy, xảy ra chuyện gì thì sao, muội tính ở vậy à."
Nàng tuy không kết hôn, nhưng lớn tuổi như vậy, lại làm việc ở mỏ cùng một đám đại lão thô.
Ngày thường không ít nghe mấy người này nói đùa, nên hiểu biết tự nhiên cũng có.
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Yến, bỗng lấy một cặp kính đen từ trong túi ra đeo vào: "Đại tỷ nói đúng, cái thứ này tôi đúng là không dùng được."
Quả nhiên nàng vẫn chưa quen, không có kính mắt khiến nàng cảm thấy mình bị cô lập khỏi những người khác.
Dư Yến nghi hoặc nhìn Dư Quang, không hiểu cặp kính này ở đâu ra: "Muội nói linh tinh cái gì thế, đây là chồng muội, sao có thể tùy tiện giày vò."
Chân Dư Quang vẫn không rời Trần Chiêu, đau đớn âm ỉ khiến Trần Chiêu không khỏi hít không khí.
Nhưng câu nói tiếp theo của Dư Quang lại tiếp tục kích thích thần kinh mỏng manh của hắn: "Không sao, đợi kết hôn rồi thì tôi có thể góa chồng."
Thân thể Trần Chiêu bỗng khựng lại, hắn vừa nghe được cái gì, có phải tai hắn có vấn đề rồi không!
Người đàn bà này nói muốn giết hắn, người đàn bà này lại dám trắng trợn nói muốn giết hắn.
Hắn là bị điên rồi mới có thể kết hôn với người đàn bà này.
Dư Yến cũng sợ hãi đến nỗi trực tiếp đưa tay bịt miệng Dư Quang: "Lạy trời, muội nói bậy bạ gì đấy, những lời này sao có thể nói tùy tiện được, không đúng, nghĩ cũng không được nghĩ."
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Yến, giọng nói ôn nhu: "Đại tỷ nói đúng, nhưng nếu tôi góa chồng mà tiện thừa kế di sản thì Gia Bảo sau này cũng có thể sống tốt hơn."
Nghe thấy tên Gia Bảo, biểu cảm của Dư Yến có chút vặn vẹo, sau đó nhanh chóng khôi phục bình thường: "Gia Bảo cần tiền thì có hai chị em ta lo, nhưng cái chuyện mưu tài sát hại tính mệnh này thì muội đừng hòng nghĩ tới."
Nàng chỉ có hai người thân này, đều phải sống thật tốt cho nàng.
Dư Quang cười gật đầu: "Đại tỷ nói đúng."
Thú vị đấy, cô chị Lord Voldemort này thế mà vẫn có chút điểm mấu chốt.
Dư Yến thì lại đắc ý: "Chị là đại tỷ của các muội, chị nói đương nhiên đúng!"
08 thì lại một mặt cảm khái nhìn Dư Quang và Dư Yến tương tác.
Gần đây hắn vẫn luôn lật xem ghi chép nhiệm vụ của người làm nhiệm vụ khác.
Những người đó bước vào nhiệm vụ bước đầu tiên, đều là đạp tra nam, sau đó hoặc là gây dựng sự nghiệp, hoặc là mưu cầu tình yêu.
Cố gắng khiến bản thân tốt đẹp hơn để cho tra nam phải hối hận.
Nhưng túc chủ nhà hắn lại tính kết hôn, góa chồng, thừa kế di sản một mạch.
Chẳng lẽ đây là biết rõ núi có hổ vẫn cứ đâm đầu vào núi sao.
Quan trọng nhất là, túc chủ nhà hắn hình như đang nghiêm túc.
(Hết chương này).
