.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 15: Làm ta mụ tâm địa thiện lương




Biết chuyện mình đi đạp xích lô đã thành sự thật, Dư Hải bắt đầu tìm cơ hội chạy trốn.
Chỉ tiếc, mỗi lần đều bị Dư Quang bắt trở lại.
Liên tục chịu mấy trận đánh sau, Dư Hải cũng túng.
Bởi vì lần cuối cùng động thủ, dao phay trong tay Dư Quang cách đầu ngón tay hắn chỉ không đến hai li.
Điều này khiến Dư Hải nhận thức rõ ràng, Dư Quang cái con điên này thật có thể chặt tay hắn, rồi đuổi hắn gia nhập Cái bang.
Đáng sợ nhất là, dù đang làm gì, dù nhìn từ góc độ nào, trên mặt Dư Quang vĩnh viễn mang nụ cười.
Nhìn trông như một kẻ điên không giữ nề nếp.
Cảm nhận được sự uy hiếp từ Dư Quang, Dư Hải cả người đều không ổn, thậm chí ngủ cũng run rẩy, sợ sơ ý Dư Quang sẽ xông vào lấy mạng nhỏ của hắn.
Hắn từng thử cầu cứu người ngoài.
Nhưng ấn tượng của mọi người về Dư Quang vẫn dừng lại ở hình ảnh cô bé đáng thương bị bắt nạt.
Trong mắt họ, chỉ có Dư Hải và Ngô Tiểu Hoa bắt nạt Dư Quang, chứ Dư Quang đừng nói phản kháng, đến trốn chạy cầu cứu cũng khó.
Quan trọng nhất là, dù Dư Hải có bị thương nặng đến đâu, trên người hắn đều không thấy nửa vết thương.
Mà những bộ phận bị đánh bầm dập, Dư Hải cũng không có mặt mũi cho người khác xem. . .
Cuối cùng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, nằm trên giường lặng lẽ chờ chết. . . Chờ Hoa ca tới đón cậu học sinh cấp ba là hắn đi đạp xích lô.
Cũng may vào lúc bình thường không cần nấu cơm giặt quần áo, Dư Quang căn bản không nghĩ tới hắn.
Mặc kệ hắn như chó chết nằm trên giường đất chờ chết.
Nghe thấy tiếng đẩy cửa, Dư Hải lật người, biết lại có phụ nữ trong thôn đến.
Từ khi Dư Quang nói muốn mở xưởng trong thôn, tâm tư của các phụ nữ trong thôn đều linh hoạt lên.
Đều là người một thôn, lại có thôn trưởng đảm bảo, đương nhiên họ sẽ không thấy Dư Quang đang nói nhảm.
Trừ phi cô không muốn ở trong thôn nữa.
Hơn nữa, thôn trưởng nói đó là việc làm ăn của Dư Quang, thôn xóm sẽ phong tỏa một tháng.
Nếu hiệu quả tốt, việc làm ăn này sẽ tiếp tục, có lẽ tương lai sẽ mở nhà máy trong thôn.
Tài vẽ bánh của thôn trưởng nhất đẳng, dù dân làng không tin mấy lời liên quan đến tương lai kia.
Nhưng đều vội vã đi kiếm khoản tiền một ngày thanh toán kia.
Về phần bảo họ làm gì, họ cũng không quá quan tâm.
Chỉ mong nóng lòng thử chờ kiếm tiền.
Nhưng Dư Quang bên này chậm chạp không thấy động tĩnh, nhóm phụ nữ sốt ruột đành lần lượt đến hỏi han Dư Quang khi nào thì mở công.
Các phụ nữ này đều biết điều, khi đến đều không đi tay không.
Có người cầm mấy cây rau, có người cầm kim chỉ, có người hào phóng hơn thì mang bầu nước, bên trong đựng nước trứng gà mới pha.
Dù sao đều là đồ nhà làm, ngày thường Dư Quang đi ăn xin thì cũng ăn những thứ này.
Cho dù sau này việc làm ăn của Dư Quang khấm khá, họ cũng không xót của.
Nhưng nếu việc làm ăn của Dư Quang thành, những thứ này mang đến nói ra cũng đẹp mặt.
Dư Quang lại hào phóng, bất kể ai đến hỏi cũng đều cười nhận đồ.
Đồng thời nói với nhóm phụ nữ mình đang gom vốn và nguyên liệu, chỉ cần tiền và đồ đầy đủ, lập tức sẽ mở công.
Các phụ nữ nghe vậy càng vui, điều kiện nhà Dư Quang họ đều rõ.
Nếu Dư Quang nói với họ là hiện giờ mình có tất cả, trực tiếp bảo họ mở công, thì họ mới cảm thấy Dư Quang không đáng tin.
Hiện giờ biết Dư Quang đang xoay tiền xoay đồ, nhóm phụ nữ lại yên tâm không ít.
Đồng thời không quên hỏi Dư Quang đối phương muốn làm gì, làm trong bao lâu, có sợ lỗ vốn không. . .
Tự chào hàng là tay chân mình nhanh nhẹn, đồng thời còn không quên hỏi han người khác.
Còn Dư Quang lấy tiền từ đâu, không phải việc họ cần lo bây giờ.
Suy đoán khó nghe, để sau khi Dư Quang không trả tiền công cho họ thì hãy nói.
Nghe những lời nịnh hót của nhóm phụ nữ, Dư Hải nằm trên giường hừ lạnh một tiếng.
