Dưới sự giáo dục của mẫu thân, nguyên chủ ba tuổi đã biết ngồi xổm sau bếp rửa chén, sáu tuổi đã biết giúp đỡ bưng đồ ăn.
Đợi đến mười tuổi, đã biết phụ giúp tính sổ thu tiền.
Nguyên chủ hiểu chuyện như vậy, muốn giúp mẫu thân làm việc là một mặt, mặt khác là do bị đánh đến phục.
Mẫu thân nguyên chủ là Lý Tĩnh vốn dĩ không phải người có tính tình tốt, áp lực sinh hoạt nặng nề khiến bà không có quá nhiều thời gian giảng đạo lý với con cái.
Đa số thời điểm, đều là dùng roi và mặt dưới mắng con.
Nếu không phải bên trên khởi xướng giáo dục bắt buộc, Lý Tĩnh thậm chí còn muốn cho nguyên chủ lập tức nghỉ học về nhà giúp việc.
Về phần ca ca của nguyên chủ là Dư Huy, Lý Tĩnh căn bản không quan tâm đến sống chết của đối phương.
Dù sao tên gia hỏa này giống như cái tên đàn ông ma quỷ của bà, không có chút tác dụng nào.
Nguyên chủ không thích giúp việc ở quán ăn, sau khi hiểu chuyện càng không thích những gã đàn ông say rượu kia nhìn mình bằng ánh mắt bỉ ổi.
Vì vậy, cô càng trân trọng cơ hội học tập của mình hơn, muốn thông qua học tập để thay đổi vận mệnh.
Đáng tiếc, sự thật chứng minh, nguyên chủ đã tự rót cho mình một bát canh gà độc.
Chỉ mình cô cố gắng thì hoàn toàn không đủ, bởi vì mẹ cô đã nhắm đến việc đợi cô tốt nghiệp cấp ba, sẽ cho cô tiếp nhận việc kinh doanh quán ăn Trung Hoa.
Dư Huy đã hoàn toàn phế đi, không những không muốn làm ăn mà còn lêu lổng, thỉnh thoảng còn móc tiền từ tay nguyên chủ.
Vì vậy, Lý Tĩnh tính toán để nguyên chủ sớm nghỉ học giúp bà, cũng để bà được hưởng hai năm an nhàn.
Khoảng thời gian đó, dù nguyên chủ phản đối thế nào, Lý Tĩnh cũng chỉ có một câu nói.
Sớm bước chân vào xã hội kiếm tiền là chuyện tốt, đợi khi eo quấn vạn quán rồi, đám người tốt nghiệp đại học kia còn không phải nhào tới làm thuê cho cô.
Nhìn bộ dáng coi như đương nhiên của Lý Tĩnh, nguyên chủ nghẹn một hơi trong lòng.
Biết mình chỉ cần tốt nghiệp cấp ba, liền sẽ trở thành một thanh niên bỏ học lêu lổng.
Nguyên chủ quyết định tự cứu mình, cô muốn vào kỳ nghỉ hè sau khi thi tốt nghiệp cấp hai, nhanh chóng tìm cho mình một con đường khác.
Vừa hay năm hè đó, một đài truyền hình có độ nổi tiếng rất cao tung ra một chương trình tuyển chọn ngôi sao.
Nghĩ đến giọng hát của mình vẫn luôn không tệ, nguyên chủ cuối cùng quyết định đánh cược một lần.
Thế là cô bí mật đăng ký, cũng thuận lợi vượt qua vòng loại khu vực.
Sau đó lại lấy cớ tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp miễn phí do trường tổ chức, để đi tham gia vòng bán kết.
Đến khi Lý Tĩnh phát hiện ra thì nguyên chủ đã thành công vượt qua vòng bán kết, sắp sửa tiến vào vòng chung kết.
Sự việc đã đến nước này, Lý Tĩnh cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ ngầm thừa nhận hành vi của nguyên chủ, cho nguyên chủ tham gia vòng chung kết.
Đồng thời nói với nguyên chủ, nếu cánh cứng rồi thì cũng đừng lấy tiền của nhà nữa.
Nguyên chủ vay mượn khắp nơi từ mấy người bạn thân, vất vả lắm mới đủ tiền đi tham gia vòng chung kết.
Cũng cùng bạn bè cam đoan, trừ khi đoạt giải quán quân, nếu không thì không còn mặt mũi nào gặp Giang Đông phụ lão.
Đáng tiếc giọng hát của cô tuy tốt nhưng lại không phải tốt nhất, cuối cùng dừng bước ở top 16.
Đúng lúc nguyên chủ đang mất hết hy vọng, cuộc đời cô lại lần nữa xảy ra thay đổi, một công ty quản lý xem trọng nhân khí và vẻ ngoài xinh đẹp tươi trẻ của cô, quyết định ký hợp đồng với cô.
Chỉ tiền ký kết thôi đã là 10 vạn tệ.
Đối với người trưởng thành mà nói, số tiền này có lẽ không nhiều, nhưng đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba như nguyên chủ thì số tiền này có thể cho cô học hết đại học.
Nghĩ mình còn nhỏ tuổi, nguyên chủ gọi điện cho Lý Tĩnh.
Loại chuyện này, đương nhiên phải do người lớn quyết định mới được.
Vốn nghĩ Lý Tĩnh vẫn sẽ không quan tâm như trước kia, không ngờ vì quyết định của con gái mà Lý Tĩnh đã nhiều năm chưa ra khỏi thành phố lại đi máy bay đến.
Dưới sự ép buộc của Lý Tĩnh, 10 vạn ban đầu biến thành 12 vạn, mà nguyên chủ cũng đã ký hợp đồng bán thân!
