Hoa ca hiển nhiên cũng không nghĩ đến, Dư Quang thế mà lại hào phóng cùng mình cò kè mặc cả như vậy.
Chưng hửng một cái chớp mắt sau, Hoa ca cũng bày ra bộ dạng người làm ăn: "Tiểu Quang, thúc biết nhà ngươi có thể là gặp khó khăn, nhưng chuyện này của ngươi không hợp quy củ, thúc nếu để cho ngươi thêm tiền, về sau cũng không dễ ăn nói với những người khác."
Nguyên tắc làm ăn thứ nhất, chính là tuyệt đối không thể phá vỡ quy củ mà mình đã đặt ra.
Nếu không, về sau, hắn sẽ không thể lập lại quy củ được nữa.
Dư Quang vẫn như cũ tươi cười đầy mặt: "Thúc, con không làm khó dễ chú, chỉ là muốn nhờ chú xem thử nhà con trị giá bao nhiêu, nếu thế chấp cho chú, có thể đổi được bao nhiêu tiền."
Nàng rất thích cầm đồ của người khác làm vốn đầu tiên, kiểu làm ăn không cần bỏ vốn này thật khiến nàng vô cùng thoải mái.
Vốn Dư Quang định bán chính mình, cũng đã đủ khiến Dư Hải tức giận.
Bây giờ nghe Dư Quang còn định bán cả nhà, hai mắt Dư Hải gần như muốn trừng ra khỏi tròng: Mày sao dám, đây là gia nãi, cha mẹ cùng đại bá để lại cho hắn.
Tương lai hắn còn phải đuổi Ngô Tiểu Hoa cùng Dư Quang ra ngoài cơ mà, nếu như bị Dư Quang bán đi thì về sau hắn ở đâu...
Hoa ca kinh ngạc nhìn Dư Quang: "Ngươi cũng có quyết đoán đấy, tính toán làm ăn gì mà đến mức động đến nhà cửa thế."
Trong khi nói chuyện, Hoa ca châm một điếu thuốc, tìm một góc tường ngồi xổm xuống từ từ hút.
Khi Dư thúc thông báo bảo hắn tới dẫn người, chỉ nói Dư Quang muốn cùng hắn bàn chuyện làm ăn, hơn nữa thay đổi khá nhiều.
Tuy rằng hắn đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng không ngờ Dư Quang lại như biến thành một người khác vậy.
Nhà cửa là nền móng của cả một gia đình, lúc trước nếu không phải do hắn không hiểu chuyện, cùng người ta đi quậy phá, cũng không đến mức lỡ tay đả thương người.
Để xin người ta hòa giải, mẹ hắn đã bán nhà trong nhà đi, ba hắn thì tức chết.
Giờ đây thấy Dư Quang cũng muốn bán nhà, trong lòng Hoa ca có cảm giác khó nói thành lời.
Năm hắn gây họa, dường như cũng trạc tuổi Dư Quang bây giờ.
Dư Quang cười nhạt nhìn Hoa ca, rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Hoa ca: "Thúc, con tính mở một xưởng nhỏ chuyên làm đồ trang sức cho phụ nữ, chú có hứng thú góp vốn không?"
Hoa ca quay đầu, trong làn khói lượn lờ nhìn Dư Quang: "Những thứ này chú không hiểu, nhưng chú có thể định giá căn nhà cho con."
Làm nghề của hắn, cái gì cũng thu.
Bán có giá của bán, thế chấp có giá của thế chấp.
Hơn nữa, đối với việc làm ăn, hắn có cân nhắc trong lòng.
Đương nhiên sẽ không chỉ bằng mấy lời Dư Quang nói mà hào phóng bỏ tiền ra cùng Dư Quang làm một trận.
Tiền của hắn cũng không phải từ trên trời rơi xuống...
