.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 164: Ta tỷ tỷ là thâm niên đỡ đệ ma




Nghe hiểu ý tứ của đối phương, Trần mẫu chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Ba người phụ nữ này nhìn như ôn nhu, có thể nói ý đồ trong lời nói lại tương đối rõ ràng, đòi tiền, muốn rất nhiều tiền.
Các nàng mỗi người chẳng những đều có con của Trần phụ, còn có chứng cứ phạm tội của Trần phụ.
Nếu Trần mẫu không thể cho các nàng một cái giá cả hợp lý, các nàng liền đem chứng cứ đưa ra ngoài.
Cái uy hiếp này thực sự trí mạng, nếu như điều tra Trần phụ, nhất định sẽ tra Trần mẫu.
Đến lúc đó nói không chừng sẽ liên lụy đến cả nhà mẹ đẻ của Trần mẫu.
Mấy người đó nói xong liền đi, chỉ để lại Trần mẫu ngơ ngơ ngác ngác trở về, vừa mới bước vào văn phòng liền hôn mê bất tỉnh.
Rốt cuộc nàng đã làm sai cái gì, đây đều là tạo nghiệt gì thế này.
Cũng vào lúc chạng vạng tối, Dư Quang đẩy chiếc xe khắc hoa nhỏ của mình nhanh nhẹn đi tới quảng trường.
08 vẫn bên tai Dư Quang lải nhải không ngừng: "Túc chủ, ngươi bây giờ như vậy cũng quá vất vả rồi."
Dư Quang khẽ cười nói: "Làm người vốn dĩ đã là một chuyện vất vả, ngươi cần gì phải kinh ngạc vậy."
08 vốn muốn nói túc chủ không phải là người, nhưng lại cảm thấy lời này hình như có chút ý khác.
Nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát chuyển chủ đề: "Túc chủ, ngươi đem tin tức ly hôn nói ra, là vì để cho mọi người biết ngươi không lấy tiền từ tay nhà họ Trần à?"
Hôm qua vị trí đã bị người chiếm, Dư Quang dứt khoát tìm địa điểm khác: "Ta nói ra, là bởi vì ta muốn người biết, tiền của nhà họ Trần vẫn còn trong tay bà bà ta."
Hiện tại công công vào bệnh viện tâm thần, người làm chủ trong nhà chỉ còn lại có bà bà, tiền tự nhiên cũng ở trong tay bà bà.
Những người hiểu rõ tình hình kinh tế của nhà họ Trần, tự nhiên cũng sẽ nảy sinh ý tưởng khác.
Cô chỉ cần xem náo nhiệt là được.
08: "..." Túc chủ, ngươi gọi công công bà bà thật thân thiết, nghe thôi đã thấy trong lòng phát lạnh rồi.
Tình hình cũng không khác gì hôm qua, quảng trường vẫn có một đám thanh niên cùng tiếng nhạc ồn ào đang nhảy disco.
Chỉ là sau đêm hôm qua, trên quảng trường lại xuất hiện một người khác đẩy xe nhỏ bán bánh ngọt.
Đó là một người phụ nữ trung niên chừng năm mươi tuổi, phía sau bà dừng một chiếc xe ba gác cũ kỹ.
Trước mặt bà kê một chiếc bàn hơi có vết bẩn, trên bàn là một chiếc bếp ga đơn giản, dưới bàn có thể là một bình gas lỏng tròn vo.
Thấy Dư Quang lại đây, trên gương mặt có chút sầu khổ của người phụ nữ lộ ra vẻ đề phòng, trông có vẻ rất bài xích Dư Quang đến.
Dư Quang cũng không để ý đến bà, đem xe đẩy nhỏ dừng lại rồi đem vỉ hấp chia làm hai phần.
Năm cái vỉ hấp bên trái, dùng túi tự phát nhiệt giữ ấm, vẫn lộ ra hương thơm ngọt ngào như hôm qua.
Còn năm cái vỉ hấp bên phải thì đến cả nắp cũng không mở.
Hôm qua bánh phù dung thực sự quá kinh diễm, hôm nay hương thơm vừa bay đến, mọi người cấp tốc tự giác xếp hàng, còn có một vài người được giới thiệu cũng chen chúc tới xếp hàng.
Ngược lại là người phụ nữ bày sạp bên kia, mặt mày giận dữ trừng mắt Dư Quang, miệng không ngừng hét lớn: "Năm đồng một cái, năm đồng một cái, bánh phù dung ngon tuyệt, chỉ cần năm đồng một khối."
Sự thật chứng minh, chỉ cần đồ ăn ngon, vĩnh viễn không cần lo bán không được giá.
Tuy có không ít người bị giá cả hấp dẫn, nhưng sau khi nhìn đồ vật đang hấp trong nồi của người phụ nữ kia, đại đa số đều lắc đầu đi về phía Dư Quang.
Chỉ có vài người lẻ tẻ, kéo theo con đến trước sạp hàng của người phụ nữ, nói với con hai loại bánh đều giống nhau.