Hợp đồng của công ty quản lý tuy khắc nghiệt nhưng về mặt đóng gói người lại vô cùng chuyên nghiệp.
Dưới sự đóng gói của bọn họ, nguyên chủ đã trở thành một mỹ thiếu nữ học bá.
Ngoài sinh hoạt học tập hằng ngày, còn phải hoàn thành công việc công ty giao cho.
Về điểm này, hai mẹ con lại một lần nữa phát sinh bất đồng.
Lý Tĩnh sau khi nhìn thấy tiền, bỗng nhiên tìm ra con đường làm giàu mới.
Nếu đã có phương pháp kiếm tiền nhanh như vậy, vì sao còn muốn tiếp tục đi học.
Nguyên chủ lại rất phật hệ, cô không thể một đời chỉ trông chờ vào giới giải trí, có làm việc hay không, bị đóng băng hay không cũng không đáng kể.
Cô chỉ cần có đủ tài chính để đi học đại học, tương lai tìm một công việc ổn định là đủ.
So với những tân nhân khác, nguyên chủ tuy là cá mặn thật nhưng vận may của cô lại rất tốt.
Người khác đều phải cố gắng vơ vét tài nguyên về mình, còn cô lại nhận được vai gì đều đóng vai đó.
Có lẽ trời sinh cô hợp với nghiệp này, nguyên chủ đóng vai gì đều nổi vai đó, rất nhanh liền trở thành tân sủng trong giới tài nguyên.
Tựa hồ chỉ cần có tên cô, tỷ suất người xem và chỉ số đều sẽ tăng lên thẳng đứng.
Một đi hai lại, nguyên chủ cũng đã để tâm đến công việc này.
Bất kể là quảng cáo hay là phim điện ảnh, phim truyền hình, cô đều sẽ nghiêm túc nghiên cứu kịch bản.
Sau khi công việc kết thúc còn phải tranh thủ thời gian học tập, ba năm đó thật sự giống như đang đánh trận vậy.
Cũng không biết là vận may đã dùng hết hay là họa phúc tương y.
Ngay trước kỳ thi đại học nửa năm, một chiếc xe sang trọng dừng ở ngoài cửa nhà cô, bước xuống xe là một cô gái mảnh mai đang khóc nức nở.
Cô gái kia tự xưng là con gái ruột của Lý Tĩnh, lần này đến là tính toán cùng nguyên chủ trở về vị trí của mình.
Nghe nói, hai nhà ban đầu cùng sinh con ở một bệnh viện, vô tình gặp phải hỏa hoạn.
Trong lúc vội vàng đào mệnh, hai người đã ôm nhầm.
Sau đó sự tình lại càng thêm huyền ảo, tên của cô gái là Đồng Mạn Mạn, là nhị tiểu thư của hào môn hàng đầu ở Vũ Thành.
Vì gia thế tốt nên Đồng Mạn Mạn có vô số tài nguyên.
Mà bản thân cô còn là một thiên tài âm nhạc, đã được học viện âm nhạc hàng đầu thế giới chiêu mộ.
Hai người như vậy vốn sẽ không có giao tiếp gì, hết lần này tới lần khác lại gặp nhau trong một sự tình vô tình.
Đồng Mạn Mạn phát hiện cô gái tên Dư Quang trên TV, lại có tướng mạo giống y đúc bà nội của mình.
Khi đó còn có người nói đùa, nói người này là do ông Đồng lúc còn trẻ phạm sai lầm ngộ.
Nhưng Đồng Mạn Mạn lại để ý, thậm chí còn nhờ mối quan hệ lấy tóc của nguyên chủ và cha cùng mình để làm giám định quan hệ huyết thống.
Sau đó liền cầm giấy giám định huyết thống chạy đến nhận người thân.
Nguyên chủ và Lý Tĩnh đều bị một màn đột ngột này làm cho kinh ngạc, sự phát triển của sự việc cẩu huyết thật đó.
Nhưng sự tình càng cẩu huyết còn ở phía sau, Đồng Mạn Mạn khăng khăng muốn nhận tổ quy tông, nhưng người nhà họ Đồng đuổi theo sau Đồng Mạn Mạn lại kiên quyết chỉ cần Đồng Mạn Mạn, bắt mọi người làm như không có chuyện gì xảy ra.
Chưa nói Đồng Mạn Mạn và bọn họ đã có tình cảm nhiều năm như vậy, chỉ là môn phong của nhà họ Đồng, cũng không thể nào chấp nhận việc nguyên chủ trở về.
Nhà họ Đồng của bọn họ là gia tộc lâu đời danh giá chính tông, nếu chấp nhận nguyên chủ chẳng phải để người ngoài cười chê nhà mình ra ca kỹ sao.
Bản thân nguyên chủ cũng không có ý định đi theo bọn họ, nhưng Lý Tĩnh lại như trúng tà ma của ái mẫu, ôm Đồng Mạn Mạn khóc rống nức nở.
Luôn miệng muốn hai đứa con ai về chỗ nấy.
Thậm chí khi nhà họ Đồng nhắc đến tiền học phí của Đồng Mạn Mạn ở nước ngoài, bà tuyên bố mình sẽ ra tiền chi viện để Đồng Mạn Mạn tiếp tục đào tạo chuyên sâu, Đồng Mạn Mạn sẽ không còn tốn một đồng nào của nhà họ Đồng nữa.
Nghe được tin này, nguyên chủ thật sự rất chấn kinh, quán cơm của Lý Tĩnh đã đóng cửa hai năm trước rồi, hiện tại hết lòng quản sổ sách cho nguyên chủ.
Hiện tại vấn đề đến, Lý Tĩnh định dùng tiền gì để nuôi Đồng Mạn Mạn đây.
(hết chương này).