Nghe ra ý ngoài lời của Hoa ca, Dư Quang cũng không thất vọng, trực tiếp từ trong ngực lấy ra giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở: "Thúc, đồ con đã chuẩn bị xong cả rồi, mẹ con đang nằm trên giường đợi lăn dấu tay, nhà con thế chấp ba tháng, sau ba tháng nếu con không chuộc lại được thì nhà con tùy chú xử lý."
Lời cô nói rất đỗi đại khí trầm ổn, khiến Hoa ca phải liếc nhìn cô bằng ánh mắt khác: "Ngươi ngược lại cũng quả quyết thật."
Dư Quang cười nhạt nhìn Hoa ca: "Nếu chú có hứng thú thì có thể gia nhập bất cứ lúc nào."
08 thì thận trọng hỏi Dư Quang: "Kí chủ, cô xác định ba tháng sau có thể kiếm được tiền chứ?"
Dư Quang vẫn cười tươi rói: "Đương nhiên có thể rồi."
Nàng có thừa tự tin vào bản thân.
08 thở phào nhẹ nhõm, vậy thì tốt, nhưng tuyệt đối đừng để mục tiêu nhiệm vụ trôi dạt khắp nơi đấy nhé!
Dư Quang lại lần nữa đẩy kính: Quả nhiên là hàng phế phẩm, thở phào nhẹ nhõm cũng hơi sớm rồi đấy.
Nàng chỉ nói bản thân có thể kiếm được tiền, chứ có nói sẽ chuộc lại nhà đâu!
08 nghe không hiểu ý tứ, Dư Hải thì lại hiểu, không những hiểu mà còn gào khóc ô ô không ngừng.
Đây là nhà của hắn, nếu như bị Dư Quang bán đi thì sau này hắn biết làm sao bây giờ.
Hoa ca theo bản năng nghe theo tiếng mà nhìn: "Tiếng gì vậy?"
Dư Quang đi từ góc tường vào trong nhà, liền đá vào đầu Dư Hải một cú.
Dư Hải liền bất tỉnh ngay tại chỗ.
Dư Quang thì bình thản về ngồi xuống bên cạnh Hoa ca: "Không có gì đâu, chú, trong nhà chuột nhắt kêu thôi mà."
Hoa ca: "..." Nghe cái động tĩnh này thì chuột nhà ngươi con nào con nấy to đầu ghê.
Lúc Dư Hải tỉnh lại lần nữa, bên ngoài đã vang lên tiếng cười nói của Dư Quang và Hoa ca.
Trong lòng biết hai người này sợ là đã thỏa thuận xong, lần này Dư Hải ngược lại không phát ra tiếng động mà lăn thẳng về phía giường Ngô Tiểu Hoa.
Hắn không thể ngồi chờ chết, hắn phải tìm đại nương cầu cứu.
Cũng bị Dư Quang đánh trúng một cái, nhưng Ngô Tiểu Hoa "ngủ" say như chết.
Dư Hải rất nhanh đã lăn được tới cạnh Ngô Tiểu Hoa, tìm một góc mà bên ngoài không nhìn thấy được, nhanh chóng lấy đầu huých Ngô Tiểu Hoa.
Đây là hy vọng cuối cùng của hắn.
Đáng tiếc, động tĩnh này nhanh chóng đã thu hút sự chú ý của Dư Quang.
Dư Quang cất ba trăm hai mươi đồng Hoa ca vừa đưa vào túi: "Thúc, Tiểu Hải tỉnh rồi, con mang người giao cho chú luôn đây."
Hoa ca cười ha hả một tiếng: "Tiểu Quang, sau này ráng làm cho tốt, chú tin là con nhất định có thể làm nên thành tựu."
Ba trăm đồng mua được một căn nhà cũ trong thôn, giá cả này cũng coi như phải chăng.
Chỉ là phải đợi sau ba tháng đến nhận lại mới làm giấy tờ được.
Hắn và Dư thúc là người nhà, phỏng chừng tương lai việc sang tên nhà cửa cũng không có gì quá khó khăn.
