Đưa mắt nhìn Dư Yến chạy xa, Dư Quang khóe miệng chậm rãi cong lên: Này đại tỷ cũng là cái diệu nhân, phỏng đoán đợi nàng rời khỏi Trần gia sau cũng sẽ không nhàm chán.
08 rốt cuộc khôi phục tự do, để ấn chứng suy đoán của mình.
08 cấp tốc hỏi Dư Quang: "Túc chủ, Dư Yến có phải tới mượn tiền không?"
Dư Quang không chút do dự gật đầu đáp: "Đương nhiên là rồi."
Biểu hiện của Dư Yến xác thực rõ ràng, ngay cả 08 đều nhìn ra được.
08: "..." Đây không phải là vũ nhục, đây tuyệt đối không phải vũ nhục đi!
Cái gì gọi là ngay cả hắn đều nhìn ra được, hắn thực sự ngốc nghếch sao.
Tự giác bị vũ nhục, 08 tiểu bằng hữu lúc này tâm tình khá thấp thỏm: "Túc chủ, nếu như đến mượn tiền, vậy tại sao nàng ngay cả lời còn chưa nói xong liền chạy."
Nụ cười trên mặt Dư Quang càng đậm: "08, ngươi nhớ kỹ, khi phát hiện có người chuẩn bị mượn đồ của ngươi, ngươi nhất định phải mở miệng trước nàng, đi con đường của nàng, làm cho nàng không có đường để đi."
08: "... Túc chủ, có phải ngươi quên ta là hệ thống!" Sao hắn lại đi mượn đồ.
Nghe 08 nói, Dư Quang xin lỗi cười một tiếng: "Là ta sai rồi, không nên bởi vì ngươi vô dụng, liền quên ngươi vẫn là hệ thống."
Ngược lại là cô ta thì không phải!
08: "..." Muốn khóc, hơn nữa là kiên cường không được!
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài yên tĩnh, Khương Điềm bưng một đĩa táo đi tới cạnh Dư Quang: "Đại tỷ."
Đại tỷ mới vừa nói trên người chỉ có hai mươi mấy đồng, vậy có phải cô có cơ hội không.
Dư Quang cũng không ngẩng đầu lên đáp: "Nếu ta là ngươi, liền cái gì cũng đừng nói, tránh cho tự mình chuốc lấy nhục."
08: "..." Thực sự nghĩ không ra, rốt cuộc tại sao túc chủ không thích Khương Điềm.
Khương Điềm gắt gao cắn môi, trực tiếp xoay người rời đi.
08 liền đúng lúc lên tiếng hỏi: "Túc chủ, sau này ngươi tính toán như thế nào, chẳng phải nói muốn đầu cơ cổ phiếu sao, tại sao vẫn không động đậy."
Túc chủ vẫn luôn nói muốn thừa kế gia sản Trần gia, thật ra có thể theo Trần gia lấy trước một chút tiền, làm một chút vốn đầu tư ban đầu.
Dư Quang lại lật một trang sách, hờ hững nói với 08: "Không rời khỏi Trần gia, ta kiếm được tiền đều là tài sản chung của hai vợ chồng, phải chia cho Trần Chiêu một nửa, hơn nữa khi nào ta nói muốn dùng tiền của Trần gia để đầu tư."
08 bị lời Dư Quang làm cho mông lung: "Túc chủ, chẳng phải ngươi nói muốn thừa kế di sản Trần gia sao."
Dư Quang nghi hoặc hỏi ngược lại: "Ta thừa kế di sản Trần gia, với việc ta muốn đầu tư có liên quan gì."
08: "... Túc chủ, ta bị ngươi làm cho rối rắm, rốt cuộc ngươi tính toán thế nào."
Khóe miệng Dư Quang khẽ nhếch lên: "Ta tính toán đem tiền Trần gia cho ta, ở trước mặt người nhà này đều đốt cho nguyên chủ, coi như là an ủi nguyên chủ."
Đó là tiền mà nguyên chủ đáng được nhận, chứ không phải là cô ta.
Dù sao nguyên chủ ở Trần gia bị hành hạ sáu năm, mà cô, chỉ cần vui vẻ chơi là được rồi.
Nhìn từ hiệu quả hiện tại thì thấy, người Trần gia không tồi, thực sự biết chống chịu hành hạ.
08 cảm giác bản thân đã không còn khả năng suy nghĩ: "Túc chủ, nhưng ngươi trước đó nói không có nhiều vốn."
Dư Quang đẩy đẩy gọng kính: "Thật sự là vốn không nhiều, nguyên chủ trước đây lúc bị đuổi ra ngoài, tiền riêng giấu dưới chân giường không mang đi, ta đếm một chút, vừa vặn hai mươi ba đồng."
Đó là tiền cô tầm bảo được, đương nhiên tính là vốn khởi nghiệp của cô.
08: "... Túc chủ, ngươi cứ đọc sách đi, ta đi nằm một chút."
Nói chuyện với túc chủ thực sự quá mệt mỏi, cơ thể cậu ta đều muốn bốc cháy rồi.
Dư Quang cũng không để ý đến cậu ta, chỉ cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Trải qua chuyện lần trước, Trần mẫu cũng trầm mặc không ít.
Bà nghĩ thông suốt rồi, cùng lắm thì cả đời không cao thanh nói chuyện, không tin Dư Quang có thể kéo được con trai bà.
Đàn ông càng già càng đáng tiền, nhưng Dư Quang lại cứ chậm trễ, sau đó hoàn toàn xong đời, đến lúc đó chẳng phải vẫn phải dựa vào con trai bà để thở sống qua ngày.
