Triệu dì kinh ngạc nhìn hai người trước mặt, trong trí nhớ của bà, Trần Chiêu đứa trẻ này không phải là kẻ si tình gì.
Nhưng nhìn vết thương trên đầu Trần Chiêu lại không giống như giả vờ, lúc này bà khuyên hai người: "Con xem con bị thương nặng thế này, dù chụp ảnh kết hôn cũng xấu xí, hay là về trước đi đã."
Hốc mắt Trần Chiêu đỏ lên, vừa định gọi một tiếng thân dì, lại nghe Dư Quang ôn nhu nói: "Con cũng khuyên nó như vậy, nhưng nó chẳng những không nghe, còn nói với con, nếu con không đồng ý cầu hôn, nó sẽ tự sát ngay lập tức."
Nói xong, Dư Quang thở dài một hơi: "Trần Chiêu à, hay là hôm nay chúng ta đừng đi đăng ký kết hôn vội, con đưa anh về nhà rồi tính sau, con còn có việc bận."
Nghe Dư Quang nói có việc bận, đầu óc Trần Chiêu ong ong.
Bận gì chứ, có chuyện gì phải bận, về nhà nào, có phải về nhà không.
Cảm thấy mình đã nắm được trọng điểm, Trần Chiêu chộp lấy tay dì Triệu: "Dì ơi, cầu xin dì, mau làm thủ tục cho chúng con đi, con không thể không có Dư Quang."
Dì Triệu bị động tác đột ngột của Trần Chiêu làm cho ngây người, theo bản năng lấy ra con dấu đóng lên.
Sau đó đưa đồ cho Trần Chiêu: "Sau này phải sống cho tốt đấy!"
Không ngờ trên đời này lại có chuyện lãng tử quay đầu.
Hóa ra là bà đã nhìn lầm thằng nhóc nhà họ Trần, quả nhiên là lớn rồi, có trách nhiệm rồi.
Chỉ là chuyện con cái này, e là sau này sẽ là một cái hố giữa hai người.
Tốn tiền chạy vọt lấy giấy chứng nhận, Trần Chiêu vừa đi về phía sảnh tuyên thệ, vừa khóc lóc nhìn Dư Quang: "Em thật sự không thể bỏ anh sao, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, em muốn gì anh cũng cho em."
Khóe miệng Dư Quang vẫn giữ nụ cười, giọng điệu dịu dàng an ủi Trần Chiêu: "Đừng nghĩ nhiều, cái em muốn không phải là đồ vật."
Đồ vật có ý nghĩa gì chứ, cô muốn là mạng.
Dù không lấy được cả thì nửa cái cũng được.
Trần Chiêu cho rằng Dư Quang nói là muốn con người hắn, tiếng khóc nức nở trong giọng càng lớn: "Dư Quang em tha cho anh đi, nhà anh có mình anh là con trai độc nhất thôi, anh còn muốn sinh con trai nữa."
Hắn gánh trên vai sứ mệnh sinh sôi nảy nở dòng dõi, nhưng không thể chịu đựng giày vò như vậy.
Dư Quang đưa tay vỗ vai hắn: "Yên tâm, chuyện con trai này em giúp anh giải quyết, hơn nữa anh hẳn là sẽ không sống đến lúc đó đâu."
Trần Chiêu ép chết nguyên chủ, còn mình thì giày vò Trần Chiêu, vẫn tính là công bằng.
Trần Chiêu: "..." Ai mau đến cứu hắn đi, hắn thật sự không muốn mà!
Đến khi mẹ Trần chạy đến thì Dư Quang đã cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn còn nóng hổi, cùng Trần Chiêu đi ra từ Cục dân chính.
Nhìn thấy mẹ mình, Trần Chiêu khóc rưng rức xông tới: "Mẹ!"
Cuối cùng hắn cũng đã nhìn thấy người có thể làm chủ cho mình.
Dư Yến cũng lo lắng xoa xoa tay, nhanh chóng đi đến bên cạnh mẹ Trần: "Dì thân gia ơi, cuối cùng chuyện vui cũng xong rồi, có phải chúng ta nên gọi chú thân gia cùng nhau ra nhà hàng chúc mừng một chút không ạ."
Sáu năm rồi, em gái cô cuối cùng cũng có ngày vượt qua giông bão, thành người của nhà họ Trần danh chính ngôn thuận.
Mặt mẹ Trần trầm xuống: "Các người theo ta lại đây."
Sau đó liền đẩy xe đạp nhanh chóng đi về phía ven hồ bên cạnh.
Trần Chiêu như tìm được chỗ dựa liền nhanh chóng đi theo sau lưng mẹ mình, miệng luôn gọi mẹ.
Thấy sắc mặt mẹ Trần không đúng, Dư Yến giữ lấy tay áo Dư Quang: "Em gái, dì thân gia không vui, lát nữa em lựa lời ngon tiếng ngọt dỗ bà ấy chút nhé, giấy đăng ký kết hôn này chị cất giúp cho em, làm hỏng lại phải bổ sung phiền lắm."
Dư Quang vừa cười mỉm đồng ý, vừa theo mẹ Trần vào khu ven hồ.
Đây là một chỗ rẽ cụt, xung quanh rất yên tĩnh.
Mẹ Trần dừng xe lại, quay đầu quở trách Trần Chiêu một tiếng: "Trần Chiêu, chuyện lớn như vậy, con vậy mà không thèm bàn với mẹ, con thật khiến mẹ rất thất vọng."