08 tặc tặc một tiếng: "Kí chủ, người này dối trá quá, hắn căn bản không tin cô có thể kiếm được tiền."
Dư Quang thì cười nói với Hoa ca: "Chú, đợi con kiếm được tiền nhất định không quên ơn chú đâu ạ."
Phỏng chừng sau vụ này thì nàng và Hoa ca không có giao thiệp nhiều nữa.
08: "..." Nó đường đường là một hệ thống ký chủ mà, mới gặp tên Hoa ca kia một lần đã bị làm hư, vậy nó biết đi đâu mà phân bua bây giờ.
Hoa ca cười vỗ vỗ vai Dư Quang: "Cô bé ngoan, sau này nhất định không thua kém con trai, có gì cần cứ nói với chú."
Đứa trẻ mới mười mấy tuổi, thế mà trước thì bán em sau lại bán nhà, chỉ riêng cái tâm địa độc ác này thôi, cũng không phải là một đứa con trai bình thường có được.
Dư Quang đẩy mắt kính: "Chú, con thật sự có chút việc cần chú giúp đây."
Hiện tại mặc dù kinh tế đã mở cửa, các loại hàng quán nhỏ cũng mọc lên, nhưng nguồn hàng lại là vấn đề lớn.
Rất nhiều thứ đều phải nhờ đến Hoa ca hỗ trợ.
Hoa ca cũng không ngạc nhiên lắm về chuyện này, hắn ném điếu thuốc tàn xuống đất: "Con nói đi, con muốn gì nào?"
Hắn giao thiệp rộng, chỉ cần có thể kiếm được tiền nuôi sống bản thân là hắn làm thôi.
Dư Quang thì cười rồi ra hiệu với hắn: "Các loại màu sắc của tơ sợi, tơ vụn mềm, vải thừa bỏ đi từ nhà máy, và cả..."
Có lẽ cảm thấy lời mình nói có vẻ không ổn, Dư Quang hạ thấp giọng nói nhỏ vào tai Hoa ca mấy câu.
Hoa ca nghe xong thì kinh ngạc: "Con muốn mấy thứ đó làm gì?"
Những thứ đó đến mấy thằng con trai chưa chắc đã dám làm, một đứa con gái như Dư Quang sao lại có thể nói một cách tự nhiên như vậy.
Nếu như Dư Quang không tỏ vẻ quá đỗi bình thản, Hoa ca có lẽ còn hoài nghi cô bé này có phải đang ám chỉ mình hay không.
Nhưng rất nhanh sau đó hắn liền biết bản thân đã nghĩ nhiều rồi.
Sau khi nói hết những thứ mình muốn với Hoa ca, Dư Quang hào phóng rút mười đồng nhét vào tay Hoa ca: "Chú, cái này chú cầm lấy mà làm tiền cọc, con đợi tin tốt của chú."
Sau đó cũng không cho Hoa ca thời gian hỏi mà lập tức quay đầu vào nhà kéo tóc Dư Hải đẩy người ra ngoài.
Nghe tiếng Dư Hải la hét thảm thiết như tiếng heo bị chọc tiết, da mặt Hoa ca co rút một hồi lâu.
Con bé này thoạt nhìn sao giống sát nhân cuồng trong mấy bộ phim thế, làm ăn với loại người này có thật sự ổn không vậy!
Dư Quang ném Dư Hải xuống trước mặt Hoa ca, sau đó giẫm một chân lên người Dư Hải: "Chú, người này chú mang đi đi, đừng quên đồ của con là được, con còn phải khai trương xưởng đây!"
Trong nháy mắt đó, Hoa ca chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình là một tên sơn tặc.
Hoa ca ngây người hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra được một câu: "Con biết chú là người làm ăn chân chính chứ?"
Sao hắn cứ cảm thấy hắn và Dư Quang không phải người cùng một đường vậy nhỉ!
(Hết chương)
