.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 196: Ta tỷ tỷ là thâm niên đỡ đệ ma




Cảm thấy nhân sinh mình vô vọng, Vương Tiểu Thiên quyết định lên núi tìm mộ nãi nãi, tại trước mộ bia nãi nãi kết thúc đời mình.
Dù sao đời này nàng vô vọng, chỉ có nãi nãi sẽ không ghét bỏ nàng.
Đã nhiều năm không trở về tảo mộ, nàng tìm khắp cả ngọn núi rốt cuộc tìm được mộ bia nãi nãi.
Vì lâu năm thiếu tu sửa, không người trông nom, phía trước mộ nãi nãi mọc đầy cỏ dại.
Ngôi mộ lẻ loi này không ít, lúc dọn dẹp cho nãi nãi, nàng còn tiện tay dọn dẹp những ngôi mộ rách nát không chịu nổi ở bên cạnh.
Đồng thời cũng làm cho nàng nhìn thấy tên trên bia mộ: Dư Quang.
Sư phụ, lại là sư phụ.
Bị cái tên này kích thích, Vương Tiểu Thiên đột nhiên tỉnh ngộ.
Nhìn cảnh tượng quen thuộc, Vương Tiểu Thiên khóc không thành tiếng, nàng nhớ tới giấc mơ loại tuyệt vọng gần như dìm chết nàng.
Cái này làm nàng không biết là đang mơ hay là hiện thực, sư phụ lợi hại như vậy sao lại chết, tại sao lại chết.
Không nên thế này chứ!
Nghe Vương Tiểu Thiên kể lại, trượng phu nhẹ vỗ vai nàng: "Đừng suy nghĩ lung tung, nơi an táng nhạc mẫu vĩnh viễn không thể mọc cỏ, nếu em nhớ bà, chờ trời sáng anh sẽ dẫn em đi tảo mộ."
Dưới sự an ủi dịu dàng của trượng phu, cảm xúc của Vương Tiểu Thiên ổn định không ít: "Vâng, tiện thể xem nãi nãi, em cũng nhớ bà."
Sư phụ qua đời không lâu, nãi nãi liền đi.
Nãi nãi mất trong lúc ngủ, không chịu bất cứ đau khổ nào.
Trước đây sư phụ bảo dưỡng cơ thể cho nãi nãi từng cam đoan, nói có thể bảo đảm nãi nãi sống thêm hai mươi năm.
Nàng tính toán thời gian một chút, không nhiều không ít vừa vặn hai mươi năm.
Ngoại trừ chuyện dưỡng lão của chính mình, lời sư phụ nói đều làm được.
Không hiểu, tâm tình Vương Tiểu Thiên có chút sa sút: "Đồ xấu xa!" Đồ đệ tốt như vậy nói không cần liền không cần, sư phụ nhất định sẽ hối hận!
Ở một bên khác, tivi đang phát sóng phỏng vấn một lão diễn viên gạo cội.
Người này tuy rằng tướng mạo và diễn xuất không tệ, nhưng từ lúc trẻ không diễn ni cô thì cũng diễn người bệnh đầu trọc.
Có thể nói là một diễn viên có đường diễn rất hẹp, nhưng bà chấp nhất, chẳng những chuyên nghiệp, thanh danh cũng tương đối tốt.
Để diễn tốt vai diễn, cả đời bà để đầu trọc.
Chỉ tinh thần cống hiến vì nghệ thuật này đã cảm động trọn một thế hệ.
Lúc này tivi đang nói đến chuyện bà cả đời không kết hôn.
Khi nghe người khác nhắc đến vấn đề này, lão nghệ nhân họ Khương im lặng một hồi lâu mới nhẹ nói: "Lúc trẻ không hiểu chuyện, từng gặp một người khiến ta rung động, nhưng cái gì cũng không đúng, vậy nên bỏ lỡ."
Mọi người đều cho rằng điều đối phương nói không đúng chỉ là thời gian.
Lại không biết rằng vào một đêm nọ, trong ngọn lửa bập bùng kia, trái tim bà từng vì một người có giới tính không đúng mà đập mạnh.
Trong đời bà, đó là hồi ức vĩnh hằng trong lòng.
Đáng tiếc, thật sự là cái gì cũng không đúng.
Ngay cả tên đối phương, bà cũng không thể nói ra miệng, để tránh bị người nói là ăn vạ.
Đã ở tuổi này, thể diện thực sự quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Dư Quang sau khi bị 08 đưa vào thế giới, liền cảm thấy trong mũi miệng tràn ngập mùi khí ga nồng nặc.
Dư Quang nhanh chóng dùng tay che miệng mũi, rồi cau mày, trên người nàng đang mặc áo len, đang nằm sấp trên hàng gạch ven đường, sơ ý một chút sẽ bị tĩnh điện.
Có lẽ là bị hun lâu, đầu Dư Quang có chút choáng váng, tay chân cũng chưa hồi phục sức lực.
Biết mình càng ở trong phòng này thêm một phút thì càng thêm nguy hiểm.
Dư Quang chậm rãi ngẩng đầu, cẩn thận xem xét hoàn cảnh xung quanh.