Trần Chiêu không hé răng nghe mẹ Trần trách mắng, vì hắn biết, đây đã là lý do thoái thác nghiêm khắc nhất của mẹ đối với hắn rồi.
Sau đó, mẹ Trần nhìn về phía Dư Yến: "Đừng gọi tôi thân gia, tôi vốn tưởng nhà cô cũng tốt, nên mới đồng ý để Dư Quang nhà các cô vào cửa.
Nhưng Dư Quang nhà cô càng ngày càng không ra gì, ngay cả chuyện cơ bản nhất của phụ nữ cũng làm không xong.
Bây giờ lại không biết rót thuốc mê gì cho Trần Chiêu nhà chúng tôi, chuyện hôn sự này nhà tôi không nhận."
Dư Yến vừa định phản bác, lại bị ánh mắt sắc bén của mẹ Trần làm cho chùn bước.
Cô từ bé đã sợ những thành phần trí thức cao cấp có địa vị này, đến cả nói chuyện với đối phương cô cũng cảm thấy tự ti.
Thấy Dư Yến không nói gì nữa, trong mắt mẹ Trần hiện lên một tia chán ghét.
Sau đó bà nhìn về phía Dư Quang: "Quỳ xuống, bình thường cô hay nói chuyện với trưởng bối như vậy đấy à."
Xem bộ dạng vô phép tắc này của cô, mấy năm nay bà coi như công cốc rồi.
08 sưu từ trên giường nhảy dựng lên: "Ký chủ!" Có phải bọn họ nhảy sai thời đại rồi không, nếu không sao lại nghe được những lời này.
Dư Quang thì cười nhạt đẩy nhẹ kính mắt: Mỗi người được ủy thác đều có những nỗi đau khổ không thể nói thành lời của riêng mình.
Những nỗi đau khổ đó, họ sẽ cố gắng quên đi, thậm chí không muốn nói cho người ủy thác biết.
Nhưng những loại phản ứng theo bản năng của cơ thể này, lại không lừa gạt được ai.
Ai cũng sẽ theo bản năng bảo vệ bản thân mình, nguyên chủ có thể thi đỗ đại học vào cái thời đại đó, đã chứng tỏ chỉ số thông minh của cô không có vấn đề.
Một người bình thường, không lẽ không biết việc sinh non nhiều lần gây tổn hại đến cơ thể.
Giải thích duy nhất, chính là cô không kiểm soát được.
Nói đến bàn tay thô ráp của nguyên chủ, đây cũng không phải là đôi tay mà một người sống sung sướng an nhàn nên có.
Còn có những vết thương nguyên chủ giấu trong quần áo, người ngoài không nhìn thấy được.
Một người phải trong tình cảnh nào mới dùng phương thức thảm liệt như vậy để tự sát.
Vậy thì nhất định là sự tuyệt vọng sau khi tất cả tín ngưỡng bị sụp đổ.
Không thể phủ nhận, trong việc ngày tháng trôi qua thành ra như vậy, nguyên chủ có trách nhiệm.
Nhưng loại trách nhiệm này, lại không phải lý do để người nhà họ Trần hành hạ cô.
Thấy Dư Quang đứng yên không động đậy, mẹ Trần tiến lên một bước định nắm tóc Dư Quang, tay cũng giơ cao lên: "Đồ tiện nhân, câu kết với con trai ta không lo học hành."
Con trai bà từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, đương nhiên sẽ không có sai.
Nên chắc chắn là con đàn bà này xúi giục con trai bà không lo học hành.
Mắt thấy mẹ Trần sắp xông tới trước mặt Dư Quang, 08 vội kéo chăn che kín thân mình: Thật đáng sợ, hắn không dám nhìn!
Quả nhiên, ngay giây sau, mẹ Trần phát ra tiếng kêu đau đớn, ôm bụng quỳ xuống đất.
Cơn đau dữ dội ở bụng khiến bà không thốt ra lời, mồ hôi tỉ mỉ theo chóp mũi nhanh chóng chảy xuống, cho người ta biết bà hiện tại không hề dễ chịu.
Dư Quang cười nhẹ nhìn mẹ Trần: "Mẹ ơi, xin lỗi, con vừa bị chuột rút, không cẩn thận đụng phải mẹ."
Với người lớn tuổi thì vẫn phải tôn trọng một chút, dù cho đối phương không xứng đáng với sự tôn trọng của mình.
Dư Yến và Trần Chiêu ngơ ngác nhìn Dư Quang và mẹ Trần: Thì ra là vậy!
Cuối cùng thì Trần Chiêu cũng phản ứng lại trước: "Dư Quang, sao em dám đánh mẹ anh, không cẩn thận gì chứ, em là cố ý."
Cùng với một tiếng kêu đau đớn khác, Trần Chiêu cũng ở tư thế tương tự quỳ ngồi bên cạnh mẹ Trần, hai người mặt mũi đau khổ không sai lệch gì.
Dư Yến lo lắng giữ lấy tay áo Dư Quang, dáng vẻ hiện tại của em gái khiến cô vô cùng sợ hãi.
Dư Quang an ủi vỗ vỗ tay Dư Yến, sau đó nắm lấy đầu Trần Chiêu và mẹ Trần, đập hai đầu vào nhau.
Cùng với tiếng rên rỉ của hai mẹ con, giọng điệu Dư Quang dịu dàng nói bên tai họ: "Các người biết quá nhiều rồi!"
(Hết chương này).
