.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 193: Ta tỷ tỷ là thâm niên đỡ đệ ma




Dư Yến không ngờ Dư Quang lại đáp ứng nhẹ nhàng như vậy, trong lúc nhất thời thế nhưng không biết phải phản ứng ra sao.
Hồi lâu sau, mới nghi hoặc nhìn Dư Quang: "Ta nói để ngươi sắp xếp cho ta một chức vị ở công ty."
Dư Quang thì không hề chột dạ nhìn Dư Yến: "Được thôi, hiếm khi đại tỷ không muốn lương, còn bằng lòng qua giúp ta, ta đương nhiên hoan nghênh, lát nữa ta bảo bên nhân sự hỗ trợ gửi chút thông tin liên hệ của môi giới bất động sản cho tỷ, tỷ lựa chọn."
Một lúc lâu như vậy, Dư Yến rốt cuộc nghe được Dư Quang nói câu "Tiếng người", biểu tình cũng thoáng hòa hoãn một chút: "Coi như ngươi có lương tâm, còn biết mua nhà cho chúng ta, cũng không cần quá lớn, khu trung tâm hai trăm mét vuông là đủ, quét dọn lớn ta không làm được, ta cũng có tuổi rồi, eo chân đều không tốt."
Mấy năm trước, vì nuôi lớn em trai em gái, nàng thật sự chịu không ít khổ.
Đáng tiếc hai đứa nhỏ này làm nàng đau lòng.
Vương Tiểu Thiên nhìn màn hình máy tính, ngón chân không ngừng cào đế giày: Làm sao bây giờ, nàng sắp cười ra tiếng mất rồi.
Dư Quang đưa cho Vương Tiểu Thiên một ánh mắt mờ ám, sau đó nhìn Dư Yến: "Đại tỷ, chờ môi giới đến, tỷ muốn loại nhà nào cũng có thể tự chọn."
Biểu tình của Dư Yến thả lỏng một chút: "Được, vậy ngươi đưa tiền cho ta, thấy cái nào ưng ý ta trực tiếp mua luôn."
Làm việc gì ở kinh đô đều tiện lợi, vẫn là ở chỗ này thoải mái hơn.
Nghe nói hộ khẩu ở kinh đô rất khó làm, chuyện này cần nhờ Dư Quang nghĩ cách.
Dư Quang ánh mắt ôn nhu nhìn Dư Yến: "Đại tỷ nói gì ngốc vậy, tiền của em đều đã bị đóng băng rồi, lấy gì mà mua nhà cho đại tỷ."
Dư Yến ngơ ngác nhìn Dư Quang: "Vậy ngươi bảo ta xem nhà làm gì?"
Dư Quang giọng điệu mang theo vẻ đương nhiên: "Chẳng phải đại tỷ tự muốn xem sao, với cả xem một chút cũng không mất tiền, tỷ thích cái nào thì tự mình thuê lấy, sau đó mỗi ngày qua chỗ em giúp một tay."
Nói đến đây, Dư Quang một mặt cảm kích nhìn Dư Yến: "Vẫn là đại tỷ tốt với em nhất, chờ khi nào em sạch tay rồi, em sẽ về ở cùng đại tỷ hưởng phúc."
Nghe được lời này của Dư Quang, Dư Yến giận tím mặt: "Ta một ngày phúc còn chưa được hưởng từ ngươi, bây giờ lại còn muốn bắt ta làm không công cho ngươi."
Dư Quang biểu tình còn vô tội hơn Dư Yến: "Sao đại tỷ lại nói thế, chúng ta là chị em ruột mà, đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau."
Dư Yến vẻ mặt hung ác nhìn Dư Quang: "Vậy là ngươi không tính quản chúng ta đúng không?"
Dư Quang lộ ra một nụ cười vô tội: "Sao đại tỷ lại nói thế, chẳng phải em không có khả năng đó sao, chị cũng vậy, cho dù sớm một tháng nữa tới, em còn có thể đưa ra được không ít thứ, giờ thì hay rồi, đến cả ăn cơm em cũng phải nhìn sắc mặt Tiểu Thiên."
Đột nhiên bị gọi tên Vương Tiểu Thiên ngồi thẳng người, tiện thể cười lạnh với Dư Quang một tiếng: "Các người ồn ào quá!"
Dư Yến thấy vậy liền lập tức chỉ tay vào chóp mũi Vương Tiểu Thiên: "Mày mày mày mày."
Dư Quang đã là đồ bạch nhãn lang, còn nuôi ra một đồ bạch nhãn lang khác nữa.
Không đúng, hai người này có phải đang hợp diễn kịch để lừa gạt mình không, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa.
Thấy ánh mắt của Dư Yến không ngừng đảo qua người mình, Dư Quang bất đắc dĩ thở dài: "Đại tỷ, hay là trưa nay ở lại ăn cơm cùng nhau đi."
Dư Yến vừa định mỉa mai Dư Quang vài câu, lại nghe Dư Quang mở miệng trước: "Tiền trong tài khoản của em bị đóng băng một xu cũng không còn, đã mấy ngày rồi chưa được ăn thịt, đại tỷ mời em một bữa ngon đi."
Nói xong, Dư Quang đẩy toàn bộ tập tài liệu dày cộp đến trước mặt Dư Yến.
Bảng đối chiếu tài sản ở trên cùng càng thêm bắt mắt, để thực hiện mục đích để Vương Tiểu Thiên nuôi mình, Dư Quang thật sự tính toán chi li từng đồng một, một xu cũng không định giữ lại.