Chỉ thấy nơi nàng đang ở, là một căn hộ dân cư khoảng sáu mươi mét vuông.
Đồ đạc trong phòng nhìn qua khá đơn sơ, chỗ nàng nằm là phòng khách.
Bên cạnh chất đống không ít vỏ chai bia, còn có mấy hộp đồ ăn nhanh và thùng mỳ gói ăn dở.
Những thứ này lộn xộn chồng đống lên nhau, thỉnh thoảng còn có gián bò qua.
Đây dường như là một người vô cùng không biết tự kiềm chế.
Ánh mắt Dư Quang lướt qua mặt bàn, cuối cùng tìm được một thứ mình muốn.
Điện thoại!
Chỉ cần có điện thoại, rất nhiều chuyện sẽ trở nên đơn giản.
Hiện tại vấn đề duy nhất là, nồng độ khí ga trong phòng ngày càng cao.
Một khi áo len trên người và thảm bị tĩnh điện, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
Tính toán khoảng cách giữa vị trí hiện tại của mình với điện thoại, cửa sổ.
Dư Quang đặt mắt vào chiếc máy đun nước ở bên cạnh.
Nàng không có hứng thú nhảy lầu, chỉ cần có thể làm cho nước trong máy đun nước đổ vào người nàng, vấn đề tĩnh điện có thể giải quyết thành công.
Ngay lúc đó, trong tai đột nhiên truyền đến tiếng điện yếu ớt.
Dư Quang vốn đang định dùng đũa đâm thủng thùng nước sắc mặt khựng lại, rồi mặc kệ điện thoại, trực tiếp lao về phía cửa sổ.
Cùng với tiếng nổ mạnh lớn, Dư Quang phá vỡ cửa sổ, trực tiếp bị lực trùng kích cực lớn hất bay ra ngoài.
Thấy tình hình bên dưới, lần đầu tiên Dư Quang mất đi nụ cười: Trang trí chẳng ra gì, mà ở tầng cao cũng không thấp.
Độ cao tầng chín, bên dưới không có cây cối bụi hoa gì để giảm xóc.
Nếu nàng cứ thế rơi xuống, chắc sẽ trực tiếp nhảy sang một thế giới nhiệm vụ khác.
Sắc mặt Dư Quang trầm xuống, ngay một giây sau, trong không khí truyền đến tiếng vòng bạc va chạm thanh thúy.
Tiếp theo là tiếng cửu hoàn đại đao cắm vào tường trầm đục.
Dư Quang khẽ thở dài: Không nên dùng thứ này.
Cửu hoàn đao quá sắc bén, lại còn trực tiếp đánh bay một lỗ hổng lớn trên tường.
Mang Dư Quang đứng vững trên mặt đất.
Sau đó là những tiếng kêu gào liên tiếp.
Hiện tại điều duy nhất đáng mừng là, tầng chín nơi nguyên chủ ở là tầng cao nhất.
Ngọn lửa bốc lên, ngược lại không gây ra thương vong quá lớn.
Nghĩ đến việc 08 trước đó đã nói về chuyện nguyên chủ tự tử, ánh mắt Dư Quang thâm trầm nhìn về phía cửa sổ đang bốc lên ngọn lửa đen kịt.
Cái chi phí tự tử này cũng thật cao, ngược lại nàng có chút hiểu biết vì sao những người làm nhiệm vụ trước lại thất bại, nhiệm vụ này quá thử thách tố chất thân thể.
Thấy Dư Quang giống như một người không có việc gì đứng xem náo nhiệt trong đám đông.
08 nhịn không được lên tiếng nhắc nhở: "Túc chủ, có muốn nhận kịch bản không."
Hành vi vừa rồi của túc chủ có phải đang khen chính mình không.
Thấy người bên cạnh nhao nhao gọi xe cứu hỏa, trong lầu cũng không ngừng có người chạy xuống.
Đến khi xác nhận người cuối cùng an toàn chạy khỏi lầu, Dư Quang mới cúi đầu rời khỏi đám đông, tìm một con hẻm yên tĩnh: "Nhận kịch bản."
Lần này người ủy thác vẫn tên Dư Quang, cô là một thiên kim nhà giàu, hoặc có thể nói cô vốn là một thiên kim nhà giàu.
Nguyên chủ từ nhỏ đã sống trong một gia đình không giàu có, mẹ mở một quán ăn nhỏ, trong nhà còn có một người anh trai bất tài vô dụng.
Mẹ cũng không có ý tưởng trọng nam khinh nữ gì, bởi vì bà không chào đón cả hai đứa con.
Cha nguyên chủ chết sớm, mẹ một mình nuôi hai đứa con, thường ngày cũng không dễ dàng.
Với hai đứa con lại càng bỏ bê giáo dục, chỉ muốn hai đứa con giúp bà làm việc nhiều hơn.
Thường ngày có thể bắt được anh lớn thì bắt anh lớn làm việc, anh lớn chạy thì ép nguyên chủ giúp đỡ.
Tóm lại tuân theo một nguyên tắc, việc nhà không nên để một mình bà làm.
(hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.