Vì vậy, Trần mẫu áp dụng kế hoạch bước đầu tiên, chính là trước hết vét sạch lương thực trong nhà.
Dù sao bà có thể đi nhà ăn đơn vị ăn, chỗ ở cũng có thể tùy tiện tìm một chỗ trong ký túc xá của đơn vị.
Bà cấp bậc cao, chỉ cần nói đơn vị gần bệnh viện, chẳng phải Dư Quang tự xưng mình giảng đạo lý à, bà cũng không tin Dư Quang dám đến đơn vị của bà để đòi tiền sinh hoạt.
Thực tế, nếu như không sợ Dư Quang phá xương cốt bà, Trần mẫu đã muốn tìm người giúp Dư Quang ly hôn.
Nhưng vấn đề của Dư Quang lại không phải là một tờ giấy hôn thú, mà là không đuổi đi được.
Dư Quang không kén ăn, Khương Điềm nấu gì cô đều ăn đó.
Cứ thế này ngày qua tháng, Khương Điềm ngày càng lo lắng, lương thực trong nhà đã bị Trần mẫu mang đi, hủ gạo sắp hết, rau xanh trong vườn cũng sắp không chống nổi. Cô cho dù có nấu ăn nữa, cũng không thể xào một mâm không khí mang lên cho Dư Quang không chứ.
Dư Quang ngược lại khá bình tĩnh về việc này, trực tiếp dặn dò Khương Điềm: "Cô đi nhà hàng của Trần Chiêu mà lấy là được."
Trần Chiêu có ba quán cơm, đủ để giải quyết ba bữa cơm sáng trưa tối.
Nghe thấy lời Dư Quang, Khương Điềm theo bản năng nhíu mày: "Bọn họ không cho thì sao?"
Bà mẹ chồng này nói rõ là không muốn quản họ, sao có thể để họ tùy tiện đi lấy cơm ở nhà hàng.
Dư Quang cười tủm tỉm nhìn Khương Điềm: "Cứ đi đi, không cho rồi tính."
Vẻ mặt Khương Điềm xoắn xuýt rời khỏi nhà, chưa tới nửa tiếng đã khóc chạy về: "Đại tỷ."
Ai ngờ tới được khi cô mới tới thì Trần Chiêu vừa đúng ở trong quán, không những mắng cô một trận, mà còn trực tiếp cho cô hai bạt tai vào mặt.
Mũ của cô cũng bị đánh bay, lộ ra đầu trọc bên trong.
Nhìn thấy mọi người đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn cô, thậm chí xa xa tránh né cô.
Cô không chịu nổi đả kích như vậy, nên đã khóc suốt đường về.
Nghe thấy Trần Chiêu ở nhà hàng, Dư Quang khép sách: "Đi thôi, ta cùng cô đi xem sao."
Khương Điềm hai mắt đẫm lệ nhìn Dư Quang: "Đại tỷ."
Rất cảm động, đại tỷ là định ra mặt vì cô à.
Dư Quang cầm tấm gương song hỷ màu đỏ trên bàn đối diện mặt Khương Điềm: "Chiếu cho kỹ đi, không có chuyện gì thì đừng nghĩ nhiều quá."
Khương Điềm: "... "Xong, càng muốn khóc hơn.
Ánh nắng buổi sáng rất đẹp, tâm trạng Trần Chiêu càng tốt.
Mẹ anh nói đúng, bọn họ là đồ sứ, không cần phải đụng chạm với miếng ngói như Dư Quang.
Bọn họ chỉ cần khiến Dư Quang nghèo túng là đủ, dù sao Dư Quang là người sĩ diện, chỉ dám vênh váo trong nhà mình thôi.
Anh không tin Dư Quang thực sự có thể làm ra chuyện xin cơm ngoài đường.
Trong tay Dư Quang không có tiền, Dư Yến lại không phải người thương em gái.
Chờ khi Dư Quang đói bụng không chịu nổi nữa, tự nhiên sẽ khóc lóc đòi ly hôn với anh.
Trong lòng Trần Chiêu càng nghĩ càng vui, lại không để ý đến một vấn đề quan trọng: Kế hoạch này có một tiền đề, đó chính là Dư Quang thật sự sĩ diện.
Đang nghĩ, chỉ thấy Dư Quang dẫn Khương Điềm đi từ ngoài cửa vào.
Lúc này nhà hàng đã đầy thực khách, Trần Chiêu một mặt đắc ý ngồi bên quầy hàng xem Dư Quang.
Anh không tin, trước mặt bao người, Dư Quang còn dám làm gì anh.
Chờ lát nữa khách vơi, anh sẽ cầm tiền đi cửa sau, xem Dư Quang đi đâu tìm người.
Ai ngờ Dư Quang vào cửa sau cũng không dừng lại, mà trực tiếp đi tới sau quầy hàng.
Trần Chiêu vừa định quát lớn, liền bị Dư Quang nhấc bổng lên, sau đó trực tiếp là một đầu gối.
Sau đó còn chưa kịp kêu thảm, thì sau gáy lại phải chịu một cú đánh nặng của Dư Quang.
Mắt Trần Chiêu trợn trắng lên rồi ngã gục xuống bàn bất tỉnh.
Trước khi hôn mê, ý thức cuối cùng của anh nghe được lời Dư Quang: "Ông chủ ngủ rồi, mọi người đóng gói đồ ăn có thịt trong nhà hàng lại, rồi lấy thêm một bao gạo, mang tới nhà cho ta."
(hết chương này).