Biết Dư Quang tính toán vắt chày ra nước, Dư Yến định cùng Dư Quang đề cập đến chuyện lộ phí, ai ngờ đâu còn phải mất thêm một bữa cơm.
Dư Yến kéo Dư Tuyết Phi định đi ra ngoài: "Cút cút cút, ngươi đúng là đồ bạch nhãn lang, sau này chết ngoài đường cũng đừng tìm đến ta."
Dư Quang thì đứng dậy lảo đảo đuổi theo Dư Yến: "Đại tỷ, tỷ chờ em một chút, chờ em thanh toán xong tài sản em sẽ thành kẻ nghèo hèn, tỷ phải mang em về nhà."
Dư Yến nghe vậy, kéo Dư Tuyết Phi đi càng nhanh, Dư Quang thì đuổi theo Dư Yến đi xuống lầu.
Dư Yến cố ý hất tay Dư Quang ra, ai ngờ Dư Quang lại túm lấy tay nàng vẻ mặt bi thương nhìn nàng: "Đại tỷ, tỷ thật sự không quan tâm em sao?"
Dư Yến tức giận đẩy Dư Quang ra một cái: "Ta cần đồ bạch nhãn lang không có lương tâm như mày làm gì."
Đứa em gái này của nàng đúng là súc sinh.
Trong mắt Dư Quang tràn đầy bi thương nhìn Dư Yến: "Đại tỷ đừng đi, tỷ đã nói sẽ ở lại giúp em mà."
Thấy Dư Quang bộ dáng này, Dư Yến ngược lại lại tin Dư Quang thật sự hết tiền, lúc này hừ lạnh một tiếng: "Dư Quang, mày cứ ôm tiền xuống địa ngục đi, mày chết không yên lành đâu."
Đuôi mắt Dư Quang hơi đỏ lên, giọng nói cũng trở nên ai oán: "Đại tỷ."
Nhưng đáp lại nàng, lại là bước chân của Dư Yến tăng tốc.
Dư Quang hồi lâu nhìn bóng lưng của Dư Yến, cho đến khi Dư Yến biến mất ở chỗ rẽ, mới thất thểu trở lại văn phòng.
Dư Quang vừa đi, từ gần tòa nhà cao tầng lập tức xuất hiện một thân ảnh xám xịt.
Người này tướng mạo không tệ, chỉ là quần áo trên người trông có vẻ hơi rẻ tiền, trên mặt tràn đầy vẻ thất bại.
Hắn gắt gao khoác chiếc áo bông trên người, thỉnh thoảng vạt áo bị gió thổi lên, còn có thể thấy bên trong lóe lên ánh hàn quang.
Người này chính là nam chính của thế giới ban đầu Ngụy Cần Xuyên, đáng tiếc giờ hào quang đã bị tước đoạt hoàn toàn.
Đến bây giờ, Ngụy Cần Xuyên vẫn không hiểu, rốt cuộc là mình đã chọc giận Dư Quang ở chỗ nào, mà bị Dư Quang ghét đến mức này.
Lúc trước Dư Quang gọi là vây quét, Ngụy Cần Xuyên chỉ cho là một câu ngoan ngôn thôi, giống kiểu tôi sẽ quay lại báo thù thôi chứ có khác gì đâu.
Nhưng đến khi tự mình trải qua rồi, Ngụy Cần Xuyên mới biết được cái gọi là vây quét của Dư Quang rốt cuộc là có ý gì.
Đó là một cảm giác bất lực khi dù có làm gì đi chăng nữa thì cũng sẽ gặp trở ngại.
Ban đầu ở trường học, có người phơi bày ra chuyện làm bộ trong học thuật của hắn, cùng với những vấn đề trong tác phong sinh hoạt.
Hắn không rõ, đây là cái thời đại nào rồi, hắn chỉ là hẹn hò thôi, tại sao lại liên quan đến tác phong.
Còn cả những bài luận văn hắn công bố kia, trong đó không hề liên quan đến số liệu nghiên cứu gì, tại sao lại trở thành làm bộ.
Tuy rằng đó không phải chính tay hắn viết, nhưng cũng là do hắn sao chép đọc thuộc lòng rồi mới bảo vệ mà!
Điều khiến hắn suy sụp hơn nữa là chuyện ở phía sau, hắn vốn dĩ có một gia đình hạnh phúc, cũng không biết là ai, gửi cho ông bố làm giáo sư kia một lá thư, công bố hắn không phải là con ruột của bố.
Chuyện này vốn dĩ chỉ là một trò đùa thôi, nhưng bố lại không biết uống nhầm thuốc gì mà lại tin thật, còn đánh cãi nhau với mẹ một trận tơi bời.
Trong lúc mẹ thề sống thề chết đảm bảo, hắn oai phong lẫm liệt yêu cầu bố làm giám định quan hệ huyết thống để chứng minh sự trong sạch.
Bố đồng ý đề nghị của hắn, kết quả sự thật chứng minh, hắn thật sự không phải con ruột của bố.
Bố xưa nay là người hành sự dứt khoát, cầm được tờ kết quả giám định xong liền nhanh chóng ly hôn với mẹ, tiện thể phân đi hơn nửa gia sản của mẹ.
Đả kích quá lớn, thân thể của mẹ rất nhanh đã có vấn đề, dứt khoát giao công ty cho hắn xử lý dùm.
(Hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.