Hơn nữa cái bánh của người phụ nữ bán còn to hơn một chút so với Dư Quang làm.
Nhìn bánh phù dung trong suốt như ngọc của Dư Quang, lại nhìn bánh đường như bánh xốp của người phụ nữ kia.
Trên quảng trường nhỏ lập tức vang lên tiếng khóc om sòm của trẻ con.
Những tiếng khóc và kinh hô hòa vào nhau, trở thành hồi ức vĩnh hằng trong lòng rất nhiều người.
Có người mắt sắc phát hiện những vỉ hấp không được giữ ấm của Dư Quang: "Cô bé, chỗ kia là gì vậy, cũng là bánh phù dung à."
Nghe người kia hỏi, Dư Quang đưa tay mở nắp ra: "Đây là 'say mê', chỉ người có thể uống rượu mới có thể mua, một hào một cái."
Nghe cái tên lạ này, người đàn ông không nhịn được nhìn vào bên trong.
Tuy giá cả rẻ, nhưng "Say Mê" này ngược lại nhỏ hơn bánh phù dung không ít.
Say mê được dựng đứng, màu trắng sữa, nhỏ bằng ngón tay, dài khoảng 10cm.
Trong một vỉ hấp kín mít hơn trăm cái, trông như pháo đã châm.
Nghe lời của Dư Quang, thanh niên kia không nhịn được móc ra hai hào: "Cho ta hai cái."
Bánh phù dung tuy đẹp, nhưng chỉ để dỗ người yêu thôi.
Ngược lại cái đồ gọi là "say mê" này nghe có vẻ thú vị, rất thích hợp với loại đàn ông như anh ta ăn.
Thấy thanh niên sốt sắng muốn thử, Dư Quang cười ôn nhu: "Say mê ăn trong miệng thì ngọt, nhưng hậu vị rất mạnh, tốt nhất anh cầm về nhà hãy ăn."
Thanh niên ngơ ngác đáp, nhưng nhận được rồi lại không kịp chờ đợi nhét vào miệng cắn một cái.
Chẳng phải là cái thứ giống như sô cô la rượu tâm à, có cần phải thổi phồng vậy không.
Sau một tiếng răng rắc giòn tan, một mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí.
Hai mắt thanh niên sáng rực, lúc này cùng bạn gái đi cùng gật đầu mạnh: "Vỏ thì giòn, bên trong thì ngọt, còn có rượu nữa."
Nhắc đến rượu, thanh niên giống như nghĩ ra điều gì, trực tiếp ngửa đầu đổ hết phần rượu còn sót lại trong say mê vào miệng: Anh ta chưa từng uống qua rượu ngon hương thuần như vậy.
Rõ ràng chỉ có một chút nhỏ, gò má của thanh niên lại nhanh chóng ửng lên một vầng đỏ, ngay cả ánh mắt cũng trở nên mê ly.
Hắn ngây ngốc nhìn nửa chiếc say mê còn lại trên tay, bỗng nhiên đưa tay che mắt, nức nở khóc ròng: "Ta nhớ mẹ ta, nếu như mẹ ta còn sống..."
Lời phía sau hắn chưa nói ra, nhưng từ biểu tình bi thương của hắn có thể thấy được, nội tâm của hắn không hề tươi sáng như thường ngày thể hiện ra.
Mọi người xung quanh kinh ngạc nhìn thanh niên kia, không biết hắn đang diễn trò gì.
Thanh âm của Dư Quang từ từ vang lên: "Trên tay anh vẫn còn một cái, tôi đề nghị anh cầm về nhà ăn, chắc sẽ có thể nhìn thấy người anh muốn gặp."
08 kinh ngạc nhìn thanh niên hướng về phía Dư Quang hành lễ, sau đó đến cả bạn gái cũng không thèm để ý trực tiếp chạy về phía ngoài đám người: "Túc chủ, rượu của ngươi thần kỳ quá, ngươi làm thế nào vậy."
Trước kia chỉ thấy túc chủ mày mò làm, không ngờ lại còn có hiệu quả như vậy.
Dư Quang mỉm cười đưa mắt nhìn thanh niên đi xa: "Chuyện này có gì khó, cồn cao một chút là được thôi."
08: "?" Thật sao, vì sao nó lại cảm thấy túc chủ đang lừa dối nó.
Dư Quang cười nâng mắt kính: Đương nhiên là giả.
Bánh phù dung là đồ điểm tâm, còn say mê hẳn là được tính là đồ uống có tác dụng.
Đây là rượu do cô tự tay điều chế, say là say ở tâm, thấy là chấp niệm chưa dứt trong lòng.
Mà chấp niệm loại này, đối diện nhiều lần rồi cũng sẽ hiểu rõ thôi, không có gì vội vàng, không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường sau này.
Nghe mùi rượu nồng nàn, thấy phản ứng của thanh niên kia, các bác trai vốn đang xem náo nhiệt trên quảng trường cũng nhao nhao xông tới.
Bọn họ không có hứng thú với bánh ngọt, nhưng cái đồ gọi là say mê kia, ngược lại có thể thử.
(hết chương này)..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.