Nhà họ Dư nghèo tám đời, Dư Quang trên người một xu cũng không có.
Thật sự nghĩ là làm con điên hai ngày thì có thể làm ra tiền à, đừng có mơ!
Hắn ngược lại muốn xem, chờ những phụ nữ này vỡ mộng thì Dư Quang làm sao gánh được cơn giận của họ.
Chỉ tiếc, còn chưa đợi Dư Hải xem được trò vui của Dư Quang thì Hoa ca đã mang người đến.
Những năm này chính sách nới lỏng, cho phép mọi người làm ăn.
Sự nghiệp vận chuyển hàng hóa lưu thông, việc làm ăn của Hoa ca cũng thuận lợi hơn.
Theo sự trỗi dậy của các ngành sản xuất mới, nhiều nhà máy đóng cửa, không ít công nhân tràn vào thị trường.
Chỉ là Hoa ca thích mang theo đám thanh niên trẻ tuổi làm, không thích những công nhân viên chức lớn tuổi đã nghỉ việc.
Bởi vì đám thanh niên dễ kích động, trọng nghĩa khí, tùy tiện dọa vài câu liền tuyệt đối trung thành với hắn.
Đặc biệt là hắn đã từng vào tù, trong mắt đám thanh niên này lại càng mang hào quang chấn nhiếp.
So với đám thanh niên trong thành phố, hắn càng thích nông thôn, bởi vì bọn trẻ ngoan ngoãn dễ bảo.
Về phần những công nhân kia, Hoa ca từng thuê vài người.
Nhưng những người này không những tư tưởng cố chấp, còn đặc biệt thích lên mặt dạy đời.
Cứ thấy người đáng thương hơn chút, động một tý là nghĩa vụ, nỗ lực, chỉ vì được người ta một tiếng cảm ơn.
Những người này không xót sức mình, nhưng Hoa ca lại xót dây xích và bánh xe.
Hoa ca nói vài lần, kết quả những người này hở tí lại bắt hắn đi nói lý, câu nào cũng đâm vào tim hắn.
Hoa ca khó chịu trực tiếp đuổi người đi, nhưng không qua mấy ngày liền nhận tin hắn bị công nhân này báo cáo.
Vật vã mấy lần, Hoa ca rốt cuộc khôn ra, bắt đầu xuống tay với đám thanh niên lớn tuổi trong thôn.
Có thể thấy, Hoa ca đích thực kiếm không ít tiền.
Hắn ngồi xe mô tô, thân trên mặc đồ sợi tổng hợp, thân dưới quần ống loe, kẹp một cái cặp da đen dưới nách, trực tiếp đi đến nhà trưởng thôn.
Không lâu sau, hai người từ nhà trưởng thôn đi ra, thẳng đến chỗ Dư Quang.
Dư Hải vẫn nằm trên giường nướng bánh, cũng không biết nguy hiểm đang đến gần.
Ngược lại Dư Quang trực tiếp vào phòng hắn, đẩy người từ trong phòng ra ném vào sân.
Hoa ca dáng người cao lớn, có chút bụng phệ, trông rất rắn chắc.
Vừa vào sân, liền thấy Dư Quang đang cười nhạt chờ hắn.
Hai người trước kia từng gặp mặt, bây giờ cũng không tính xa lạ.
Chỉ là lần trước gặp, Dư Quang còn là một cô nương đáng thương, nhìn thấy người sống là run rẩy.
Giờ nhìn lại, cũng đã thành người khác rồi.
Ánh mắt Hoa ca đánh giá một vòng Dư Quang, sau đó cười sảng khoái: "Mới có mấy tháng không gặp, Tiểu Quang đã cao lớn lên không ít, ta đến đón Tiểu Hải, người đâu?"
Hiện tại việc làm ăn càng ngày càng tốt, trong bọn trẻ ở thôn, Dư Hải và Dư Chấn Nghiệp được nuôi tốt nhất, giống hai con nghé con vậy.
Khéo hai đứa trẻ này đều được gia đình bảo bọc kỹ càng, không cho làm việc nặng nhọc gì.
Dư Chấn Nghiệp thì không nói, đằng này Dư Hải rõ ràng là con của bà bác, mà lại có thể nuông chiều đến thế, cũng khiến Hoa ca ngạc nhiên.
Cũng không biết nhà họ Dư gặp chuyện gì, Ngô Tiểu Hoa lại nỡ đưa con trai đi làm thuê.
Còn nữa, tường nhà họ Dư sao lại đổ mất một mảng rồi.
Thật sự chẳng lẽ là sống không nổi, tính đưa con trai ra ngoài tìm đường sống sao!
Nghe lời Hoa ca, Dư Quang cười đẩy kính: "Chú, Tiểu Hải vẫn luôn ở nhà chính chờ chú đến, chỉ là khoản lương ứng trước một tháng có thể nhiều thêm chút không ạ?"
Nửa đời sau của cô có thể sống thuận tâm thuận ý hay không, toàn bộ đều nhờ vào tiểu phúc tinh Dư Hải này, đương nhiên phải được một cái giá tốt mới được.
Dư Hải bị trói ném vào góc tường, nước mắt ào ào rơi xuống.
Hắn cuối cùng cũng biết Dư Quang muốn gom tiền làm ăn từ đâu, con mẹ nó muốn bán mình.
(hết chương)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.